
Hơi Người
Ở thị trấn Cẩm Đôi bên sông Nhượng, người chết chỉ qua được bến nếu mặc một tấm áo do tay người sống khâu — trong đường khâu ấy có thứ nghề gọi là hơi người. Bộ năm quyển, mỗi quyển một người trong nghề hoặc đứng cạnh nghề, đọc quyển nào trước cũng được.
Danh sách tập(5 tập · 1 đã ra mắt)

Chỉ Không Gút
Lâm Nguyệt hai mươi chín tuổi, may áo cho người mất ở một thị trấn bên sông. Nghề này có một luật tối cổ: chỉ khâu áo cho người đi thì không được thắt gút. Cô biết luật đó. Cô vẫn thắt — mỗi cái gút kéo cô về đúng thời khắc chấp niệm của người chết, và ăn của cô một phần dương khí. Cô đếm gút trên một cuộn chỉ đen, và nói với mọi người con số ấy còn nhỏ. Phản diện của truyện không phải con ma, mà là một xưởng áo liệm may máy giao trong hai giờ, ba trăm nghìn một bộ, hợp pháp, nộp thuế, tài trợ chùa.

Ca Trực
DoãnDoãn lái xe tang cho nhà tang lễ huyện, và là người sống duy nhất biết Nguyệt làm nghề gì mà không sợ. Anh cũng là người duy nhất muốn cô bỏ nghề. Mỗi tháng anh ký nhận vài chục ca, phần lớn mặc áo may máy, và anh thấy được toàn bộ quy mô của thứ mà Nguyệt chỉ chạm tới một góc — thấy hết, mà không có căn để làm gì cả.

Giấy Và Tre
Ông KỳÔng Kỳ làm hàng mã bốn chục năm: ngựa giấy, hình nhân, khung tre, đốt xong thành tro. Ông yêu một người đàn bà cả đời mà chưa từng được yêu lại, rồi dành phần đời còn lại đứng cạnh gia đình người ấy. Câu hỏi ông không dám hỏi mình: đó là một dạng hạnh phúc, hay một dạng tự phạt kéo dài bốn mươi năm.

Đường Thở
Bà SimTrước khi là mẹ Nguyệt, bà Sim là một người con gái được mẹ mình dạy nghề bằng tay, không bằng lời. Niềm tin "phải mạnh, không được yếu" mà bà truyền sang con gái không tự nhiên sinh ra — bà học nó từ ai, và đã trả giá gì cho nó trước khi kịp truyền đi.

Rập Gốc
Bà Cả DiêuNăm hai mươi tuổi, một cô gái phá luật nghề vì thương người nhà và bị đuổi khỏi nghề, không nương tay. Bốn mươi năm sau, bà chủ Xưởng Vĩnh An mỗi ngày xuất xưởng bốn trăm bộ áo liệm không có đường thở, nộp thuế đầy đủ, tài trợ chùa, và tin thật lòng rằng mình đang tử tế.