🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Mẫn tỉnh dậy trên tấm phản gỗ.

Lưng anh đau âm ỉ theo từng đường vân gỗ — cái cảm giác đã trở nên quen đến mức không còn xa lạ nữa, như một bản nhạc dở mà người ta vẫn nghe đủ để thuộc lời. Ánh nắng soi qua ô cửa sổ hẹp, vẽ một vệt vàng xiên chéo lên tường vôi ố. Mùi ẩm mốc của tầng gác xép, mùi than tổ ong từ bếp dưới nhà, và đâu đó tiếng chổi tre quét sân lạo xạo — Hà Nội buổi sáng, mùa đông năm 1986, vẫn như hôm qua, hôm kia, và mọi buổi sáng của sáu tuần vừa rồi.

Anh nhắm mắt lại.

Một giây. Hai giây.

Rồi có gì đó rung.

Mẫn mở mắt.

Không phải tiếng chổi. Không phải bà Nguyệt gõ cửa đòi tiền thuê phòng. Không phải tiếng xe đạp cà tàng của anh Hùng dựng ngoài hiên. Tiếng rung đến từ ngăn kéo bàn gỗ cũ, nơi anh vẫn nhét vào đó mấy cuốn sổ tay và cái bút Hồng Hà đã cạn mực từ tuần trước.

Tay anh run.

Không phải vì lạnh.

Anh kéo ngăn kéo ra.

Máy tính xách tay — chiếc MacBook Pro mà anh đã không nhìn thấy kể từ buổi sáng đầu tiên tỉnh dậy ở đây, tưởng là đã mất, đã biến mất cùng với toàn bộ thế giới 2024 — nằm đó, màn hình đen, đèn sạc nhấp nháy xanh lè. Và bên cạnh máy tính là chiếc iPhone, màn hình sáng lên rung một cái rồi tắt.

Thông báo Grab.

"Tài xế của bạn đang trên đường đến."

Mẫn ngồi bật dậy.

Anh nhìn căn phòng. Tường vôi ố vàng. Tấm phản gỗ. Cái bóng đèn sợi đốt leo lét trên trần. Mọi thứ vẫn là 1986 — nhưng trong tay anh là một chiếc điện thoại thế kỷ 21 đang hiển thị tín hiệu 4G vạch đầy.

Anh mở khóa màn hình.

Ngày 15 tháng 1 năm 2024. 7 giờ 14 phút sáng.

Ba mươi bảy tin nhắn Zalo chưa đọc. Sáu cuộc gọi nhỡ từ sếp. Hai thông báo từ nhóm team backend với nội dung "Mẫn ơi deploy lên chưa sao chưa thấy CI chạy." Và một email từ ngân hàng nhắc hạn thanh toán thẻ tín dụng vào ngày 20.

Mẫn thở ra.

Một hơi dài, chậm, như người vừa nằm dưới nước lâu quá mới ngoi lên được.

Anh nhìn ra cửa sổ.

Phố Hàng Bún vẫn đó — hay là phố Hàng Bún của năm 2024 đã trở lại? Anh không chắc. Ánh sáng vẫn là ánh sáng buổi sáng mùa đông, vẫn màu vàng nhạt và lạnh. Nhưng ngoài kia có tiếng còi xe máy. Có tiếng chuông xe điện không? Không. Không có chuông xe điện. Đó là 1986. Năm 2024 thì không còn xe điện leng keng nữa rồi.

Anh đặt điện thoại xuống và nhìn lại ngăn kéo.

Cạnh máy tính xách tay là một cuốn sổ tay mà anh không mang theo từ 2024.

Bìa da nâu sẫm, cũ kỹ, mép sờn. Gáy sổ dày — chắc hơn trăm trang. Anh nhặt lên, mở ra. Chữ viết tay bằng bút mực xanh, nét chữ đôi chỗ nhòe vì mực chảy, mùi giấy ố vàng đặc trưng của giấy học sinh thời bao cấp. Những trang đầu là ghi chép của anh — danh sách tem phiếu, lịch họp tổ dân phố, tên người, địa chỉ. Rồi đến những đoạn dài hơn, mà anh nhớ ra là anh đã viết vào những đêm không ngủ được, khi điện cúp và căn gác xép tối như hũ nút.

Ngày 3 tháng 12. Hôm nay anh Hùng dắt đi xem chiếu bóng ở rạp Tháng Tám. Phim Liên Xô, không hiểu gì nhưng ngồi cạnh Linh suốt hai tiếng, cô ấy cứ nhắm mắt mỗi khi có cảnh ồn ào. Anh Hùng bảo Linh sợ tiếng súng từ hồi còn bé. Mình không biết nói gì.

Ngày 15 tháng 12. Bà Nguyệt hôm nay nấu canh riêu cua, chia cho mình một bát. Bát canh ngon hơn bất kỳ thứ gì mình từng ăn ở một nhà hàng nào ở 2024. Không hiểu tại sao. Có lẽ vì nó được nấu bằng tất cả những gì người ta còn có.

Ngày 2 tháng 1, 1987. Ông Khải gọi mình lên uống trà. Ông hỏi: "Cậu có bao giờ cảm thấy mình sống ở hai thời điểm cùng một lúc không?" Mình không dám trả lời thật. Nhưng ông gật đầu như thể đã biết câu trả lời rồi.

Mẫn lật đến trang cuối có chữ.

Ngày hôm qua. Chữ anh viết, nhưng nét bút run hơn bình thường:

Mình không biết mình sẽ ở đây thêm bao lâu nữa. Hoặc mình sẽ đi lúc nào. Nhưng nếu phải chọn một điều để nhớ, mình nghĩ đó là bữa sáng ở nhà ông Khải ngày mùng 3 Tết — cả nhà ngồi quanh cái mâm thấp, bánh chưng xanh thắm cắt ra từng miếng đều nhau, và ông Khải đọc câu đối mà tự tay ông viết. Linh cười. Anh Hùng cười. Bà Nguyệt lau mắt rồi giả vờ như không lau. Mình ngồi đó, kẻ lạc thời, mà lại thấy mình thuộc về đây hơn bất kỳ nơi nào.

Anh gập sổ lại.

Rồi anh thấy tờ giấy.

Nằm bên dưới cuốn sổ, gấp đôi gọn gàng, giấy học sinh kẻ ô màu xanh nhạt. Anh mở ra.

Nét chữ con gái, nghiêng nhẹ, nét mực hơi đậm ở đầu chữ như người viết vừa nhấn bút vừa suy nghĩ:

"Anh đi đâu vậy? — Linh."

Chỉ vậy thôi.

Năm chữ. Dấu hỏi. Tên cô.

Mẫn ngồi im rất lâu.

Điện thoại rung thêm một lần nữa — thông báo Grab hủy chuyến vì tài xế không liên lạc được. Anh không nhìn xuống. Anh nhìn vào tờ giấy nhỏ, vào năm chữ đó, và anh thấy một cảm giác kỳ lạ không có tên trong bất kỳ ngôn ngữ lập trình nào anh từng học.

Không phải đau. Không hẳn là nhớ. Gần hơn với cái cảm giác khi một tab trình duyệt đóng lại đột ngột mà chưa kịp lưu — mất một thứ gì đó mà bạn biết là quan trọng nhưng không còn cách nào lấy lại nữa.

Anh gập tờ giấy lại, cẩn thận theo từng nếp gấp cũ.

Rồi đặt vào ngực, bên trái, như người ta đặt thứ gì đó quan trọng vào nơi an toàn nhất mà họ biết.

Ngoài cửa sổ, Hà Nội năm 2024 bắt đầu thức dậy.

Tiếng xe máy dày đặc hơn, tiếng còi hơi bực bội hơn, ai đó phát nhạc từ cái loa Bluetooth kẹt ở một câu riff guitar mà anh nhận ra là bài gì đó của Sơn Tùng. Không khí ngoài kia chắc đã có bụi PM2.5. Góc phố chắc đã có một cái biển hiệu LED nhấp nháy quảng cáo trà sữa. Thành phố đã trở về đúng nơi nó thuộc về.

Nhưng anh thì chưa.

Anh ngồi trên tấm phản gỗ — vẫn tấm phản đó, vẫn căn gác xép đó, dù có lẽ bây giờ nó đã thành một phòng trọ cao cấp hơn hoặc đã bị phá đi để xây chung cư mini từ hồi nào rồi — và anh nhìn hai thứ trong tay mình: chiếc iPhone sáng lên thêm một thông báo nữa, và cuốn sổ tay bìa da nâu mùi giấy ố vàng.

Anh mở máy tính lên.

Đặt cuốn sổ bên cạnh.

Rồi bắt đầu gõ.

Không phải code. Không phải báo cáo. Không phải email trả lời sếp.

Anh gõ từ dòng đầu tiên, không dừng, không sửa:

"Hà Nội, tháng 12 năm 1986. Tôi thức dậy trên tấm phản gỗ và không biết mình là ai trong thành phố này — nhưng tôi biết rằng bà chủ trọ sắp gõ cửa đòi tiền thuê phòng, và trong túi tôi chỉ còn đủ tem gạo cho ba ngày nữa..."

Anh dừng lại.

Ngoài cửa sổ, một chiếc xe tải chạy qua, rung cả tấm kính.

Anh nghĩ đến ông Khải — người đàn ông đã ngồi uống trà với anh mỗi sáng thứ Bảy, giải thích cho anh về chính sách phân phối tem phiếu với vẻ mặt của người đã từ lâu không còn phẫn nộ mà chỉ còn thấu hiểu. Ông Khải bây giờ chắc đã già lắm rồi, hoặc không còn nữa. Bà Nguyệt với nồi canh riêu cua nấu bằng tất cả những gì người ta còn có. Anh Hùng với chiếc xe đạp cà tàng và nụ cười rộng mở của người không bao giờ để ý xem mình đang thiếu thứ gì. Và Linh — cô gái viết năm chữ trên mảnh giấy học sinh kẻ ô xanh nhạt.

Họ sống tiếp.

Tất nhiên là họ sống tiếp. Đó là điều hiển nhiên nhất mà cũng là điều anh mất nhiều thời gian nhất để chấp nhận. Khi anh biến mất khỏi năm 1986 — dù là biến mất như thế nào, dù là lý do gì — cuộc đời của họ không dừng lại. Bà Nguyệt vẫn gõ cửa đòi tiền thuê. Anh Hùng vẫn đạp xe đi làm mỗi sáng. Ông Khải vẫn uống trà và đọc báo. Linh vẫn viết những tờ giấy nhỏ cho những người cô muốn hỏi.

Và họ đã làm tất cả những điều đó không có anh.

Mẫn nhìn tờ giấy gấp đôi đang nằm trên mặt bàn, cạnh máy tính.

Anh đi đâu vậy?

Câu hỏi đó, anh nghĩ, sẽ theo anh rất lâu. Không phải vì anh không có câu trả lời — mà vì câu trả lời đúng là một thứ mà anh không thể giải thích được với bất kỳ ai ở năm 2024 này mà không nghe có vẻ như anh vừa thoát khỏi viện tâm thần.

Anh đi về tương lai, Linh ạ. Mà cũng là đi về quá khứ của mình. Anh không chắc cái nào là thật hơn.

Anh đóng máy tính lại.

Nhặt cuốn sổ tay bìa da lên, vuốt tay lên bìa một lần. Rồi đặt cạnh tờ giấy nhỏ, gọn gàng, như xếp hai vật kỷ niệm vào một chỗ.

Điện thoại rung lần cuối. Tin nhắn của sếp: "Mẫn có ổn không? Hôm qua không thấy online cả ngày."

Anh nhìn tin nhắn một lúc rồi gõ trả lời: "Xin lỗi anh, em bị ốm. Em sẽ deploy trước 10 giờ."

Rồi anh đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ.

Hà Nội năm 2024 tiếp tục ồn ào ngoài đó. Nhưng trong khoảng lặng của căn phòng này, giữa tấm phản gỗ cũ và chiếc máy tính mới, giữa mùi giấy ố vàng và ánh màn hình xanh, Nguyễn Tuấn Mẫn — kỹ sư phần mềm ba mươi mốt tuổi, công ty phần mềm ở Cầu Giấy, người đã từng sống sáu tuần trong năm 1986 mà không ai biết — hiểu ra một điều.

Anh thuộc về cả hai thời.

Không phải vì anh đặc biệt. Không phải vì thế giới đã chọn anh cho một sứ mệnh nào đó to tát. Mà vì những người anh đã gặp ở đó — ông Khải, bà Nguyệt, anh Hùng, Linh — họ đã để lại trong anh thứ gì đó không thể xóa bằng phím Delete. Thứ gì đó nằm sâu hơn dữ liệu, sâu hơn bộ nhớ đệm, sâu hơn bất kỳ thuật toán nào anh từng viết.

Hà Nội 1986 đã qua.

Nhưng nó vẫn đang ở đây, trong cuốn sổ tay bìa da, trong tờ giấy nhỏ gấp đôi, trong cái đau âm ỉ ở lưng từ tấm phản gỗ mà anh chắc chắn sẽ không quên được dù ngủ trên nệm mấy trăm nghìn đồng một đêm.

Và có lẽ đó là đủ.

Anh mở máy tính lên lần nữa, vào terminal, gõ lệnh deploy.

Nhưng lần này, góc trên cùng của màn hình — nơi anh thường để ảnh nền công thức toán học hoặc meme lập trình — anh kéo thả vào đó một ảnh chụp trang đầu của cuốn sổ tay, chữ viết tay nét mực nhòe, mùi giấy cũ không thể lưu được trong file JPEG nhưng anh biết là vẫn ở đó.

Ngày 3 tháng 12, 1986. Hôm nay anh Hùng dắt đi xem chiếu bóng ở rạp Tháng Tám...

CI/CD bắt đầu chạy.

Ngoài cửa sổ, Hà Nội tiếp tục.

Và Mẫn, lần đầu tiên sau rất lâu, thấy mình không cần phải chọn một thời điểm nào để thuộc về —

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện