🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Anh kéo va li ra từ tối hôm qua.

Nhung nghe tiếng bánh xe lăn trên nền gạch lúc chín giờ đêm — một tiếng lăn dài, từ trong buồng ra giữa phòng khách, như thể ai đó đang kéo theo cả một khoảng trời. Cô không ra. Nằm trong bóng tối nghe tiếng anh lục đục, mở tủ, đóng tủ, rồi im. Rồi tiếng bật điện tắt. Rồi anh vào, nằm xuống bên cạnh, không nói gì. Va li đứng đó ở phòng ngoài như một người khách lạ đã đến và chưa chịu đi.

Sáng, Nhung thức dậy lúc ánh sáng còn mỏng. Anh đã ngồi dậy trước, ngồi trên mép giường nhìn ra cửa sổ. Tóc anh hơi rối. Vai anh cúi xuống theo một góc mà Nhung không biết tả thế nào — không phải mệt mỏi, không phải buồn, mà là cái dáng của người đang chứa đựng điều gì đó quá lớn bên trong mà chưa biết phải làm sao.

"Anh chưa ngủ à?" cô hỏi.

"Ngủ được. Thức sớm thôi."

Anh quay lại nhìn cô, cười. Cái cười của anh vẫn vậy — không thay đổi bao giờ — nhưng sáng nay Nhung nhìn thấy phía sau nụ cười đó một điều gì mà cô chưa từng thấy trước đây, hoặc đã thấy nhưng không nhận ra, hoặc cố tình không nhìn vì biết nhìn rồi thì không làm được gì.

Anh đứng dậy đi ra phòng ngoài. Tiếng va li được kéo đến gần cửa sổ, nơi có ánh sáng. Nhung ngồi trên giường, kéo chân lên, vòng tay ôm gối, nhìn qua khung cửa.

Anh xếp đồ chậm lắm.

Không phải chậm vì lề mề, mà chậm như người đang cân nhắc từng thứ một. Cái áo sơ mi xanh — giũ phẳng, gấp theo chiều dọc, đặt xuống. Cái quần tây — kiểm tra túi trước, túi sau, gấp đôi. Anh ngăn nắp theo một cách mà Nhung đã quen từ lâu nhưng sáng nay nhìn thấy như lần đầu. Như thể những động tác quen thuộc đó đột nhiên có nghĩa khác. Như thể anh không chỉ đang xếp quần áo — anh đang xếp chính mình vào trong cái hộp vuông vắn đó để mang đi.

Cô nhớ lại lần anh chuyển nhà hai năm trước. Anh cũng xếp đồ như vậy — tỉ mỉ, cẩn thận, như thể sợ đồ vật đau. Lúc đó cô còn trêu: "Anh xếp va li kỹ hơn xếp hồ sơ." Anh cười, nói: "Đồ dùng theo mình lâu hơn nhiều thứ khác." Câu đó hôm nay bỗng có một âm vang khác — nặng hơn, dài hơn, như một viên đá ném xuống giếng sâu.

Nhung không xuống bếp pha cà phê. Cô không muốn bỏ lỡ một giây nào của buổi sáng này.

Đến khoảng chín giờ, anh dừng lại.

Không phải vì hết đồ. Va li vẫn chưa đầy. Anh dừng lại trước cái kệ nhỏ ở góc phòng — cái kệ mà họ mua cùng nhau ở chợ đồ cũ hồi mùa đông năm ngoái, sơn xanh nhạt, hơi cũ, hơi nghiêng một bên — và nhìn vào những thứ trên đó.

Nhung biết anh đang nhìn gì.

Chiếc cốc sứ nhỏ. Màu xanh ngọc, vẽ tay, hình một con chim nhỏ đứng trên cành khô. Cô tặng anh nhân dịp sinh nhật năm ngoái — không phải dịp đặc biệt gì, chỉ là cô nhìn thấy nó trong một tiệm gốm nhỏ ở Hội An và nghĩ đến anh ngay lập tức, không biết vì sao, có lẽ vì con chim đứng một mình trên cành mà vẫn trông rất vững.

Anh cầm cốc lên. Nhìn vào lòng cốc. Lật đáy xem. Rồi giữ trong tay một lúc, như người giữ một quả trứng.

"Cái này dễ vỡ," anh nói.

Tiếng anh nhỏ, không hẳn nói với cô, cũng không hẳn nói với chính mình. Nói như một nhận định — bình tĩnh, khách quan — về một sự thật hiển nhiên mà không ai có thể làm gì được.

Nhung không nói gì.

Anh đặt cốc xuống. Đúng chỗ cũ. Không dịch chuyển một ly.

Có những thứ không mang đi được.

Nhung ngồi trên giường nhìn anh tiếp tục xếp đồ và nghĩ về điều đó. Không phải vì dễ vỡ — tuy cái cốc sứ thật sự dễ vỡ, tuy có những thứ mỏng manh đến mức không thể hành lý hóa chúng — mà vì có những đồ vật chỉ tồn tại đúng nghĩa khi ở đúng chỗ của chúng. Đặt chúng vào chỗ khác thì chúng không còn là chúng nữa.

Cái cốc đó. Nó thuộc về cái kệ xanh đó. Thuộc về căn phòng này, về buổi sáng có nắng lùa qua cửa sổ phía đông, về mùi cà phê từ bếp dưới tầng ai đó nấu mỗi sáng không biết là nhà nào. Mang nó đi Tokyo — cho dù bọc kỹ đến đâu, cho dù anh cẩn thận đến mức nào — thì nó cũng chỉ là một cái cốc ở xứ người. Không còn là quà sinh nhật. Không còn là ký ức Hội An. Không còn là buổi chiều Nhung đứng trước tủ kính tiệm gốm và nhớ đến anh mà không hiểu vì sao.

Vị trí của nó là ở đây.

Cũng như — và Nhung không muốn nghĩ câu này nhưng cô vẫn nghĩ — vị trí của cô là ở đây. Không phải vì cô không thể đi. Cô có thể đi. Cô có thể mua vé, xin visa, thu xếp công việc, thu xếp cuộc sống. Nhưng mang cô đi không phải giải pháp cho điều họ đang phải đối mặt. Có những mối quan hệ chỉ tồn tại đúng nghĩa trong bối cảnh của chúng. Và bối cảnh của họ — hai con người trẻ, căn phòng thuê, buổi sáng cà phê, chợ cuối tuần, mưa Sài Gòn chiều về — bối cảnh đó không mang đi Tokyo được.

Nhưng Nhung không nói điều này. Vì nói ra thì thành phán xét, và cô không muốn ngày cuối cùng là ngày của những phán xét.

Gần trưa, va li đã gần đầy.

Anh đứng thẳng, nhìn vào bên trong, kiểm tra bằng mắt. Rồi anh ngồi xuống cạnh va li — ngồi trên sàn như hồi còn nhỏ — và bắt đầu sắp xếp lại những thứ trên cùng cho gọn hơn.

Nhung đi ra bếp pha cà phê. Tay cô bóp bình sữa quá mạnh, sữa chảy ra nhiều hơn cần. Cô đứng nhìn ly cà phê một lúc rồi mang ra cho anh.

Anh nhận ly cà phê, nhìn lên cô, không nói cảm ơn. Họ đã qua giai đoạn cảm ơn nhau vì những việc nhỏ từ rất lâu rồi. Cô ngồi xuống bên cạnh anh, trên sàn, vai chạm vai.

Một lúc anh hỏi: "Em muốn giữ cái gì không?"

Nhung hiểu anh hỏi gì. Đồ đạc của anh vẫn còn trong phòng — sách, vài thứ linh tinh, cái đèn đọc sách anh mua từ hội sách hai năm trước.

"Sách," cô nói. "Để em giữ mấy cuốn sách."

"Cuốn nào?"

"Cuốn nào anh chưa đọc xong."

Anh im một chút. "Tại sao?"

Nhung nhìn thẳng ra cửa sổ. Nắng đã lên cao, không còn vàng nhạt nữa mà chuyển sang trắng hơn, gắt hơn.

"Để còn có lý do anh về," cô nói.

Anh không trả lời. Nhưng tay anh tìm tay cô trên sàn nhà, nắm lại. Nhung để yên. Tay anh ấm. Cô đã thuộc lòng cái ấm đó từ rất lâu — ấm theo một cách riêng, không giống ai — và cô biết rằng trí nhớ của cơ thể khác với trí nhớ của tâm trí: nó mờ đi nhanh hơn, không thể gọi lại bằng ý chí, chỉ có thể nhớ lại khi được chạm vào thật sự.

Sẽ đến lúc cô không còn nhớ tay anh ấm như thế nào nữa.

Nhung không khóc. Cô chỉ siết lại nhẹ hơn một chút.

Chiều, anh khóa va li.

Tiếng khóa kéo — xoẹt — nghe rất dứt khoát. Hai năm vừa được đóng lại trong một âm thanh nhỏ. Anh đứng dậy, kéo va li ra sát cửa, sẵn sàng cho chuyến đi tối.

Căn phòng vắng hơn. Tuy chưa có gì thay đổi về mặt vật lý — đồ đạc vẫn còn đó, sách vẫn trên kệ, cái cốc sứ xanh ngọc vẫn đứng yên chỗ cũ — nhưng có một khoảng trống vô hình đã được tạo ra. Không phải khoảng trống của đồ vật. Khoảng trống của sự hiện diện.

Nhung đứng ở cửa phòng nhìn vào.

Anh quay lại nhìn cô. Họ nhìn nhau không nói gì, không cần nói gì, vì có những lúc ngôn ngữ chỉ là cách người ta lấp đầy sự im lặng vì sợ nó, trong khi đôi khi sự im lặng chính là thứ duy nhất còn lại đủ lớn để chứa được những gì cần chứa.

Cô bước vào phòng. Đi đến bên anh. Đứng cạnh anh nhìn cái va li màu xám, nhãn hiệu gì đó cô không bao giờ để ý, dây kéo bạc, bốn bánh xe nhỏ đã bắt đầu mòn ở một bên.

"Anh nhớ kiểm tra hành lý ký gửi," cô nói. "Nhật quy định rất kỹ."

"Ừ."

"Mang theo thuốc đau đầu. Anh hay quên."

"Ừ, em đã để vào túi nhỏ phía ngoài rồi."

"Ừ."

Họ tiếp tục đứng. Va li tiếp tục im lặng. Cái cốc sứ trên kệ tiếp tục đứng yên, con chim nhỏ trên cành khô nhìn ra không trung theo hướng không ai biết.

Sau một lúc, Nhung quay sang nhìn anh — nhìn thẳng vào mặt anh, kỹ lưỡng, như người đọc lại một trang sách lần cuối trước khi trả về thư viện.

"Em sẽ không ra sân bay," cô nói.

Anh nhìn cô. "Em đã nói rồi."

"Anh biết tại sao không?"

"Biết."

Không phải vì cô không muốn. Không phải vì cô lạnh lùng hay cứng rắn hơn người ta nghĩ. Mà vì sân bay là nơi của những chia ly đã hoàn thành, và Nhung không muốn ký ức cuối cùng của anh về cô là hình ảnh cô đứng vẫy tay sau cánh cửa kính, nhỏ dần, nhỏ dần, rồi mất.

Cô muốn anh nhớ cô ở đây. Trong căn phòng này. Ngồi trên sàn với ly cà phê. Hay đứng ở cửa như lúc này — tóc chưa chải, áo ngủ cũ, chân trần trên nền gạch mát.

Đây là hình ảnh thật của cô. Không phải hình ảnh đẹp nhất, nhưng là hình ảnh đúng nhất. Và anh mang hình ảnh đó đi, còn cô giữ lại chiếc cốc — thì có lẽ, dù không bàn thỏa thuận, họ đã chia đều nhau những thứ quan trọng nhất.

Tối xuống khi anh gọi taxi.

Nhung đứng ở ban công nhìn xuống đường. Đèn đường bắt đầu lên. Tiếng Sài Gòn buổi tối — xe cộ, tiếng ai đó gọi nhau, tiếng nhạc từ quán cà phê đối diện — vẫn vậy, không thay đổi, không quan tâm đến bất kỳ ai đang chia tay ai trong căn phòng nhỏ nào đó trên tầng ba.

Anh ra ban công đứng bên cô.

"Xe xuống rồi," anh nói.

"Ừ."

Anh ôm cô. Không nói gì thêm. Nhung để tay mình trên lưng anh, cảm nhận hơi ấm qua lớp áo, ngửi mùi của anh — mùi quen đến mức cô không thể mô tả, chỉ có thể nói là mùi của anh — và cô không cố ghi nhớ vì biết rằng cố ghi nhớ thì sẽ quên nhanh hơn. Ký ức tốt nhất là ký ức không cố nắm giữ.

Anh buông ra trước. Nhìn cô một lần nữa.

"Em ở lại khỏe."

"Anh đi cẩn thận."

Bình thường đến mức đau lòng. Như thể họ đang nói chuyện trước một chuyến đi ngắn, không phải hai năm, không phải một khoảng cách địa lý mà hai người họ đều không biết cuối cùng sẽ dẫn đến đâu.

Anh quay vào lấy va li. Tiếng bánh xe lăn lần cuối qua nền gạch. Cửa đóng lại.

Nhung ở lại trên ban công một mình.

Đèn đường tiếp tục sáng. Sài Gòn tiếp tục ồn ào. Và trong phòng, trên cái kệ xanh nhạt hơi nghiêng một bên, chiếc cốc sứ nhỏ đứng yên ở đúng chỗ của nó — con chim nhỏ trên cành khô, không đi đâu, không cần đi đâu, vì vị trí của nó là ở đây, và ở đây đã là đủ.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →