🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phòng khám bác sĩ Như buổi chiều thứ Sáu, ánh nắng cuối tuần chiếu qua khung cửa sổ đậm hơn mọi khi, một màu vàng ấm phủ khắp căn phòng nhỏ. Vy ngồi xuống ghế bành, lần này mang theo điện thoại, đặt sẵn trên đùi thay vì cất trong túi như thường lệ.

"Tuần này em có tiến triển gì trong việc tìm hiểu chuyện kia không?" Như hỏi, mở đầu buổi trị liệu bằng câu hỏi trực tiếp, khác với cách mở đầu nhẹ nhàng thường lệ.

"Có ạ." Vy đáp, rồi kể lại việc Đăng lần ra khung giờ cố định, việc cô đếm được khoảng ba mươi người khác cũng đang bị theo dõi tương tự. Như lắng nghe chăm chú, thi thoảng ghi vài chữ vào sổ.

"Con muốn cho chị xem cái này." Vy nói, mở điện thoại, vào phần Cài đặt của app Ổn., lần theo từng bước cô đã tự tìm ra mấy hôm trước. "Đây, phải vào Cài đặt, rồi Riêng tư, rồi Chia sẻ dữ liệu, rồi mới tới đúng cái mục này."

Cô đưa điện thoại qua cho Như xem, màn hình hiện dòng chữ nhỏ: "Chia sẻ để được cổ vũ" kèm một công tắc đang ở trạng thái bật, màu xanh lá.

"Cái này là gì vậy?" Như hỏi, cầm điện thoại xem kỹ, gương mặt dần lộ rõ sự ngạc nhiên.

"Nó cho phép tạo một đường link công khai, ai có link cũng xem được bí danh và số ngày của mình. Nó bật sẵn từ hồi con mới cài, con còn không biết nó tồn tại cho tới khi tự mò vào tìm." Vy giải thích, giọng có chút cay đắng. "Con phải qua bốn lớp menu mới thấy được nó."

Như im lặng một lúc, đọc lại dòng mô tả nhỏ bên dưới công tắc, gương mặt bà, vốn luôn giữ được sự điềm tĩnh chuyên nghiệp suốt tám tháng qua, giờ hiện rõ một biểu cảm Vy chưa từng thấy: vừa ngạc nhiên, vừa có phần tự trách.

"Chị không biết tính năng này tồn tại." Như nói, đưa lại điện thoại cho Vy. "Khi chị gợi ý em dùng app này, chị chỉ xem qua phần mô tả chính, phần theo dõi tâm trạng, phần nhật ký riêng tư. Chị không kiểm tra kỹ tới mức này."

"Không phải lỗi của chị." Vy nói nhanh, thấy giọng Như có gì đó nặng nề. "Con cũng đâu có kiểm tra kỹ hơn chị lúc đó."

"Chị biết, nhưng chị vẫn thấy có trách nhiệm trong này." Như thở dài nhẹ, rồi lấy lại vẻ điềm tĩnh quen thuộc. "Cảm ơn em đã cho chị xem. Điều này giúp chị hiểu rõ hơn vấn đề em đang đối mặt, và chị nghĩ đây không chỉ là chuyện của riêng em nữa."

"Ý chị là sao?" Vy hỏi.

"Ý chị là, nếu tính năng này mặc định bật cho mọi tài khoản, và nếu có ba mươi người khác đang bị theo dõi như em kể, thì đây là một vấn đề ở tầm hệ thống, không phải một sự cố đơn lẻ." Như nói, giọng chắc chắn. "Công ty phát triển app này cần biết chuyện đang xảy ra. Em có nghĩ tới việc liên hệ trực tiếp với họ chưa?"

Vy chưa nghĩ tới điều đó, cô vẫn đang mải tập trung vào việc tìm ra ai đứng sau nhóm cá cược, chưa từng nghĩ tới việc chính công ty làm ra app cũng có phần trách nhiệm trong chuyện này.

"Con chưa nghĩ tới." Cô thừa nhận.

"Có lẽ đó là một bước nên làm, song song với việc tìm hiểu người đang theo dõi em." Như gợi ý, không ép buộc, chỉ đặt ra như một khả năng để Vy cân nhắc. "Không phải để họ giải quyết thay em mọi thứ, nhưng ít nhất họ cần biết tính năng của mình đang bị lợi dụng theo cách này."

Vy gật đầu, cất điện thoại vào túi, cảm thấy đầu óc mình đang mở rộng ra một hướng mới, một hướng cô chưa từng cân nhắc tới cho tới buổi chiều hôm nay. Bên ngoài cửa sổ, nắng chiều đã ngả sang màu cam đậm, chậu trầu bà trong phòng khẽ rung nhẹ theo làn gió từ chiếc quạt trần đang quay.

Trên đường ra về, Vy đi ngang qua bàn lễ tân, theo thói quen định lấy một viên kẹo bạc hà như mọi lần, nhưng tay dừng lại giữa chừng, không lấy. Cô đứng đó một giây, tự hỏi vì sao hôm nay lại khác, rồi nhận ra mình không cần viên kẹo ấy để trấn an bản thân lúc bước ra khỏi phòng khám lần này, chỉ cần bước ra với một hướng đi rõ ràng hơn so với lúc bước vào.

Ra tới ngoài đường, cô đứng lại một lúc trước cổng, mở điện thoại tìm số tổng đài hỗ trợ của Ổn., lưu lại vào ghi chú, dự định sẽ gọi thử vào tuần sau. Con đường Trần Quốc Thảo buổi chiều muộn đông xe hơn, ánh đèn từ mấy cửa hàng hai bên đường bắt đầu bật lên, và lần đầu tiên sau nhiều ngày, Vy cảm thấy mình không chỉ đang trốn tránh hay chờ đợi, mà đang thực sự làm điều gì đó.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →