Sân bay vào buổi sáng có một thứ ánh sáng rất lạ. Không phải ánh nắng — nắng chưa kịp vào đây — mà là thứ ánh sáng nhân tạo màu trắng xanh, lạnh và đều, chiếu lên tất cả mọi thứ mà không ưu tiên ai. Nó chiếu lên khuôn mặt anh, lên mái tóc chưa kịp chải của Nhung, lên những chiếc vali lăn bánh trên sàn bóng loáng, lên những tấm biển chỉ dẫn mà Nhung nhìn vào nhưng không đọc gì.
Cô đã thức từ bốn giờ sáng.
Không phải vì lo. Không phải vì cố tình. Chỉ là cơ thể cô không chịu nằm yên hơn nữa, cứ đẩy cô ra khỏi màn đêm trước khi cô sẵn sàng. Cô nằm nhìn trần nhà một lúc, nghe tiếng anh thở bên cạnh — đều đặn, nhẹ nhàng, như người không có gì phải lo — rồi cô khẽ trở người, nhìn anh.
Anh ngủ với một vẻ bình thản mà đôi khi khiến cô muốn lay thức dậy và hỏi: anh không sợ à? Anh không lo à? Anh không tiếc gì à? Nhưng cô không lay. Cô chỉ nhìn, ghi nhớ từng nét — cái cách anh hơi nghiêng đầu sang phải khi ngủ, cái cách bàn tay anh xòe ra trên gối như đang chờ đợi điều gì, cái cách môi anh hơi hé — rồi cô nhẹ nhàng trượt ra khỏi giường, đi pha trà, ngồi bên cửa sổ nhìn thành phố từ từ thức giấc trong màn mưa bụi còn đọng lại từ đêm qua.
Bảy ngày. Bảy chương. Và bây giờ là trang cuối.
Họ đến sân bay lúc gần bảy giờ. Anh gọi xe từ tối hôm qua — anh làm vậy, luôn chuẩn bị trước, luôn lo xong rồi mới ngủ — và suốt hành trình, hai người ngồi im. Không phải im lặng khó chịu. Chỉ là không có gì cần nói nữa, hoặc có quá nhiều thứ cần nói mà không biết bắt đầu từ đâu, nên thôi, im. Nhung nhìn ra ngoài cửa kính. Thành phố trượt qua. Những con đường quen thuộc đang trở nên xa lạ theo một cách cô không giải thích được.
Anh đặt tay lên tay cô.
Không nói gì. Chỉ đặt tay.
Cô để yên như vậy cho đến khi xe dừng trước cổng sân bay.
Bên trong, anh làm thủ tục gửi hành lý trong khi Nhung đứng giữ cái túi nhỏ anh dặn không cần gửi — trong đó có laptop, cuốn sổ tay, và một hộp kẹo gừng mà mẹ anh nhét vào lúc sáng sớm với lý do "cho ấm bụng trên máy bay." Nhung giữ túi bằng hai tay, nhìn anh xếp hàng, nhìn anh đến quầy, nhìn anh kéo vali lên băng chuyền — và có một khoảnh khắc cô chợt nhận ra rằng mình đang cố gắng ghi nhớ tất cả những cử chỉ nhỏ này. Cái cách anh móc thẻ lên bàn. Cái cách anh gật đầu với nhân viên. Cái cách anh quay lại nhìn cô, chỉ để chắc chắn cô vẫn còn đó.
Cô vẫn còn đó.
Cô sẽ còn đó. Còn đây. Chỉ có anh là sẽ không còn đây nữa.
Họ mua hai ly cà phê ở một quán nhỏ gần khu check-in, ngồi trên những chiếc ghế nhựa màu xanh mà Nhung nghĩ chắc chắn là không thoải mái nhưng lại không thấy khó chịu gì. Có lẽ vì không ai còn chú ý đến sự thoải mái nữa. Anh uống cà phê đen, không đường, như mọi khi. Nhung cầm ly sữa đá mà không uống, chỉ xoay xoay trong tay, nhìn những viên đá từ từ tan.
"Hồi nãy anh để quên sạc dự phòng trong vali không?"
Nhung ngẩng đầu. Anh đang nhìn điện thoại với vẻ mặt kiểm tra lại.
"Không. Anh cầm tay rồi."
"Ừ." Anh thở phào. "Anh cứ lo."
Và Nhung bỗng thấy một cái gì đó rất kỳ lạ dâng lên trong ngực — không phải buồn, không hẳn là vui, mà là thứ cảm xúc không có tên, thứ mà người ta chỉ cảm được ở những khoảnh khắc như thế này. Anh đang chuẩn bị bay sang một đất nước khác, sống hai năm không có cô, và điều anh lo là cái sạc dự phòng.
Chính xác là anh.
Nhung nhìn anh, và thấy mình yêu anh theo một cách khác hẳn so với hồi đầu — không phải vì anh hay ho hay đặc biệt hay hơn người, mà vì anh chính xác là người này, người lo chuyện nhỏ nhất khi không biết nói chuyện lớn, người cất giữ cảm xúc vào những hành động tẻ nhạt như hỏi về cái sạc điện thoại vào buổi sáng cuối cùng.
Họ đứng trước cửa khu check-in lúc tám giờ kém mười lăm.
Xung quanh, dòng người qua lại không ngừng. Những gia đình với trẻ con và hành lý chất đống. Những người đi công tác với vẻ mặt quen đường. Những cặp đôi khác, những cuộc chia tay khác — hoặc không phải chia tay, chỉ là đi. Sân bay có một thứ năng lượng hỗn hợp rất kỳ: vừa háo hức vừa u ám, vừa bắt đầu vừa kết thúc, và tất cả diễn ra cùng lúc, không phân biệt ai với ai.
Anh dừng lại.
Cô dừng theo.
Anh nhìn cô. Không nói gì ngay. Chỉ nhìn — nhìn theo cái cách mà Nhung đã học được trong hai năm qua nghĩa là anh đang nghĩ, đang tìm từ, đang cố sắp xếp thứ gì đó bên trong mà không biết cách đưa ra ngoài.
Nhung chờ.
Cô biết rằng mình đang chờ điều gì đó. Một câu. Một câu quan trọng, một câu sẽ ở lại, một câu mà cô sẽ nhớ mãi và kể lại cho chính mình nghe vào những tối sau này khi ngồi một mình và nhớ ngày hôm nay. Một câu xứng với tất cả bảy ngày vừa qua, xứng với tất cả những gì họ đã làm, đã nói, đã im lặng cùng nhau.
Anh mở miệng.
"Em nhớ ăn sáng đủ bữa."
Nhung bật cười.
Không phải vì câu nói buồn cười. Không phải vì anh vụng về hay ngốc. Mà vì — chính xác. Chính xác là câu này. Chính xác là anh, đứng trước cửa check-in, trước hai năm xa cách, trước tất cả những điều không thể nói, và anh chọn câu này. Câu mà anh hay nói vào những sáng Nhung thức muộn, câu mà anh nhắn tin khi biết cô đang bận, câu nhỏ xíu đựng trong đó cả một cái gì lớn hơn mà cả hai đều biết nhưng không ai gọi tên.
Nhung gật đầu. "Anh cũng vậy."
Anh gật.
Rồi họ ôm nhau.
Nhung không đếm thời gian.
Cô không biết họ đứng như vậy bao lâu — có lẽ ba mươi giây, có lẽ một phút, có lẽ đủ lâu để dòng người xung quanh đi qua mấy lượt mà không ai nhìn lại. Cô chỉ biết rằng cô đang cố gắng ghi nhớ bằng da thịt, bằng mũi, bằng thứ cảm giác của vải áo anh dưới bàn tay — mùi xà phòng anh dùng buổi sáng, hơi ấm từ vai anh, cái cách anh đặt cằm lên đầu cô như thể đó là nơi cằm anh vốn thuộc về.
Hai năm là bao lâu?
Hai năm là bảy trăm ba mươi ngày, là những buổi sáng không có tin nhắn "em ăn sáng chưa", là những tối gọi video qua màn hình với độ trễ nửa giây làm lệch hết nhịp trò chuyện, là múi giờ khác nhau và những khi anh đang ngủ thì cô đang thức và ngược lại. Hai năm là dài.
Nhưng ngay lúc này, trong vòng tay anh, hai năm chưa bắt đầu.
Ngay lúc này chỉ có bây giờ.
Khi họ buông nhau ra, Nhung không khóc.
Cô đã tưởng mình sẽ khóc. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó từ đêm qua, thậm chí đã nhét thêm khăn giấy vào túi. Nhưng lúc này, đứng nhìn anh kéo túi xách lên vai, đứng nhìn anh bước đến cửa kiểm tra vé, đứng nhìn anh quay lại lần cuối và giơ tay vẫy — lúc này cô không khóc.
Cô chỉ đứng.
Và nhìn.
Cho đến khi anh khuất sau cánh cửa kính.
Sau đó, Nhung ngồi xuống một chiếc ghế gần đó. Cái ghế nhựa xanh giống hệt lúc nãy. Cô đặt tay lên đùi, nhìn xuống sàn, và bắt đầu đếm những vết xước nhỏ trên đôi giày cô đi hôm nay — đôi giày anh bảo "cũ rồi mua đôi mới đi" và cô bảo "còn được mà" và anh thôi không nói nữa.
Cô sẽ không mua đôi mới.
Ít nhất là một thời gian.
Bên ngoài cửa sổ lớn, trời đã sáng hẳn. Nắng bắt đầu xiên vào sảnh sân bay theo từng vạch vàng mỏng, đánh lên sàn đá hoa những ô sáng tối xen kẽ. Dòng người vẫn qua lại. Những chuyến bay khác đang chuẩn bị. Thành phố bên ngoài đang bắt đầu một ngày bình thường.
Và Nhung ngồi đó, trong thứ ánh sáng trắng xanh lạnh của sân bay buổi sáng, nhớ lại câu nói cuối cùng của anh.
Em nhớ ăn sáng đủ bữa.
Cô sẽ nhớ.
Cô sẽ cố.
Và có lẽ, vào những sáng khó nhất, vào những ngày cô không muốn dậy, không muốn ăn, không muốn làm gì cả — câu nói đó sẽ là thứ cô nhớ đến. Không phải như một mệnh lệnh. Như một bàn tay đặt lên vai. Như một giọng quen thuộc từ xa về.
Như anh, vẫn đang ở đây, theo cái cách anh biết cách ở đây.
Trên màn hình lớn gần cổng ra, chuyến bay đã chuyển sang trạng thái: BOARDING.
Nhung nhìn lên, đọc, rồi nhìn xuống lại.
Cô không vội đứng dậy. Không có gì phải vội nữa. Bên trong kia, anh đang xếp hàng lên máy bay, đang tìm ghế, đang đặt túi xách lên khoang hành lý, đang làm tất cả những thứ người ta làm khi bắt đầu một hành trình mới — và cô không ở đó để nhìn, và điều đó ổn, điều đó bình thường, điều đó đúng như nó phải vậy.
Cô sẽ về.
Cô sẽ ăn sáng — thật sự, hôm nay cô sẽ ăn sáng đàng hoàng, không phải cho lời hứa mà vì có một câu nói cần được giữ.
Và rồi cô sẽ bắt đầu học cách chờ.
Không phải chờ trong nghĩa thụ động, không phải chờ theo kiểu đứng yên để thời gian đi qua. Mà chờ theo cái cách người ta vẫn sống — vẫn đi làm, vẫn gặp bạn bè, vẫn ăn sáng đủ bữa — trong khi bên trong đang giữ một khoảng trống nhỏ hình dáng của một người, chờ ngày khoảng trống đó được lấp đầy lại.
Hai năm.
Nhung đứng dậy, kéo lại dây túi lên vai, và bước ra phía cửa sân bay.
Nắng đã lên hẳn bên ngoài —
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 22 →