Họ đến sân bay sớm hơn cần thiết hai tiếng đồng hồ.
Không ai đề nghị, không ai tính toán. Buổi sáng anh thức dậy trước, Nhung nghe tiếng anh lục tìm gì đó trong phòng tắm, tiếng nước chảy, tiếng vali kéo nhẹ trên sàn gạch. Cô nằm im, mắt nhắm nhưng không ngủ, lắng nghe từng âm thanh như thể đang cố ghi vào một chỗ nào đó bên trong không bao giờ bị xóa. Rồi anh nói: "Đi sớm không, ngồi cà phê ở đó cho khỏe?" Và Nhung gật đầu, không hỏi tại sao, bởi vì cả hai đều biết rằng đây là cách họ chọn để có thêm thời gian — không gọi tên nó, không thừa nhận nó, nhưng cứ thế mà làm.
Sân bay buổi sáng có một thứ ánh sáng khác hẳn những giờ còn lại trong ngày. Nắng lọc qua vách kính dài, đổ thành những vệt vàng nhạt xuống sàn đá hoa, và trong thứ ánh sáng đó người ta trông khác — buồn hơn một chút, hoặc có lẽ là thật hơn một chút, Nhung không phân biệt được. Họ ngồi ở khu ghế chờ gần cửa vào, anh đặt vali cạnh chân, Nhung ôm túi xách vào lòng như thể đang cần một thứ gì để giữ.
Người đi kẻ đến không ngừng.
Một gia đình kéo đến từ phía bãi xe: người cha đẩy xe đẩy chất đầy hành lý, hai đứa trẻ chạy trước vừa chạy vừa tranh nhau cái gì đó, đứa con gái lớn — có lẽ hai mươi mấy tuổi, ba lô trên vai — đi sau cùng cùng người mẹ. Họ dừng lại gần cột chia tách khu vực làm thủ tục. Nhung nhìn thấy người mẹ đặt tay lên vai con gái, nói gì đó, rồi quay mặt đi rất nhanh. Một cử chỉ quá quen thuộc — cái cách người ta quay mặt đi khi không muốn bị nhìn thấy đang khóc. Người con gái nhìn theo mẹ, miệng mím lại, mắt đỏ hoe nhưng cũng không nói gì. Rồi họ ôm nhau, ngắn thôi, như thể kéo dài thêm chỉ khiến mọi thứ tệ hơn.
Nhung nhìn sang anh.
Anh cũng đang nhìn về phía đó, ánh mắt yên tĩnh theo một cách Nhung không hoàn toàn đọc được.
"Đi nước ngoài học không phải chuyện buồn," anh nói, nhỏ, như nói với chính mình hơn là nói với cô.
Nhung không trả lời. Cô biết anh nói đúng. Cô cũng biết rằng biết đúng và cảm thấy ổn là hai thứ hoàn toàn khác nhau, và khoảng cách giữa hai điều đó đôi khi rộng hơn tất cả những gì người ta có thể đi bộ qua.
Ở góc kia, một cặp đôi trẻ đứng ôm nhau giữa dòng người. Họ trẻ hơn Nhung và anh vài tuổi — hai mươi, có lẽ hai mươi mốt — đứng sát vào nhau theo cách chỉ người còn rất trẻ mới dám đứng giữa chốn đông người mà không nghĩ ngợi. Không ai trong họ nói gì. Cô gái chôn mặt vào vai chàng trai, vai áo chàng trai ướt một vệt nhỏ. Chàng trai mắt nhắm, tay xiết chặt hơn. Họ đứng mãi không buông, như thể thời gian không áp dụng cho chỗ họ đứng.
Nhung nhìn và cảm thấy mình đang xem một bộ phim.
Bộ phim mình sắp phải đóng.
Trong vòng chưa đầy hai tiếng nữa.
Có một sự kỳ lạ trong việc quan sát nỗi đau của người khác khi bạn biết mình sắp trải qua điều tương tự — không phải tàn nhẫn, không hẳn là xa lạ, mà gần hơn với cảm giác đứng trước gương và nhìn thấy một phiên bản mình chưa trở thành. Nhung thấy mình ở trong cô gái đó, trong người mẹ đó, trong tất cả những người đang đứng ở sân bay buổi sáng này và cố giữ lại một người sắp đi xa. Và cô cũng thấy mình hoàn toàn tách biệt khỏi tất cả — ngồi đây, thở bình thường, tay đặt lên đùi, bên cạnh một người chưa đi mà cô đã bắt đầu nhớ từ tối hôm qua.
Anh đứng dậy.
"Anh lấy cho em cái gì uống không?"
Nhung ngẩng đầu. "Nước thôi."
Anh gật đầu, đi về phía dãy cửa hàng nhỏ cách đó mấy bước. Nhung nhìn theo, nhìn dáng anh đi — quen đến mức đau, cái cách anh bước, vai trái hơi thấp hơn vai phải một chút, túi quần sau thọc tay vào khi không biết làm gì. Cô đã nhìn dáng đi đó mấy trăm lần, mấy ngàn lần, trên vỉa hè, trong siêu thị, qua cửa sổ quán cà phê. Không bao giờ để ý. Chỉ đến hôm nay mới nhận ra rằng mình đã ghi nó vào đầu tự lúc nào không hay.
Anh quay lại với một chai nước và một thanh chocolate.
Loại Kitkat vị matcha. Loại Nhung hay ăn.
Cô nhìn thanh chocolate, không nói gì. Anh đặt xuống cạnh cô, ngồi xuống, mở nắp chai nước đưa cho cô trước. Một cử chỉ nhỏ đến mức bình thường, đến mức nếu hôm nay là một ngày bình thường thì Nhung sẽ nhận lấy, nói cảm ơn qua loa, rồi tiếp tục nhìn điện thoại. Nhưng hôm nay không phải ngày bình thường, và Nhung cầm chai nước mà cảm thấy như thể anh vừa trao cho cô thứ gì đó nặng hơn rất nhiều.
Anh biết cô thích loại chocolate nào mà không cần hỏi.
Hai năm nữa, điều đó sẽ không còn tự nhiên nữa. Anh sẽ ở bên kia bờ đại dương, ăn những thứ khác, quen với những tiệm khác, nhớ những thứ khác hơn. Và nếu một ngày nào đó họ đứng trước một cái kệ bánh kẹo, anh sẽ phải hỏi: "Em hay ăn loại nào?" Không phải vì anh quên mà vì hai năm là đủ lâu để thứ bình thường trở thành thứ cần xác nhận lại.
Nhung cắn một miếng chocolate, nhìn ra dòng người đang chảy qua cửa kiểm tra an ninh.
Khi cô còn nhỏ, mỗi lần đi đâu về qua sân bay, cô đều thấy sân bay là nơi kỳ diệu — nơi người ta đến từ khắp nơi, nơi thế giới rộng lớn có vẻ nhỏ lại thành những màn hình hiển thị giờ bay. Bây giờ ngồi đây, Nhung thấy sân bay là nơi buồn nhất thế gian. Không phải vì nó xấu hay vì người ta không hạnh phúc ở đây — mà vì ở đây người ta luôn phải chia ra. Không ai đến sân bay để ở lại. Người nào cũng đi. Người nào cũng để lại ai đó đứng nhìn theo.
"Em đang nghĩ gì?" anh hỏi.
Nhung nhìn sang anh. Trong ánh sáng sân bay buổi sáng, mặt anh trông bình thản, không lo lắng, không buồn theo kiểu khóc — chỉ là một thứ yên tĩnh mà Nhung biết là anh đang cố giữ cho cô, và cũng đang cố giữ cho chính anh.
"Em đang nghĩ sau này anh sẽ không biết em thích loại chocolate nào nữa."
Câu nói ra xong, Nhung tưởng nó sẽ nghe buồn cười — bé nhỏ, vô lý. Nhưng anh không cười. Anh nhìn thanh Kitkat một lúc, rồi nhìn cô, rồi nói, rất khẽ: "Anh sẽ vẫn nhớ."
Nhung không tranh luận. Cô cũng không biết mình có tin điều đó hay không. Có những thứ người ta nói không phải để đúng, mà để thứ hiện tại này được nhẹ hơn một chút. Cô chấp nhận câu nói của anh như thể chấp nhận thời tiết — không cần kiểm chứng, chỉ cần đứng trong đó một lúc rồi bước qua.
Cặp đôi trẻ kia cuối cùng cũng tách nhau ra.
Chàng trai đi vào cửa kiểm tra an ninh, nhìn lại một lần. Cô gái đứng ở ranh giới, tay giơ lên vẫy — không hẳn là vẫy tay chào, giống hơn là một cử chỉ nói rằng anh cứ đi đi, em ổn. Nhưng ngay khi chàng trai khuất sau màn hình, cô gái đứng yên một lúc, hai tay buông thõng, rồi quay lưng đi rất nhanh.
Nhung nhìn theo cho đến khi không còn thấy cô gái đó nữa.
Rồi cô quay sang anh, không nói gì, chỉ đặt tay lên tay anh. Anh lật bàn tay lại, đan ngón tay vào ngón tay cô, siết nhẹ. Không ai nói gì thêm. Họ ngồi như thế, giữa sân bay đông người, trong ánh nắng buổi sáng đổ qua vách kính — hai người, một chai nước, một thanh chocolate, và khoảng thời gian ít ỏi còn lại tính bằng phút.
Nhung nghĩ: nếu sau này cô kể lại câu chuyện này, cô sẽ không biết bắt đầu từ đâu. Sẽ không có chi tiết nào thật sự lớn. Không có cãi vã, không có lời hứa hẹn, không có khoảnh khắc kịch tính nào để nhớ mãi. Chỉ là sân bay buổi sáng, ghế nhựa cứng, ánh đèn huỳnh quang trên cao, và anh mua cho cô một thanh chocolate mà không cần hỏi.
Những thứ nhỏ như vậy — đó mới là thứ người ta thật sự mang theo khi người kia đi xa.
Không phải lời nói. Không phải lời thề. Chỉ là: anh biết em thích gì. Và một ngày nào đó, thứ bình thường đó sẽ trở thành xa xỉ.
Loa sân bay gọi tên chuyến bay của anh lần đầu tiên.
Nhung siết chặt tay anh hơn, không nhìn lên bảng thông báo.
Anh nhìn cô. "Còn một tiếng nữa mới lên máy bay."
"Em biết."
"Vậy cứ ngồi thêm chút."
"Ừ."
Họ ngồi thêm chút. Ánh nắng dịch chuyển, đổ vào một góc khác. Người đi người đến vẫn không ngừng. Ở đâu đó sau lưng họ, có một người nào đó vừa đến, vừa về, vừa bắt đầu. Còn Nhung và anh ngồi ở đây, ở khoảng giữa — không phải bắt đầu, không hẳn là kết thúc, chỉ là một buổi sáng bình thường mà sau này cô sẽ nhớ mãi như thể nó dài hơn tất cả những buổi sáng còn lại trong cuộc đời mình.
Thanh chocolate nằm yên giữa hai người.
Nhung không ăn thêm miếng nào nữa. Cô muốn giữ nguyên thứ đó — cái cảm giác anh biết, không cần hỏi, không cần nhắc. Để thêm một lúc nữa, ít nhất là cho đến khi anh phải đứng dậy.
Trước khi thứ bình thường đó trở thành ký ức —
rồi mới trở thành nỗi nhớ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 21 →