🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Điện thoại của Đan sáng lên lúc sáu giờ kém, trước cả báo thức.

Cô mở mắt trong bóng tối phòng trọ mười tám mét vuông, tay mò tìm máy theo phản xạ, nghĩ đó là

chuông báo thức chỉnh nhầm giờ. Màn hình hiện năm mươi hai tin nhắn từ Trúc, dồn liên tiếp trong

vòng chưa đầy mười phút, không tin nào dài quá một dòng. *Đan dậy chưa. Đan mở app lên coi. Đan ơi

gọi tao ngay khi thức dậy. Đừng hoảng, cứ gọi tao trước đã.*

Cô ngồi dậy, chưa kịp bật đèn, mở app VỆT bằng phản xạ tay còn nhanh hơn cả suy nghĩ.

Mục "Vệt Riêng" hiện ra không giống mọi ngày. Bảy năm nay, đây là một ô khoá riêng, biểu tượng ổ

khoá nhỏ màu xám nằm cạnh chữ Chỉ mình bạn xem được. Giờ ô khoá đã mất. Danh sách video xếp thành

lưới, mỗi ô một khung hình tĩnh, và bên dưới mỗi khung là con số lượt xem đang chạy, có ô đã lên tới

năm chữ số.

Đan đếm. Cô không khóc, không hét, chỉ đếm, như thể con số là thứ duy nhất còn nắm được lúc này.

Ba trăm tám mươi mốt video. Tất cả, từ cái đầu tiên quay năm mười sáu tuổi trong phòng ngủ cũ ở nhà

mẹ, tới cái mới nhất quay tối hôm kia, đều đã chuyển sang công khai. Không có thông báo nào từ VỆT

trước đó. Không có email. Chỉ có một dòng chữ nhỏ mới xuất hiện ở đầu mục, màu xám nhạt, dễ bị bỏ

qua nếu ai đó không đang run tay đọc từng chữ: *Đã cập nhật cài đặt quyền riêng tư theo Điều khoản

sử dụng mới.*

Ngoài cửa sổ, tiếng xe rác đầu ngõ bắt đầu kêu ken két, đúng giờ như mọi sáng. Chợ Bà Chiểu cách đó

hai con hẻm chắc cũng vừa nhóm hàng, tiếng dép lê, tiếng thớt gõ vọng vào rất mơ hồ qua bức tường

mỏng của chung cư mini. Một buổi sáng bình thường đang diễn ra bên ngoài cánh cửa, không hề biết gì

về việc đang xảy ra trong lòng bàn tay Đan.

Cô gọi vào tổng đài VỆT. Giọng máy trả lời sau ba hồi chuông, đọc đúng kịch bản dành cho mọi cuộc

gọi: Hiện tại tổng đài đang quá tải, vui lòng thử lại sau hoặc gửi yêu cầu hỗ trợ qua ứng dụng.

Cô gọi lại. Vẫn câu đó, cùng một nhịp, cùng một khoảng lặng trước khi máy tự cúp. Cô gọi lần thứ ba,

biết trước kết quả, chỉ vì không biết còn làm được gì khác.

Cô mở lại ứng dụng, tìm mục "yêu cầu hỗ trợ", gõ một đoạn dài rồi xoá gần hết, chỉ để lại một câu:

Toàn bộ video riêng tư của tôi đã bị public, cần gỡ ngay. Gửi đi. Không có xác nhận đã đọc, chỉ có

một mã yêu cầu tự động, mười hai chữ số, hiện lên như một tấm biên lai của một cửa hàng nào đó, lạnh

lùng và đúng thủ tục, chẳng liên quan gì tới việc bảy năm của một người vừa bị lật ra giữa đường.

Ngón tay cô lướt qua danh sách, dừng lại ở một video quay năm mười tám tuổi. Tiêu đề tự động của hệ

thống là ngày tháng, không có chữ nào khác. Cô nhớ video đó. Cô nhớ hầu hết video đó, theo cách

người ta nhớ một cuốn nhật ký chưa từng đọc lại, chỉ biết chắc nó có ở đó, an toàn, khoá kín.

An toàn là từ cô từng dùng, trong đầu, không nói ra với ai. Đó cũng là câu cô tự nhủ mỗi lần đưa tay

ra bấm nút quay: nói thật không sao, không đăng là được. Một niềm tin cô chưa từng kiểm chứng, chỉ

đơn giản là tin, giống cách người ta tin cầu thang nhà mình sẽ không sập dưới chân, vì nó chưa từng

sập bao giờ.

Bảy năm, mỗi lần không chịu nổi im lặng của căn phòng trọ, không chịu nổi việc phải giả vờ ổn với

người đang thở trước mặt, cô mở "Vệt Riêng", bấm nút quay, và nói. Không ai xem. Công ty từng viết

rõ điều đó trong một dòng cam kết in đậm khi tính năng ra mắt năm 2021: *không ai xem được, kể cả

đội ngũ VỆT*. Cô tin dòng đó như tin một cánh cửa luôn đóng kín theo đúng nghĩa đen.

Trước khi bấm quay, bao giờ cô cũng gõ ngón trỏ phải ba lần lên viền điện thoại. Không phải nghi

lễ có ý nghĩa gì rõ ràng, chỉ là một thói quen hình thành từ năm đầu tiên, giống như gõ cửa xin phép

trước khi bước vào một căn phòng của chính mình. Sáng nay cô không gõ, không quay, chỉ ngồi nhìn cái

danh sách ba trăm tám mươi mốt ô vuông, và lần đầu tiên trong bảy năm, cô thấy bàn tay mình thừa

thãi, không biết đặt vào đâu.

Giờ cánh cửa đang mở, và cô không biết ai đã đứng ngoài đó bao lâu trước khi nó mở hẳn.

Cô lướt xuống, thấy một ô có biểu tượng bình luận, con số bên cạnh đã hai chữ số dù video công khai

chưa đầy sáu tiếng. Cô không bấm vào. Tay cô run, không phải kiểu run rõ rệt, chỉ là một độ rung rất

nhỏ ở đầu ngón trỏ, đủ để màn hình cảm ứng thi thoảng bắt sai điểm chạm.

Cô đặt điện thoại xuống giường, đứng dậy, bước ra khỏi cái phòng nhỏ vào góc bếp còn nhỏ hơn, mở tủ

lạnh không vì đói, chỉ vì cần một luồng ánh sáng khác ngoài màn hình điện thoại. Đứng đó một lúc,

tay bám vào cạnh cửa tủ, cô nhận ra mình đang thở bằng miệng, từng hơi ngắn, như vừa chạy một quãng

xa mà không hề rời khỏi chỗ.

Cô quay lại giường. Trên màn hình khoá, số tin nhắn từ Trúc đã lên sáu mươi. Cô định gọi lại cho

Trúc trước, đúng như lời dặn, ngón tay đã chạm vào tên bạn trong danh bạ.

Điện thoại rung lên trong lòng bàn tay cô trước khi cô kịp bấm gọi, một cuộc gọi đến, không phải

Trúc.

Tên hiện trên màn hình là "Việt".

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →