Đêm thứ mười, gió lặng hẳn. Thuyền trôi chậm hơn, mái chèo phải khua nhiều hơn để giữ tốc độ, tiếng nước tóe lên đều đặn như một thứ nhịp trống không ai gõ. Phần lớn hạm đội đã tắt đèn, chỉ còn vài đốm sáng lẻ tẻ rải rác trên mặt biển tối, đánh dấu những chiếc thuyền vẫn còn người thức canh gác. Hơi muối bám trên thành gỗ ẩm dính, lẫn với mùi khói từ ngọn đèn dầu treo gần khoang lái, thứ ánh sáng duy nhất còn thức trên cả con thuyền giờ này. Trên boong, hai người ngồi canh ca cuối: Ngô Tuấn và một người lính già phiên hiệu Vũ Thắng, tóc đã bạc quá nửa, tay còn vết chai dày từ nhiều năm cầm giáo.
"Đại tướng không ngủ được à?" người lính già hỏi, không quay đầu lại, mắt vẫn nhìn ra mặt biển tối đen không trăng.
"Canh ca của ta."
"Canh ca của Đại tướng thì có người khác thay được. Không ai bắt Đại tướng phải tự mình thức."
"Ta thích tự mình biết đêm nay yên hay không, hơn là nghe người khác kể lại sáng mai."
Người lính già cười khẽ, gật đầu, không hỏi thêm về chuyện đó. Ông rót một chén rượu nhạt từ bầu nước mang theo, đưa cho Ngô Tuấn. Ngô Tuấn nhận lấy nhưng không uống ngay, chỉ cầm trong tay.
"Theo lính bốn mươi năm rồi," người lính già nói, giọng chậm rãi như đang kể một câu chuyện đã kể nhiều lần. "Thấy đủ loại tướng. Có người nói nhiều, có người không nói gì. Đại tướng thuộc loại hiếm nhất: không nói gì, nhưng lính vẫn theo."
"Bốn mươi năm là dài. Ông theo bao nhiêu đời tướng rồi?"
"Không đếm xuể nữa. Nhớ được vài người, phần lớn đã quên mặt."
"Vậy sao còn nhớ được ta?"
Người lính già cười, để lộ hàm răng thiếu vài chiếc.
"Vì Đại tướng là người đầu tiên đưa nước cho một tân binh say sóng bằng chính tay mình, thay vì sai lính hầu làm việc đó. Thuộc hạ thấy tận mắt hôm qua, trên boong."
"Ta chỉ tiện tay."
"Tiện tay hay không, người ta vẫn nhớ." Ông nhấp thêm một ngụm rượu, giọng chuyển sang nhẹ hơn. "Cũng như lính vẫn theo một người không nói gì, miễn lệnh của người đó rõ ràng."
"Lệnh rõ thì không cần thêm lời," Ngô Tuấn đáp.
Người lính già gật đầu, im lặng một lúc trước khi nói tiếp, giọng nhẹ hơn nữa, như đang dò xét chứ không hỏi thẳng. "Nghe người ta đồn, Đại tướng vào cung năm hai mươi ba tuổi. Không giống lệ thường."
Ngô Tuấn không đáp ngay. Ông xoay chén rượu trong tay một vòng, mắt vẫn nhìn ra biển.
"Người ta đồn nhiều chuyện."
"Không hỏi vì tò mò chuyện đồn," người lính già nói. "Hỏi vì thuộc hạ có một đứa cháu, năm nay mười lăm tuổi, gia đình đang tính đường cho nó vào cung làm nội thị, vì nhà nghèo quá, không nuôi nổi. Thuộc hạ muốn biết, một người vào cung muộn như Đại tướng, có phải vì nhà cũng nghèo như nhà thuộc hạ không, hay vì lý do khác."
Ngô Tuấn im lặng một lúc lâu hơn lần trước. Khi ông đáp, giọng không đổi, nhưng câu trả lời đi vòng sang hướng khác.
"Cháu ông năm nay mười lăm, còn ba năm nữa mới bằng tuổi lính đại hoàng nam. Sao đã tính đường vào cung?"
"Vì nội thị không cần đủ hai mươi tuổi mới nhận. Vào sớm được huấn luyện sớm, sau này còn có cơ hội leo lên chức cao hơn trong ty."
"Ông muốn cháu mình leo cao, hay muốn nó no bụng?"
Người lính già khựng lại, nhìn Ngô Tuấn một thoáng.
"Cả hai, nếu được."
"Vậy hỏi nó trước khi hỏi ta. Nó muốn gì, quan trọng hơn chuyện ta vào cung năm nào."
Câu trả lời đó khiến người lính già không truy hỏi thêm nữa. Ông cười, một tiếng cười ngắn, không có ý trách móc.
"Đại tướng giỏi lái chuyện sang hướng khác hơn cả lái thuyền."
"Ta chỉ trả lời câu ông đáng được nghe, không phải câu ông hỏi."
"Vậy coi như thuộc hạ chưa hỏi." Người lính già đứng dậy, vươn vai, nhìn lên bầu trời không một vì sao nào lộ ra sau lớp mây mỏng. "Ai cũng có một khúc không kể được cho người khác nghe, kể cả tướng quân. Thuộc hạ không ép."
Ông cúi đầu chào, rồi lui về phía khoang nghỉ, để lại Ngô Tuấn một mình trên boong với chén rượu vẫn chưa uống.
Ngô Tuấn ngồi thêm một lúc lâu sau khi tiếng bước chân người lính già đã tắt hẳn. Ông không uống chén rượu, chỉ đặt xuống bên cạnh, hai tay chống lên đầu gối, mắt nhìn thẳng về phía trước.
Không có đoạn hồi tưởng nào hiện lên trên gương mặt ông trong bóng tối, không ai có thể thấy được điều đó dù có đứng cạnh. Ngọn đèn dầu nơi khoang lái đã cạn, chỉ còn le lói một chút ánh vàng yếu ớt trước khi tắt hẳn, để cả con thuyền chìm trong một màu đen đặc hơn. Ông chỉ ngồi đó, lưng thẳng, hai tay vẫn chống trên đầu gối, không đổi tư thế suốt nhiều canh giờ, tới khi phía chân trời phía đông bắt đầu ngả sang một sắc xám nhạt hơn, báo hiệu trời sắp hửng. Tiếng chèo khua nước vẫn đều đặn không ngừng suốt đêm, như thể con thuyền không hề biết tới những gì vừa được nói ra trên boong của nó. Người thay ca tới gần, hắng giọng nhắc ông đã hết phiên, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên khi thấy chén rượu vẫn còn nguyên bên cạnh, không suy suyển.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →