🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tháng mười hai năm 1986, Hà Nội lạnh như dao cứa.

Mẫn biết điều đó không phải vì anh nhìn lịch — tờ lịch xé tờ dán trên vách gỗ mốc của căn gác xép đã chỉ còn vài tờ cuối tháng — mà vì mỗi buổi sáng anh thức dậy, hơi thở phả ra thành khói mờ trong không khí, và đôi chân trần chạm xuống sàn gỗ lạnh như đặt lên mặt nước đóng băng. Năm tháng sống ở đây đã dạy anh rất nhiều điều mà không một cuốn sách sử nào từng ghi lại: rằng cái lạnh Hà Nội năm 1986 không phải cái lạnh khô ráo sạch sẽ như điều hòa bơm ngược, mà là cái lạnh ẩm ướt, len lỏi qua khe ván gỗ, qua manh chăn bông đã xẹp lép, qua tất bông vá hai lần vẫn còn hở ngón cái.

Hôm nay khác.

Hôm nay, ngay từ sáng sớm, ông Khải đã kéo cái radio ra giữa sân.

Radio của ông Khải là một báu vật. Cái hộp kim loại màu xanh lá đậm, nhãn hiệu Rigonda nhập từ Liên Xô, tiếng lèo xèo như mưa rào trên mái tôn nhưng nếu chỉnh đúng tần số thì giọng phát thanh viên vang lên rõ ràng đến mức cả xóm có thể nghe thấy. Ông Khải thường chỉ lôi ra trong những dịp đặc biệt — ngày lễ, trận bóng quan trọng, hay khi có tin tức mà ông gọi là "tin của Đảng và Nhà nước cần nghe".

Hôm nay, rõ ràng là một dịp đặc biệt.

"Đại hội VI khai mạc rồi," ông Khải thông báo với giọng trịnh trọng như thể đang đọc điếu văn, đặt cái radio lên chiếc bàn gỗ thấp mang ra từ trong nhà. "Ai muốn nghe thì ra đây."

Không cần mời lần hai.

Trong vòng mười lăm phút, cả khu trọ đã tụ lại. Anh Hùng — người thợ hàn từ Nam Định lên, vai rộng, bàn tay chai cứng như đế giày — ngồi xổm gần nhất, mắt nhìn chằm chằm vào cái hộp radio như thể nếu nhìn đủ lâu thì sẽ thấy được người trong đó. Chú Bảo, kế toán về hưu non sống phòng cuối dãy, kéo theo cái ghế đẩu nhỏ, ngồi xuống chỉnh lại cổ áo bông như thể chuẩn bị vào cuộc họp quan trọng. Linh — cô sinh viên sư phạm năm hai người Hải Phòng, tóc tết hai bím, hay cười toe — đứng ngay sau lưng anh Hùng, tay vặn vạnh vạt áo bông.

Mẫn đứng ở mép sân, tay ôm cốc nước trà nguội còn sót lại từ sáng.

Anh biết hôm nay là ngày gì. Trong đầu anh — cái đầu của một kỹ sư phần mềm năm 2024 vô tình bị ném ngược về ba mươi tám năm trước — ngày hôm nay được đánh dấu bằng mực đỏ, bằng bảng chú thích dày đặc, bằng hàng chục bài viết phân tích mà anh từng đọc qua trong những buổi chiều lướt điện thoại. Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ VI. Tháng 12 năm 1986. Bước ngoặt. Đổi Mới. Cái từ sẽ thay đổi cả một đất nước.

Nhưng biết trước một điều và đứng trong khoảnh khắc đó xảy ra là hai việc hoàn toàn khác nhau.

Radio xèo xèo. Ông Khải chỉnh núm. Tiếng xèo xèo bớt đi. Giọng phát thanh viên — giọng nữ, rõ ràng, mang cái âm điệu trịnh trọng đặc trưng của Đài Tiếng nói Việt Nam — vang lên giữa sân trọ nhỏ xíu ở phố Khâm Thiên.

"...Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ VI của Đảng Cộng sản Việt Nam chính thức khai mạc hôm nay tại Hà Nội, với sự tham dự của..."

Không ai nói chuyện. Không ai cười. Không ai nhìn nhau.

Họ nghe.

Mẫn để ý thấy anh Hùng siết chặt hai bàn tay vào nhau. Chú Bảo khẽ nhắm mắt, môi mím lại. Linh nín thở. Bà chủ trọ — người phụ nữ năm mươi tuổi mà mỗi buổi sáng đều gõ cửa đòi tiền thuê với khuôn mặt không biểu cảm như bức tường vôi — đứng ở hiên nhà, tay vịn cột, mắt nhìn về phía radio.

Rồi nó đến.

Giọng phát thanh viên đọc lên, rõ ràng, chậm rãi, như thể cố ý để từng chữ thấm vào tai người nghe:

"...đường lối Đổi Mới, nhìn thẳng vào sự thật, nói đúng sự thật..."

Từ "Đổi Mới" vang lên giữa cái sân nhỏ ngập lá cây bàng úa vàng.

Hai chữ. Nhẹ nhàng. Chính thức.

Mẫn không biết mình đang nắm tay ai.

Anh nhìn xuống và thấy bàn tay Linh đang nằm trong bàn tay mình — cô gái người Hải Phòng tóc tết hai bím đang đứng cạnh anh từ lúc nào, đang nắm chặt ngón tay anh mà có lẽ cô cũng không biết mình đang làm vậy. Linh không nhìn anh. Mắt cô vẫn nhìn radio. Má cô đỏ lên — có thể vì lạnh, có thể vì điều gì đó khác.

Mẫn cũng không rút tay lại.

Anh Hùng gật đầu. Chậm rãi. Một lần. Như thể đang xác nhận một điều anh đã chờ đợi từ rất lâu nhưng không dám tin.

"Vậy là..." anh Hùng bắt đầu, rồi dừng lại. Anh không nói tiếp. Nhưng trong cái "vậy là" chưa hoàn chỉnh đó có rất nhiều thứ — có những năm tháng xếp hàng, có những tờ tem phiếu không đủ mua gạo, có người anh họ bị kỷ luật vì buôn bán chui, có cái xưởng hàn luôn thiếu que hàn nhập khẩu. Có cả một thế hệ ngồi im chờ đợi mà không chắc mình đang chờ điều gì.

Chú Bảo thở dài.

Không phải tiếng thở dài chán nản. Là tiếng thở dài của người vừa đặt xuống một vật nặng đã mang quá lâu. Ngực xẹp xuống, vai hạ thấp, khuôn mặt kế toán già cỗi bỗng trông dịu đi một chút. "Nhẹ hơn rồi," ông nói khẽ, không rõ nói với ai. "Nhẹ hơn một chút rồi."

Mẫn không hiểu tại sao mắt mình lại cay.

Anh là người biết tất cả. Anh biết Đổi Mới sẽ thành công. Anh biết mười năm sau Hà Nội sẽ có xe máy Honda tràn đường, rằng hai mươi năm sau những đứa trẻ đang học lớp một hôm nay sẽ dùng smartphone, rằng cái đất nước đang đứng ở đáy vực này sẽ leo lên, từng bước, đau đớn và chậm chạp nhưng sẽ leo lên. Anh biết kết cục.

Nhưng anh đứng ở đây và anh thấy những người không biết kết cục.

Anh Hùng không biết rằng mười lăm năm nữa con trai anh sẽ có thể mở xưởng cơ khí riêng mà không cần xin phép cả chục cơ quan. Chú Bảo không biết rằng cái sổ kế toán anh hay mang theo sẽ dần không còn cần thiết theo cái cách cũ nữa. Linh không biết rằng cô sẽ dạy học trong một trường khác hẳn những gì cô hình dung hôm nay.

Họ không biết. Và chính vì không biết, họ ngồi đây. Họ nghe. Họ hy vọng mà không chắc hy vọng có được phép hay không.

Và Mẫn — người biết tất cả — lại là người đang khóc.

Nước mắt tự nhiên ứa ra, không báo trước, không hỏi ý kiến. Anh không khóc vì thương hại, không khóc vì cảm động theo kiểu xem phim. Anh khóc vì anh hiểu, có lẽ lần đầu tiên thực sự hiểu, rằng lịch sử không phải những dòng chữ in trong sách giáo khoa. Lịch sử là cái sân nhỏ này, là cái radio cũ kỹ đang xèo xèo, là bàn tay Linh đang nắm tay anh mà cả hai đều không biết mình đang làm vậy, là tiếng thở dài nhẹ nhõm của chú Bảo, là cái gật đầu chậm rãi của anh Hùng.

Lịch sử là những người thật đang hy vọng thật.

Và anh đang ở đây.

Đang ở đây, trong khoảnh khắc này, không phải đọc về nó mà sống trong nó.

"Mẫn," Linh khẽ gọi. Cô nhìn lên, mới nhận ra tay cô đang nắm tay anh, má đỏ hồng lên. Cô buông ra, lùi một bước nhỏ, nhưng không tỏ ra xấu hổ lắm. "Anh sao vậy?"

Mẫn lau mắt bằng mu bàn tay. "Không," anh nói. "Không sao. Bụi bay vào mắt."

Linh nhìn anh một giây. Bầu trời tháng mười hai Hà Nội không có nắng, không có gió, không có bụi. Cô biết anh đang nói dối. Cô không nói gì, chỉ quay lại nhìn radio.

Trên radio, giọng phát thanh viên vẫn đọc. Những cụm từ mới lạ cứ rơi ra từng chữ — "cơ chế thị trường có định hướng", "tháo gỡ những ràng buộc", "phát huy nội lực" — những từ mà bây giờ nghe có vẻ bình thường nhưng vào tháng mười hai năm 1986, trên cái radio Rigonda giữa sân trọ phố Khâm Thiên, mỗi từ mang theo trọng lượng của cả thập kỷ im lặng bị nén lại.

Ông Khải đứng cạnh radio, hai tay khoanh trước ngực, mặt nghiêm như tượng. Nhưng khóe mắt ông ươn ướt.

Bà chủ trọ vẫn đứng ở hiên, tay vịn cột. Chiều hôm đó, và cả mấy ngày sau, bà không ra đòi tiền thuê nhà.

Buổi tối, anh Hùng mua về hai lạng lạc rang và một chai rượu gạo nhỏ. Không ai lên kế hoạch, không ai hẹn hò, nhưng cả khu trọ lại ngồi quây quần trong bếp ông Khải — gian bếp chật hẹp mùi khói than và nước mắm, đủ ấm vì bếp than tổ ong còn hồng.

"Uống mừng," anh Hùng nói, rót ra những cái chén sứ không đều nhau.

"Mừng gì?" chú Bảo hỏi, nhưng giọng không có vẻ phản đối.

"Mừng... mừng là còn sống để nghe hôm nay."

Không ai bình luận thêm. Họ uống.

Rượu gạo năm 1986 không phải loại ngon — đắng, hay bị chua, hậu vị khó chịu — nhưng Mẫn uống cạn chén mình mà không nhăn mặt. Anh đã học được nhiều thứ trong năm tháng ở đây. Học cách xếp hàng đúng kiểu. Học cách chẻ than tổ ong. Học cách không than vãn khi thiếu điện. Và học cách uống rượu gạo mà không ho.

"Đổi Mới," Linh nói, thử cái từ mới trong miệng, như nếm một vị lạ. "Đổi Mới... nghe hay đấy nhỉ."

"Hay hay không còn phải xem," chú Bảo nói, nhưng ông cũng gật đầu nhẹ. "Nhưng ít nhất họ nói thật. Nói thẳng. Bao lâu rồi không nghe ai trên đài nói thẳng như vậy."

"Tôi mà còn trẻ như các anh chị," ông Khải nói, nhìn vào chén rượu, "tôi sẽ không sợ nữa."

Câu nói đó rơi vào không khí bếp than, nặng và ấm.

Mẫn nhìn quanh. Những khuôn mặt chập chờn trong ánh đèn dầu — vì điện lại cúp, dĩ nhiên — trông vừa mệt mỏi vừa sáng lên một thứ gì đó khó đặt tên. Không phải hân hoan. Không phải chắc chắn. Chỉ là... ánh sáng le lói của người vừa nhìn thấy cuối đường hầm có lỗ sáng, chưa biết lỗ sáng đó có đủ lớn để chui qua không, nhưng ít nhất nó ở đó.

Đêm đó, leo lên căn gác xép, nằm xuống chiếc giường gỗ kêu cọt kẹt, Mẫn nhìn lên trần nhà. Bên ngoài, Hà Nội tháng mười hai yên tĩnh. Không có còi xe inh ỏi, không có nhạc từ quán xá, chỉ có tiếng gió kẽ qua mái ngói và xa xa tiếng ai đó đạp xe trên đường khuya.

Anh nghĩ đến cái smartphone trong tưởng tượng của mình — cái mà nếu ở năm 2024, anh sẽ mở ra, gõ "Đại hội VI 1986" và nhận được cả trang Wikipedia đầy đủ, phân tích, hình ảnh, số liệu. Anh sẽ đọc lướt, nắm được ý chính, rồi vuốt sang tab khác.

Nhưng hôm nay anh đã nghe trên radio. Đứng giữa sân lạnh, tay nắm tay Linh mà cả hai không hay, nước mắt ứa ra vì những người không biết tương lai đang hy vọng.

Không có Wikipedia nào ghi lại điều đó.

Anh không biết mình còn ở đây bao lâu. Không biết làm thế nào để về. Không biết có về được không. Nhưng đêm nay, nằm trên căn gác xép lạnh của Hà Nội tháng mười hai năm 1986, anh biết một điều chắc chắn:

Anh đang sống trong lịch sử.

Và không phải ai cũng có được điều đó.

Hết Chương 24

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 25
← TrướcTiếp →