Hồi I: Bừng Tỉnh (Ch.1 đến 82)
*
Chiều hôm sau, Tuyền Vương ngồi ở hàng nước đầu ngõ, nơi bà Sáu vẫn bán chè đỗ đen mỗi ngày từ khi anh còn nhỏ xíu. Chiếc vòng ngọc bích mẹ đeo cho anh đêm qua vẫn nằm im dưới lớp áo, lạnh và nặng một cách kỳ lạ, nhưng anh không dám tháo ra, cũng không dám hỏi mẹ về nó. Mỗi lần định hỏi, anh lại thấy ánh mắt mẹ trĩu xuống một nỗi gì đó anh chưa từng thấy trước kia, và anh không nỡ.
"Cháu lại nhìn sang bên đó à," bà Sáu nói, không ngẩng đầu lên khỏi nồi chè đang khuấy. Bà đã quen với việc Tuyền Vương thỉnh thoảng liếc mắt về phía căn nhà bỏ hoang.
"Bà biết gì về căn nhà đó không ạ?" Tuyền Vương hỏi, cố giữ giọng bình thường.
Bà Sáu ngừng tay, nhìn quanh như thể đang kiểm tra không có ai nghe lén, rồi hạ giọng. "Hồi bà còn trẻ, nhà đó có một cô sống một mình, đẹp lắm, nhưng lạnh lùng, ít khi ra ngoài. Một đêm mưa to y hệt mấy hôm nay, cả xóm nghe tiếng nổ lớn, ánh sáng xanh lè hắt ra từ cửa sổ. Sáng hôm sau, người ta bảo do rò rỉ ga, cháy nổ, chính quyền xuống niêm phong nhà, dặn cả xóm đừng đến gần vì sợ sập."
"Rồi cô ấy đâu rồi ạ?"
"Không ai biết," bà Sáu lắc đầu, giọng chùng xuống. "Người ta đồn nhiều lắm. Có người bảo cô ấy chết cháy trong đó, xác không tìm thấy vì cháy rụi hết. Có người bảo cô ấy bị người nhà bắt đi vì mắc bệnh gì đó lạ lắm. Bà thì bà nghĩ, chuyện đó không đơn giản như người ta nói đâu. Đội cứu hỏa hôm đó đến rồi đi trong có nửa tiếng, chẳng ai được vào xem, mà nhà thì có cháy thật đâu, tường vẫn còn nguyên, cũng chẳng có mùi khét nào bay ra hết."
Tuyền Vương im lặng, những mảnh ký ức chắp vá trong đầu bắt đầu ghép lại thành một hình dạng mơ hồ nhưng đáng sợ. Quầng sáng xanh lục anh nhìn thấy đêm hôm kia không phải lần đầu tiên căn nhà đó phát sáng như vậy. Nó đã từng như thế, rất lâu trước khi anh sinh ra.
*
Tối muộn hôm đó, một tiếng động lạ vang lên từ khu chợ tạm cuối phố, nơi các sạp hàng đã đóng cửa từ lâu. Một con mèo hoang gào lên thất thanh, tiếp đó là tiếng thùng rác đổ nhào, tiếng loảng xoảng của những vỏ chai lăn trên nền xi măng.
Người dân xung quanh chỉ nghĩ đó là chuột hoặc mèo hoang đánh nhau, chẳng ai buồn ra xem. Nhưng trong con hẻm tối sau khu chợ, một cái bóng nhỏ, thân hình gầy guộc như trẻ con nhưng tay chân dài quá khổ, đang bò lổm ngổm trên nóc một dãy ki ốt, mắt phát ra ánh xanh lét trong bóng tối, miệng rít lên những âm thanh không giống tiếng người lẫn tiếng thú.
Quỳnh xuất hiện không một tiếng động, đứng chắn ngay đầu hẻm. Cô rút từ trong tay áo ra một lá bùa giấy vàng, kẹp giữa hai ngón tay.
"Yêu vật cấp thấp," cô nói khẽ, gần như thở dài. "Bị luồng linh khí lạ mấy hôm nay dẫn dụ tới, chắc lạc từ vùng núi nào đó xuống thành phố."
Con vật rít lên, lao thẳng về phía cô. Quỳnh phất tay, lá bùa bùng cháy thành một vệt sáng trắng, quấn lấy con vật giữa không trung. Nó giãy giụa vài giây rồi tan biến thành một làn khói đen mỏng, không để lại dấu vết nào ngoài mùi khét thoảng qua trong không khí.
Quỳnh đứng lặng một lúc giữa con hẻm vắng, nhìn về phía xa, nơi ánh đèn nhà Tuyền Vương vẫn còn sáng qua khe cửa sổ. Cô biết, nếu luồng linh khí của cậu ta tiếp tục lan tỏa như thế này, sẽ còn nhiều thứ khác bị thu hút tới, và không phải thứ nào cô cũng dễ dàng xử lý một mình.
Cô rút sổ tay, ghi thêm một dòng, rồi gạch chân hai lần: "Cần báo cáo khẩn. Không thể một mình che giấu mãi."
*
Đêm đó, Tuyền Vương mơ một giấc mơ không giống bất kỳ giấc mơ nào anh từng có.
Anh thấy mình đứng giữa một chiến trường phủ đầy sương mù đỏ như máu, tiếng gươm giáo va chạm vang vọng khắp nơi nhưng anh không nhìn rõ một bóng người nào. Ở giữa cảnh hỗn loạn đó, một người phụ nữ mặc giáp bạc đứng quay lưng về phía anh, mái tóc dài bay trong gió, tay cầm một thanh kiếm nhỏ giọt ánh sáng xanh lục.
Cô quay đầu lại. Đó là gương mặt anh đã thấy trong quầng sáng đêm hôm kia, nhưng trẻ hơn, rực rỡ hơn, đôi mắt chưa hề mang dấu vết của hai mươi hai năm giam cầm.
"Đừng để họ lấy đi trái tim con," cô nói, giọng vang lên từ khắp mọi phía cùng lúc. "Dù họ có hứa hẹn điều gì."
Tuyền Vương giật mình tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, tim đập dồn dập trong lồng ngực. Chiếc vòng ngọc bích trên cổ anh ấm lên trong vài giây rồi nguội dần trở lại như cũ.
Anh ngồi im trong bóng tối rất lâu, cố nhớ lại từng chi tiết của giấc mơ, nhưng nó đã bắt đầu tan biến như sương sớm gặp nắng, chỉ còn lại cảm giác mất mát sâu sắc mà anh không hiểu vì sao mình lại có.
*
KẾT
Ở một sân bay nhỏ phía nam tỉnh Vân Nam, một người đàn ông mặc áo choàng xám bước xuống từ chiếc trực thăng riêng, tay cầm một chiếc la bàn đồng cũ kỹ. Kim la bàn không chỉ về hướng bắc như bình thường, mà quay tít không ngừng, cuối cùng dừng hẳn, chỉ thẳng về phía nam, về phía Hà Nội.
"Vậy là tin tức không sai," người đàn ông nói, gấp chiếc la bàn lại, nét mặt không lộ cảm xúc. "Con dấu của Hỷ Quang Nữ Thần đang lung lay."
"Chuẩn bị hành lý. Chúng ta lên đường."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →