Tôi viết câu này để bạn tin tôi đang run. Sự thật là tay tôi rất vững. Tôi chỉ nghĩ run thì hợp đoạn hơn.
Một giờ hai mươi sáng, tôi đang lọc caption cho khách thứ mười lăm trong ngày, một cô gái bán mỹ phẩm xách tay có 40.000 người theo dõi và không tự viết nổi một câu nghe thật. Bản nháp của cô ấy: "Em dùng sản phẩm này 3 tháng rồi mọi người ơi, da em cải thiện thấy rõ luôn á." Bản tôi gửi lại: "Ba tháng trước em còn giấu cằm sau lớp kem che khuyết điểm dày cộp mỗi lần lên hình. Giờ em không giấu nữa." Không ai trả tôi tiền để nói thật. Người ta trả tôi để nói thật hơn phiên bản họ tự nói được. Đó là nghề của tôi, và tôi giỏi nó tới mức chính tôi cũng quên đâu là ranh giới.
Phòng trọ mười tám mét vuông của tôi ở Bình Thạnh có một cửa sổ nhìn ra bãi giữ xe của chung cư mini. Tôi thuê nó ba triệu rưỡi một tháng, đủ để đặt một cái bàn, một cái giường, và một giá sách chưa bao giờ đầy. Lúc đó điện thoại tôi rung. Nhi.
Tôi bắt máy trước khi chuông kịp reo lần hai, thói quen của một người chị quen chờ tin nhắn của em gái vào giờ oái oăm nhất. Không có tiếng ai ở đầu dây bên kia. Chỉ có tiếng thở, rất ngắn, rồi cuộc gọi tự ngắt.
Tôi gọi lại. Máy bận. Gọi lại lần nữa. Tắt nguồn.
Nhi không bao giờ tắt nguồn. Đó không phải một câu tôi thêm vào cho kịch tính. Nhi có 180.000 người theo dõi và một lịch đăng bài dày tới mức con bé còn sạc pin dự phòng trong túi đi ngủ. Tắt nguồn với Nhi giống như nín thở. Không tự nhiên.
Tôi gọi thêm chín cuộc nữa trong nửa tiếng sau đó. Không cuộc nào được bắt máy. Tôi nhắn tin, gọi video, nhắn cả vào tài khoản công khai của con bé, thứ tôi chưa từng làm vì sợ lộ mình quan tâm quá mức trước mặt 180.000 người lạ. Không có gì. Dòng trạng thái cuối cùng của Nhi, đăng lúc chín giờ tối, là một đoạn video mười lăm giây con bé cười, nói "Tối nay em có việc, mai kể sau nha mọi người," rồi tắt máy quay.
Tôi lục túi xách để tìm sạc dự phòng của chính mình, định ra ngoài tìm con bé bằng cách nào đó tôi còn chưa nghĩ ra. Ngón tay tôi chạm phải một cạnh cứng, mỏng, không thuộc về bất cứ thứ gì tôi nhớ đã bỏ vào túi.
Một tấm thiệp.
Tôi chưa từng thấy nó. Giấy dày, không có logo, không địa chỉ người gửi, không dấu bưu điện. Chữ in màu đen, nét đều tới mức trông như đánh máy nhưng khi tôi đưa sát mắt lại thấy có độ lệch rất nhỏ giữa các chữ, kiểu chữ viết tay cố giả làm chữ in.
THIỆP KHÔNG DẤU
Không ai gửi thiệp này.
Không ai từ chối được nó quá ba lần.
Giờ: 23:47
Nơi: [để trống]
Mang theo: một điều khong.loc chưa từng nói với ai.
Tôi đọc lại ba lần. Không phải vì tôi không hiểu chữ. Vì tôi không hiểu tại sao một cái tên tôi chưa từng dùng với bất kỳ ai, kể cả Nhi, kể cả chính tôi trong đầu, lại nằm in hoa trên một tờ giấy tôi không nhớ đã nhận từ đâu.
khong.loc. Tôi đã nghĩ tới cái tên đó đúng một lần, cách đây ba tháng, lúc định lập một tài khoản ẩn danh để tự do viết những gì tôi thật sự nghĩ về khách hàng của mình, rồi bỏ ý định đó ngay trong đêm vì sợ ai đó lần ra được. Tôi chưa từng gõ nó ra bất kỳ đâu. Chưa từng nói thành tiếng.
Giờ trên thiệp là 23:47. Đồng hồ điện thoại tôi lúc đó chỉ 1:23 sáng. Đã trễ hơn một tiếng rưỡi so với giờ ghi.
Tôi ngồi xuống mép giường, tấm thiệp trong tay, điện thoại còn sáng màn hình cuộc gọi nhỡ thứ mười một gửi tới máy Nhi. Có một phần trong tôi, phần lý trí nhất, phần vẫn quen soi từng câu chữ của người khác để tìm ra chỗ sai, đang nói rất rõ: đây là trò đùa. Có kẻ nào đó theo dõi mạng xã hội của tôi đủ kỹ để đoán ra cái tên tôi từng nghĩ tới, rồi làm giả một tấm thiệp để doạ tôi giữa đêm, đúng lúc tôi đang hoảng vì em gái mất tích.
Nhưng tôi không tin vào phần đó. Không hoàn toàn.
Vì tôi nhớ ra, rất chậm, một chi tiết tôi đã cố quên suốt mấy tháng nay: có một lần, khoảng nửa năm trước, Nhi ngồi ăn với tôi ở quán cơm gần nhà, đột nhiên hỏi, giọng nửa đùa nửa dò: "Chị có bao giờ ước có một chỗ nào đó thật hơn tất cả mấy cái event nhãn hàng mời không? Kiểu... VIP hơn hẳn." Tôi hỏi lại chỗ nào, con bé cười, nói "Thôi kệ, hỏi vu vơ vậy thôi," rồi đổi chủ đề sang một cái áo mới mua giảm giá.
Tôi đã không hỏi thêm. Tôi đang bận lọc một caption khác trên điện thoại lúc đó.
Tấm thiệp không ghi rõ nơi hẹn. Chỉ để trống, như thể nó đang chờ tôi tự điền vào, hoặc như thể chỗ đó sẽ tự lộ ra khi tôi cần biết. Tôi không tin vào phép màu. Nghề của tôi dạy tôi rằng mọi thứ nghe "thần bí" đều có một người đứng sau dàn dựng, và người đó luôn có mục đích rất cụ thể, thường liên quan tới tiền.
Nhưng lúc 1 giờ 24 sáng đó, ngồi một mình trong căn phòng mười tám mét vuông, tay run thật, không phải run vì hợp đoạn văn, tôi làm đúng một việc duy nhất có ý nghĩa với tôi lúc ấy: tôi mở ứng dụng Ghi Chú, gõ một dòng, không định gửi cho ai.
Nếu đây là trò đùa, tôi sẽ tìm ra ai làm. Nếu không phải, tôi sẽ tìm ra Nhi trước khi bất cứ ai khác kịp làm gì với con bé.
Tôi đọc lại dòng đó một lần, thấy nó không đủ thật, xoá đi, gõ lại một câu ngắn hơn:
Tôi sẽ đi.
Tấm thiệp trong tay tôi khẽ ấm lên, hoặc có thể chỉ là hơi tay tôi truyền vào giấy sau mười phút siết chặt nó không rời. Ngoài cửa sổ, bãi giữ xe chung cư mini vẫn im lìm dưới một ngọn đèn duy nhất còn sáng. Điện thoại tôi đổ chuông lần nữa. Không phải Nhi. Một số lạ, không lưu tên, hiện đúng mười một chữ số tôi chưa từng thấy ở đầu 09 nào quen thuộc.
Tôi nhìn màn hình rung lên trong bóng tối, và lần đầu tiên trong đêm đó, tôi không chắc mình có nên bắt máy hay không.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →