🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối thứ Năm, Vy ngồi một mình trong phòng, đèn bàn tắt, chỉ có ánh sáng điện thoại chiếu lên gương mặt cô trong bóng tối quen thuộc mấy ngày gần đây. Cô mở lại toàn bộ ảnh chụp màn hình đã lưu từ nhóm "Anh Em Đam Mê Con Số", lần này không lướt qua vội như những lần trước, mà dừng lại, đọc kỹ từng dòng trong danh sách ghim đầu nhóm.

Cô bắt đầu đếm, dùng ngón tay lần theo từng dòng trên màn hình, miệng lẩm bẩm đếm số. Một, hai, ba. Mỗi dòng là một bí danh khác nhau, một con số ngày khác nhau, kèm theo vài chữ viết tắt cô giờ đã hiểu nghĩa: kèo tươi, kèo nóng, đã về.

Hai mươi tám, hai mươi chín, ba mươi.

Cô dừng lại, đếm lại lần nữa từ đầu để chắc chắn, rồi lấy cuốn sổ tay giấy trên bàn học, không dùng ghi chú điện thoại, viết tay con số đó ra: ba mươi. Một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng cô, vừa nhẹ nhõm vừa hoảng sợ hơn cùng lúc, hai thứ cảm xúc đối lập cứ giằng co nhau không dứt.

Nhẹ nhõm, vì cô không phải người duy nhất. Cảm giác cô đơn kỳ lạ mấy ngày qua, cái cảm giác như mình đang bị một thế lực vô hình chọn ra để nhắm tới một cách đặc biệt, giờ có phần tan bớt khi cô nhận ra đây không phải chuyện chỉ xảy ra với riêng cô. Có ba mươi người khác, ba mươi con người thật, đang bị theo dõi theo cách tương tự, ngay lúc này, trong cùng thành phố cô đang sống.

Nhưng đồng thời, hoảng sợ hơn, vì con số đó cho thấy đây không phải một sự cố nhỏ lẻ, một trò đùa ngẫu hứng của một vài kẻ rảnh rỗi. Đây là một guồng máy đang vận hành đều đặn, có tổ chức, có quy mô lớn hơn nhiều so với những gì cô từng tưởng tượng khi lần đầu thấy tấm ảnh chụp màn hình của chính mình.

Cô lướt chậm qua từng dòng trong danh sách, đọc kỹ những con số ngày, và một chi tiết khiến cô khựng lại. Có vài dòng không còn cập nhật gần đây, con số ngày đứng yên, kèm một ghi chú ngắn: "im lặng 12 ngày", "không động tĩnh, có khi bỏ app rồi".

Vy nhìn những dòng đó một lúc lâu, một cảm giác nặng nề khác hẳn dâng lên trong ngực. Cô không biết những người đứng sau các bí danh đó giờ ra sao, có phải họ đã ổn hơn nên không cần dùng app nữa, hay có chuyện gì khác đã xảy ra với họ mà không ai trong nhóm này biết, hay quan tâm để biết. Với những người đang "trực kèo", một dòng im lặng chỉ đơn giản là một kèo không còn hấp dẫn để theo dõi nữa, không hơn.

Cô thử hình dung gương mặt của ba mươi con người đó, dù biết mình không có cách nào biết thật. Có thể trong số họ có một người cũng đang ngồi trong một căn phòng nào đó ở thành phố này, cũng đang nhìn màn hình điện thoại với cùng nỗi sợ cô đang có. Có thể một vài người trong số "im lặng mười hai ngày" kia đã tìm được cách thoát ra, đổi số điện thoại, xoá tài khoản, bắt đầu lại từ đầu ở một nơi khác không ai biết tới bí danh cũ của họ. Cũng có thể không phải vậy. Vy không có cách nào để chắc chắn, và chính sự không chắc chắn đó khiến cô thấy rợn người hơn bất kỳ điều gì cụ thể cô từng đọc được trong nhóm chat này.

Cô tựa lưng vào đầu giường, thở dài, hai tay ôm lấy cuốn sổ tay trước ngực như một tấm khiên nhỏ. Căn phòng tối im lặng, chỉ có tiếng quạt trần quay đều, ánh trăng khuya hắt một vệt sáng mờ qua khe rèm cửa sổ.

Cô nghĩ tới việc kể cho Đăng ngay lập tức, nhưng nhìn đồng hồ đã gần mười một giờ đêm, cậu chắc đang học bài cho kỳ thi sắp tới. Cô quyết định đợi tới sáng mai, chỉ chụp lại vài dòng quan trọng nhất trong danh sách để gửi kèm khi nhắn tin.

Cô đứng dậy, mở cửa sổ một chút cho không khí trong phòng bớt ngột ngạt, gió đêm lùa vào mang theo tiếng côn trùng rả rích từ mấy chậu cây dưới sân chung cư. Cô đứng đó một lúc, nhìn xuống con đường vắng bên dưới, tự hỏi trong số những người đang đi lại dưới ánh đèn đường kia, có ai đang mang một nỗi lo giống mình không, và họ có biết mình không hề đơn độc trong nỗi lo đó hay không. Cô khép cửa sổ lại, tắt đèn điện thoại, nằm xuống, đầu óc vẫn còn quay cuồng với con số ba mươi và những dòng chữ "im lặng" cứ lởn vởn không chịu tan biến.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →