🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Nhung dậy sớm hơn mọi khi.

Không phải vì không ngủ được — dù đêm qua cô cũng chỉ chập chờn, nằm nghe tiếng quạt quay và tiếng anh thở đều bên cạnh, cố ghi nhớ từng âm thanh nhỏ như thể chúng sắp trở thành cổ vật. Cô dậy sớm vì muốn nấu. Vì bếp là nơi duy nhất sáng sớm này cô biết mình phải làm gì.

Cháo trắng và trứng chiên.

Đơn giản đến mức gần như không cần nghĩ. Cô đã nấu món này cho anh hàng chục lần — mỗi sáng thứ Bảy khi hai người không vội, khi mặt trời còn lười biếng nằm sau mái nhà hàng xóm và tiếng xe cộ ngoài đường còn thưa. Cháo vo gạo để lửa nhỏ, trứng đập ra chảo nóng, lật nhẹ tay để lòng đỏ vẫn mềm ở giữa. Mùi bơ dậy lên, mùi gạo mới sôi, mùi của một buổi sáng bình thường.

Nhưng hôm nay không có gì bình thường cả.

Nhung đứng trước bếp và nhận ra tay mình đang làm những động tác quen thuộc một cách cơ học — múc gạo, đổ nước, bật lửa — trong khi đầu óc cô đang ở một chỗ khác hoàn toàn. Ngày mai anh đi. Sáng mai lúc này cô sẽ một mình trong căn bếp này. Cái bếp hai người ngồi vừa khít, nơi anh hay dựa lưng vào tường đọc điện thoại trong khi cô nấu và thỉnh thoảng ngước lên nói "ừ thơm ghê" dù chưa thấy đồ ăn đâu.

Tiếng cháo bắt đầu sôi lục bục.

Cô khuấy nhẹ, không vì cần thiết, chỉ để có gì đó làm bằng tay.

Anh thức dậy và bước vào bếp lúc cháo sắp chín. Cô nghe tiếng chân anh trên sàn gỗ, tiếng đó nhận ra ngay — bước của người vừa thức, còn hơi nặng, chưa kịp tỉnh hẳn. Anh đứng sau lưng cô một lúc không nói gì, rồi khẽ đặt tay lên vai cô.

"Cháo à?"

"Ừ. Và trứng."

"Ngon."

Chỉ vậy thôi. Họ không nói thêm. Anh lấy hai cái tô, cô múc cháo. Tô anh đầy hơn vì cô tự nhiên múc đầy hơn mà không để ý. Họ ngồi xuống bàn, trước hai tô cháo trắng bốc hơi và đĩa trứng chiên vàng ở giữa, và đó là lúc cái im lặng thực sự bắt đầu.

Không phải im lặng khó chịu. Không phải im lặng của hai người đang giận nhau hay không biết nói gì. Đây là loại im lặng nặng hơn, lắng hơn — im lặng của hai người biết rõ mình đang ở đâu, đang ở ngưỡng cửa của điều gì, và không ai muốn là người đầu tiên bước qua.

Anh cầm thìa. Húp một thìa cháo. Nhìn vào tô.

Nhung nhìn anh làm vậy rồi cũng cầm thìa của mình.

Cháo ngon. Cô biết vì cô nấu, vì cô đã nêm vừa, gạo chín mềm, hạt nở đều. Nhưng khi đưa lên miệng, cô không thực sự nếm được gì. Như thể vị giác đang đình công, như thể cơ thể đang chuyển hướng tất cả sự chú ý về phía một chỗ khác — về phía anh ngồi đối diện, về phía cái nhìn của anh đang đặt xuống mặt bàn.

Cô ăn được nửa tô.

Rồi để thìa xuống.

Anh ăn được ít hơn. Vài thìa, rồi anh cũng đặt thìa xuống, và hai người cùng nhìn vào hai tô cháo còn đầy hơn nửa, nguội dần, mặt cháo bắt đầu đóng váng mỏng.

Không ai đứng dậy dọn.

Nhung nghĩ đến tất cả những bữa sáng thứ Bảy trước đây.

Có những sáng anh ăn đến hai tô và còn vét đĩa trứng, rồi đứng dậy xoa bụng nói "hôm nay em nấu ngon hơn thường" — dù cô nấu y chang mọi khi. Có những sáng hai người tranh nhau miếng trứng cuối, anh nhường rồi lại lấy lại rồi cười to khi cô giả vờ tức. Có những sáng họ ăn xong ngồi lì không dọn vì trời đẹp quá, nắng chiếu qua ô cửa nhỏ thành một vệt vàng nằm ngang mặt bàn, và họ ngồi trong vệt nắng đó nói chuyện không đầu không cuối cho đến khi đói lại thì mới chịu dậy.

Cô không biết lần nào trong những lần đó cô đã nghĩ: đây là buổi sáng đẹp, ghi nhớ nó đi.

Người ta không bao giờ ghi nhớ những thứ mình nghĩ là sẽ còn mãi.

Bây giờ ngồi trước tô cháo nguội, cô mới hiểu tại sao người ta hay nói những khoảnh khắc bình thường nhất lại là những thứ người ta nhớ nhất. Không phải vì chúng đặc biệt. Mà vì lúc chúng xảy ra, mình không biết đó là lần cuối.

"Anh thích ăn trứng chiên lòng mềm hay lòng cứng?" cô hỏi, không hiểu sao mình lại hỏi câu đó vào lúc này.

Anh ngước nhìn cô như thể câu hỏi làm anh bất ngờ.

"Lòng mềm. Em biết mà."

"Biết. Nhưng muốn nghe anh nói."

Anh không cười. Chỉ nhìn cô một lúc rồi nhìn xuống tô cháo. "Lòng mềm," anh nhắc lại, khẽ hơn. "Ở Nhật họ ăn trứng khác lắm. Anh đọc là họ có kiểu trứng onsen, chần trong nước nóng..."

Anh dừng lại giữa chừng.

Cô hiểu tại sao anh dừng. Vì câu đó bắt đầu hướng về phía Nhật Bản, về phía hai năm tới, và cả hai người chưa sẵn sàng đi về phía đó, chưa phải lúc này, chưa phải trong buổi sáng này.

"Có lẽ anh sẽ thích," cô nói, lấp khoảng trống anh để lại.

"Có lẽ."

Rồi im lặng lại.

Có những bữa ăn tồn tại không phải để no.

Nhung nhận ra điều này khi ngồi nhìn tô cháo của mình không muốn ăn thêm nhưng cũng không muốn đứng dậy. Bữa sáng này không phải về cháo và trứng. Bữa sáng này là lý do để ngồi. Lý do để anh không ra phòng kiểm tra hành lý lần nữa, lý do để cô không vào phòng nhìn cái giường trống phía anh sẽ sớm trở thành thật sự trống.

Miễn là còn ngồi ở bàn này, còn có hai cái tô trước mặt dù nguội, thì buổi sáng vẫn chưa kết thúc. Và miễn là buổi sáng chưa kết thúc thì ngày mai vẫn chưa đến.

Cô biết đây là logic của người đang cố trì hoãn điều không trì hoãn được.

Cô biết và vẫn cứ ngồi.

Nắng lên cao dần. Từ ô cửa bếp, cô thấy ánh sáng thay đổi — không còn cái vàng nhạt của sớm tinh mơ nữa mà trở nên trắng hơn, rõ hơn, cứng hơn. Nắng buổi sáng muộn. Mấy giờ rồi mà hai người vẫn ngồi đây.

Anh nhìn lên. "Em không ăn thêm à?"

"Không đói lắm. Anh ăn thêm đi."

"Anh cũng không."

Họ cùng nhìn vào hai tô cháo.

Rồi anh nói, giọng thình lình nhẹ hẳn: "Anh rửa bát nhé."

Câu nói đơn giản đến mức gần như vô nghĩa nếu đặt vào bất kỳ buổi sáng nào khác. Nhưng cô nghe rõ thứ ở phía sau câu nói đó. Anh rửa bát nhé — để anh được làm thêm một lần nữa, để căn bếp này nhớ tay anh thêm một lần nữa, để có lý do được đứng đây thêm mười lăm phút trong khi nước chảy và bọt xà phòng trắng.

"Ừ," cô nói.

Cô ngồi lại bàn và nhìn anh rửa bát.

Anh làm chậm hơn mọi khi. Cô để ý điều đó — mọi khi anh rửa bát nhanh, xong việc là xong, không có gì đặc biệt ở cái hành động đó. Nhưng hôm nay anh tráng từng cái tô cẩn thận, lật đi lật lại dưới vòi nước, chà nhẹ thành trong rồi thành ngoài. Đĩa trứng anh kỳ cọ sạch từng vết dầu một. Cái thìa cũng được rửa riêng, không gộp chung.

Cẩn thận hơn mọi khi.

Như thể anh đang cố làm cho thật tốt lần này. Như thể có một phần nhỏ trong anh tin rằng nếu làm thật cẩn thận thì sẽ để lại được gì đó — không phải vật chất, không phải dấu tay trên men sứ, mà là thứ gì đó vô hình hơn, thứ mà Nhung sẽ nhớ khi cô đứng rửa bát một mình trong các buổi sáng thứ Bảy về sau.

Cô nhìn lưng anh đứng trước bồn rửa.

Cái áo thun anh mặc cô đã thấy hàng trăm lần, cái cách anh cúi người về phía trước khi tập trung vào gì đó cô cũng đã thấy hàng trăm lần. Nhưng hôm nay cô nhìn như lần đầu, hoặc như lần cuối — hai điều đó đôi khi giống nhau đến lạ kỳ.

Tiếng nước chảy trong bếp.

Tiếng chim bên ngoài cửa sổ.

Tiếng tô chạm nhẹ vào nhau khi anh úp lên giá.

Nhung ngồi và để những âm thanh đó thấm vào. Không cố ghi nhớ — cô biết bây giờ mà cố ghi nhớ thì sẽ không nhớ được gì, ký ức không hoạt động theo cách đó. Cô chỉ ngồi và để mình ở đây, trong căn bếp nhỏ, trong buổi sáng thứ Bảy cuối cùng này, trước khi mọi thứ thay đổi.

Anh tắt vòi nước.

Lau tay vào khăn treo bên cạnh — cái khăn bông nhỏ màu xanh cô mua từ hồi năm ngoái, giờ đã bạc màu một chút ở mép.

Rồi anh đứng như vậy một giây, tay đặt trên thành bồn rửa, nhìn ra ô cửa nhỏ.

Cô không hỏi anh đang nghĩ gì.

Cô cũng không nói gì.

Có những lúc im lặng không phải là khoảng trống cần lấp đầy — im lặng là thứ duy nhất đủ sức chứa tất cả những gì đang xảy ra.

Cuối cùng anh quay lại, kéo ghế ngồi xuống cạnh cô — không phải đối diện như lúc ăn, mà cạnh bên, gần hơn. Anh nhìn hai cái tô đã sạch trên giá, đĩa trứng chồng gọn.

"Cháo nguội mất rồi," anh nói.

"Ừ."

"Tiếc không?"

Cô suy nghĩ một chút. "Không. Tại mình không ăn để ăn mà."

Anh im lặng. Cô biết anh hiểu ý cô.

Nắng buổi sáng trải dài trên mặt sàn bếp, vàng và yên tĩnh. Bên ngoài tiếng xe cộ đã đông hơn một chút, thành phố thức dậy theo cách của mình, không biết và không cần biết có hai người đang ngồi trong một căn bếp nhỏ, trước một bữa sáng không ai ăn hết, đang cố sống trọn vẹn trong từng giây của buổi sáng cuối cùng trước khi một người bước ra và không quay trở lại trong hai năm dài.

Nhung đặt tay lên bàn.

Anh đặt tay mình lên tay cô.

Họ ngồi như vậy, không nói, trong căn bếp nhỏ bốc mùi cháo trắng và bơ chiên trứng, trong ánh sáng buổi sáng đang dần lên cao và rõ hơn — sáng đến mức cô gần như thấy rõ từng sợi b먼 trên tay áo anh, từng đường chỉ trên mặt bàn gỗ.

Những thứ bình thường nhất thế giới.

Và vì vậy, không thể nào quên.

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →