Quán bún đậu nhỏ trên đường Sư Vạn Hạnh trang trí thêm mấy dây bóng bay màu pastel cho buổi tối sinh nhật Nhi, bàn ghế kê sát nhau vì hơn chục người bạn cùng lớp tới chung vui. Tiếng cười nói ồn ào, mùi mắm tôm và dầu chiên hoà lẫn trong không khí, một chiếc loa nhỏ phát nhạc trẻ ở góc quán.
"Vy, ngồi đây nè!" Nhi vẫy tay gọi, chỉ vào chỗ trống bên cạnh mình, đối diện Đăng, người được Vy rủ tới cùng.
Vy ngồi xuống, nhận đĩa bún đậu ai đó vừa chuyền qua, không khí náo nhiệt xung quanh khiến cô dần thả lỏng hơn so với mấy ngày qua. Có tiếng ai đó kể chuyện đùa về một giảng viên khó tính, cả bàn cười ồ lên, tiếng ly cụng nhau lách cách.
"Ê Vy, dạo này thấy mày hay tha thẩn một mình, có gì kể tao nghe với." Một bạn cùng lớp tên Khoa Anh ngồi gần đó hỏi, giọng đùa vui không có ý dò xét.
"Đâu có, tại bài vở nhiều thôi." Vy đáp, cười nhẹ, tránh đi sâu vào chủ đề.
Bữa tiệc trôi qua vui vẻ, mọi người thay nhau kể chuyện, chụp ảnh, hát vài câu chúc mừng sinh nhật khi bánh kem được mang ra. Nhi cười tươi, thổi nến trong tiếng vỗ tay của cả bàn, ánh nến lung linh phản chiếu trong mắt cô.
Vy nhìn Nhi thổi nến, trong đầu thoáng qua một điều ước không thành lời rõ ràng, chỉ là một mong muốn mơ hồ rằng mọi chuyện đang xảy ra với mình sẽ sớm kết thúc, rằng cô sẽ sớm quay lại được cảm giác nhẹ nhõm như lúc này, không phải cố gắng mới có được. Ánh mắt cô thoáng chạm sang Đăng đang ngồi đối diện, đúng lúc cậu cũng đang nhìn về phía cô, cả hai vội quay đi ngay sau đó, một khoảnh khắc rất ngắn nhưng đủ để cả hai đều nhận ra.
"Cắt bánh nào!" Nhi hô lên, cả bàn lại rộ lên tiếng vỗ tay.
Bánh được chia ra từng đĩa nhỏ, mọi người vừa ăn vừa tiếp tục trò chuyện. Đăng chuyền đĩa bánh qua cho Vy, ngón tay hai người thoáng chạm nhau trong một giây, cả hai đều giả vờ như không có gì xảy ra, dù Vy cảm thấy tai mình hơi nóng lên.
"Cảm ơn tụi mày đã tới." Nhi nói, giọng có chút xúc động khi mọi người tặng quà, một hộp màu vẽ mới Vy góp tiền cùng vài bạn khác mua tặng. "Năm nay chắc là sinh nhật vui nhất từ hồi lên đại học tới giờ."
Sau bánh kem, mọi người chuyền tay nhau chiếc điện thoại của Nhi để chụp ảnh nhóm, xếp hàng chen chúc quanh chiếc bàn dài, tiếng hô "cười lên" vang lên mấy lần vì luôn có ai đó nhắm mắt hoặc quay mặt đi đúng lúc chụp. Vy đứng giữa Nhi và Đăng trong tấm ảnh cuối cùng, cả ba cười thật tươi, một khoảnh khắc cô biết mình sẽ giữ lại lâu, không phải vì nó đặc biệt, mà chính vì nó rất bình thường, thứ cô đang thiếu nhiều nhất dạo gần đây.
Có một lúc giữa tiệc, Khoa Anh bật nhạc karaoke từ điện thoại, cả bàn thay nhau hát vài câu lạc điệu giữa tiếng cười đùa chê bai, Vy cũng bị kéo vào hát chung một đoạn điệp khúc quen thuộc, giọng lạc tông nhưng không ai quan tâm, chỉ có tiếng vỗ tay và những câu trêu chọc thân thiện.
Buổi tiệc kéo dài tới gần chín giờ tối, mọi người dần chia tay ra về. Vy và Đăng đi cùng nhau ra bãi xe, không khí giữa hai người vẫn còn vương lại chút gì đó khác lạ từ khoảnh khắc chạm tay lúc nãy, một sự ngượng ngùng nhẹ nhàng không ai muốn phá vỡ bằng cách nhắc tới nó.
"Vui không?" Đăng hỏi, đội mũ bảo hiểm.
"Vui." Vy đáp, và lần này, khác với những lần trả lời "ổn" theo quán tính, chữ "vui" này bật ra thật lòng, không cần cân nhắc. "Cảm ơn mày đã đi cùng tao."
"Khỏi cảm ơn, tao cũng thích mấy đứa bạn mày." Đăng cười, dắt xe ra khỏi bãi. "Về nhé, mai còn học sớm."
Vy gật đầu, nhìn theo Đăng chạy xe đi trước một đoạn, rồi mới lên xe mình, lòng còn vương lại dư âm ấm áp của buổi tối, một cảm giác cô muốn giữ lại càng lâu càng tốt trước khi phải quay về với những lo lắng vẫn đang chờ sẵn trong đầu. Con đường về nhà tối nay vắng hơn thường lệ, chỉ có tiếng gió lùa qua tai và ánh đèn đường nối tiếp nhau hắt bóng cô dài ngắn khác nhau trên mặt đường.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 20 →