Ngày thứ ba trên biển, gió đổi hướng, sóng bắt đầu đánh chéo mạn thuyền thay vì xuôi theo dòng như hai ngày trước. Khoang chứa lương nồng mùi gạo ẩm trộn mùi cá khô, thứ mùi hai ngày đầu không ai để ý nhưng tới hôm nay đã đủ khiến bụng dạ nhiều người lộn nhào theo từng đợt sóng. Phạm Đình Khang nằm co bên khoang, một tay ôm bụng, tay kia bám chặt vào thành gỗ, mặt tái xanh hơn cả màu áo giáp.
"Lại đây, thằng nhãi," một giọng cười vang lên phía trên. Một người lính lớn tuổi hơn, da sạm, vai rộng, cúi xuống nhìn Khang với vẻ thích thú không giấu giếm. "Mới ra biển lần đầu mà đã nằm bẹp như cá mắc lưới."
"Anh Tốn để tôi yên," Khang lí nhí, không mở mắt.
"Yên sao được. Còn phải cầm giáo đứng vững trên boong khi tới nơi, chứ không phải nằm thế này cho địch xem."
"Lúc đó tôi sẽ đứng được."
"Đứng được hay lại nôn ra giáo của người ta?"
Mấy người lính đứng gần cười ồ. Khang mím môi, không đáp, chỉ nắm chặt hơn thành thuyền. Một người khác, trẻ hơn Tốn, ngồi xuống cạnh Khang, giọng bớt trêu chọc hơn.
"Cha cậu cũng theo lính à?"
"Vâng. Phiên hiệu Vũ Thắng, đã giải ngũ."
"Ông cụ đánh trận nào chưa?"
Khang lắc đầu, mắt vẫn nhắm.
"Cha tôi giữ thành hai mươi năm, chưa một lần ra trận thật. Ông vẫn nói, giữ được yên cũng là công, nhưng..."
"Nhưng gì?"
"Nhưng không ai nhớ tên người giữ thành yên ổn cả," Khang nói, giọng khẽ hơn. "Người ta chỉ nhớ tên người đã đánh trận nào, thắng ở đâu."
Người lính trẻ im lặng một lúc, rồi vỗ nhẹ vai Khang.
"Vậy thì lần này cậu có cơ hội để người ta nhớ tên."
"Nếu tôi không chết vì say sóng trước đã."
Câu đó khiến cả nhóm bật cười, kể cả Tốn, dù ông ta vẫn không thôi trêu.
"Say sóng không chết được đâu, chỉ ước được chết thôi," Tốn nói, đá nhẹ vào chân Khang. "Ta năm đầu tiên theo thuyền cũng nằm y như cậu, ba ngày liền không nuốt nổi hạt cơm nào."
"Vậy sao bây giờ anh vẫn khỏe re thế?"
"Vì đã nôn hết những gì cần nôn từ hồi đó rồi. Giờ trong bụng chẳng còn gì để sóng đánh nữa."
Mấy người xung quanh lại cười. Khang gượng cười theo, dù bụng vẫn quặn từng đợt.
"Đứng dậy đi. Ra mạn thuyền mà nôn, đừng nôn trong khoang, không thì cả đám phải ngửi mùi đó ba ngày nữa."
Khang gượng đứng dậy, loạng choạng bước ra phía mạn thuyền, tay bám vào từng cọc gỗ một. Gió biển tạt vào mặt, mằn mặn, lạnh hơn trong khoang. Anh cúi người qua thành thuyền, nôn thêm một lần nữa, rồi đứng thở dốc, nhìn xuống mặt nước xám đang vỗ vào thân thuyền từng đợt.
Có tiếng bước chân đi ngang sau lưng, không vội, không chậm. Khang quay lại, thấy Đại tướng Ngô Tuấn đang đi dọc boong thuyền, kiểm tra dây buồm, không nhìn về phía anh.
Khang vội đứng thẳng, định hành lễ, nhưng chân còn run, suýt trượt trên sàn ướt. Ngô Tuấn dừng lại nửa bước, đưa tay đỡ lấy cánh tay anh, giữ cho anh không ngã, rồi buông ra ngay khi thấy anh đã đứng vững.
"Cảm ơn... Đại tướng," Khang lắp bắp, cúi đầu.
Ngô Tuấn không đáp lại lời cảm ơn. Ông nhìn quanh, thấy một bát gỗ đựng nước để gần đó cho lính trực canh, cầm lên, đưa cho Khang.
"Uống."
Khang đón lấy bát nước bằng hai tay, uống một ngụm nhỏ. Nước lợ, có vị gỗ cũ, nhưng dễ chịu hơn vị đắng còn vương trong cổ họng.
"Say sóng ba ngày là hết," Ngô Tuấn nói, giọng phẳng lặng như đang nói về thời tiết. "Ngày thứ tư người sẽ quen."
"Đại tướng cũng từng say sóng?"
Ngô Tuấn không trả lời câu đó. Ông nhìn Khang thêm một nhịp, rồi quay đi, tiếp tục bước dọc boong thuyền, kiểm tra dây buồm bên kia.
Khang đứng nhìn theo, bát nước vẫn cầm trên tay, không uống thêm ngụm nào nữa. Anh không chắc mình vừa được để ý vì một lý do nào đó, hay chỉ đơn giản là người đi ngang qua tiện tay đỡ một kẻ sắp ngã. Không có cách nào hỏi thêm, và cũng không ai xung quanh kịp thấy để hỏi thay anh.
Tốn từ trong khoang thò đầu ra, thấy Khang đứng đó với cái bát gỗ, huýt sáo một tiếng.
"Được Đại tướng đích thân rót nước cho à? Cậu số hên đấy."
"Ông ấy không nói gì cả," Khang đáp, vẫn nhìn về phía cuối boong thuyền, nơi bóng Ngô Tuấn đã đi khuất sau khoang lái.
"Không nói gì mới đáng sợ. Người nói nhiều thì mình biết họ nghĩ gì. Người không nói, chịu."
"Chịu gì?"
"Chịu không biết mình vừa được để ý hay vừa bị coi thường," Tốn nói, giọng chợt nghiêm hơn một chút. "Ta theo lính hai mươi năm, chưa từng thấy ông ấy đưa nước cho ai như thế. Cậu nhớ mặt ông ấy kỹ vào."
Khang không đáp lại câu đó. Anh quay lại nhìn mặt biển, tay siết nhẹ quanh cái bát gỗ đã cạn nước. Bụng anh vẫn còn cồn cào, nhưng cơn buồn nôn đã dịu hơn lúc nãy, như thể việc đứng dậy được đã tự nó là một điều gì đó thay đổi. Phía chân trời, mặt nước xám nối liền với bầu trời cũng xám không kém, không phân biệt được đâu là ranh giới. Con thuyền vẫn tiếp tục nhồi lên xuống theo từng đợt sóng chéo, chậm rãi tiến về phía nam, mang theo năm vạn người chưa ai trong số họ biết chắc mình sẽ trở về đủ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →