Hồi I: Bừng Tỉnh (Ch.1 đến 82)
*
Sáng hôm sau, mưa đã tạnh nhưng trời vẫn xám xịt, không khí đặc quánh hơi ẩm. Tuyền Vương dậy sớm hơn thường lệ, đầu óc nặng trịch như thể cả đêm không ngủ, dù thật ra anh đã chợp mắt được vài tiếng sau khi từ căn nhà bên cạnh trở về.
Anh xuống tiệm thuốc nhỏ của mẹ nuôi ở tầng dưới, nơi Lý Thanh Vy đang sắp xếp lại những hũ dược liệu trên kệ gỗ. Mùi quế, mùi cam thảo, mùi những loại lá khô anh không biết tên hòa vào nhau thành một thứ mùi quen thuộc anh lớn lên cùng. Mẹ nhìn anh một lúc, ánh mắt dừng lại hơi lâu trên gương mặt anh, nhưng không nói gì về chuyện đêm qua.
"Ông Tư đầu ngõ nhờ con qua xem lại đường dây điện," mẹ nói, đưa cho anh túi đồ nghề. "Ông ấy bảo cầu dao cứ nhảy suốt từ tối qua."
Tuyền Vương gật đầu, khoác túi đồ nghề lên vai rồi bước ra ngoài. Con ngõ buổi sáng đã bắt đầu có người qua lại, tiếng xe máy, tiếng rao hàng, tiếng trẻ con nô đùa trước khi vào lớp. Mọi thứ bình thường đến mức anh gần như quên được chuyện tối qua, quên được cánh cổng sắt đẩy tay anh bật ra, quên được quầng sáng xanh lục vẫn còn ám ảnh sau mí mắt mỗi khi anh nhắm mắt lại.
Nhà ông Tư nằm cuối ngõ, một căn nhà cấp bốn cũ với hệ thống dây điện chằng chịt từ thời còn chưa cải tạo. Tuyền Vương leo lên chiếc ghế đẩu, mở nắp cầu dao, nheo mắt nhìn vào mớ dây rối bời bên trong. Anh nhận ra ngay chỗ hở: một sợi dây trần chạm vào khung kim loại, phát ra tia lửa nhỏ mỗi khi có dòng điện chạy qua.
Theo phản xạ nghề nghiệp, anh đưa tay vào chỉnh lại sợi dây mà quên mất chưa ngắt nguồn điện tổng. Dòng điện chạy thẳng qua ngón tay anh.
Không có gì xảy ra.
Không giật, không bỏng, không cả một cảm giác tê rần thường thấy. Tuyền Vương đứng sững, nhìn xuống bàn tay mình như thể nó thuộc về một người khác. Anh thử chạm lại lần nữa, cố ý lần này, ấn hẳn đầu ngón tay vào sợi dây trần.
Một luồng ấm áp chạy dọc cánh tay anh, êm như dòng nước, không hề gây đau đớn.
"Cháu làm xong chưa đấy?" ông Tư gọi vọng lên từ dưới nhà.
Tuyền Vương giật mình, rút tay lại, tim đập thình thịch. Anh vội vàng ngắt cầu dao tổng, sửa lại chỗ dây hở bằng băng cách điện như bình thường, rồi trèo xuống, cố giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể.
*
Trên đường về, khi đi ngang qua ngã ba đầu chợ, Tuyền Vương nghe một tiếng còi xe rú lên gấp gáp. Một đứa bé chừng ba tuổi vừa tuột khỏi tay bà, chạy thẳng ra giữa đường đúng lúc một chiếc xe tải đang lao tới.
Tuyền Vương không kịp nghĩ. Cơ thể anh phản ứng trước cả khi đầu óc kịp ra lệnh, lao ra giữa đường nhanh đến mức chính anh cũng không hiểu chân mình vừa làm gì. Anh bế đứa bé lên, xoay người, và cả hai đáp xuống lề đường an toàn đúng một giây trước khi chiếc xe tải lướt qua chỗ họ vừa đứng.
Đám đông xung quanh vỗ tay, xuýt xoa khen anh nhanh nhẹn. Bà của đứa bé rối rít cảm ơn, nước mắt giàn giụa. Tuyền Vương cười gượng, xoa đầu đứa bé, nói vài câu trấn an, nhưng trong lòng anh biết rõ: không một người bình thường nào có thể di chuyển nhanh như anh vừa làm. Tốc độ đó, sức mạnh đó, không thuộc về cơ thể anh vẫn biết suốt hai mươi hai năm qua.
Từ mái hiên một quán nước bên kia đường, Quỳnh đứng lặng, tách trà trong tay nguội lạnh từ lúc nào không hay. Cô đã thấy tất cả, từ khoảnh khắc đứa bé tuột tay bà cho đến cú xoay người không thể nào là phản xạ của người thường. Cô rút cuốn nhật ký nhỏ ra, viết thêm một dòng, tay hơi run:
"Thân thể cậu ta đang thức tỉnh. Tốc độ phản xạ vượt xa giới hạn người thường, dù cậu ta có vẻ không hề luyện tập võ công. Có khả năng linh khí lạ đang tự khai mở kinh mạch từ bên trong."
Cô gấp cuốn sổ lại, nhìn theo bóng Tuyền Vương khuất dần sau góc phố, lòng dấy lên một cảm giác mà cô không muốn gọi tên.
*
Tối đó, khi Tuyền Vương cởi áo chuẩn bị tắm, Lý Thanh Vy tình cờ nhìn thấy lòng bàn tay anh qua khe cửa hé mở. Một hoa văn mờ nhạt, hình dáng như những đường vân nước xoáy tròn, đang ẩn hiện dưới lớp da, chỉ rõ ràng trong vài giây rồi lại mờ đi.
Cô đứng chết lặng trước cửa phòng tắm, một tay bịt miệng.
Đêm khuya, sau khi chắc chắn Tuyền Vương đã ngủ say, Lý Thanh Vy lặng lẽ mở chiếc rương gỗ cũ cất dưới gầm giường mình, thứ cô chưa từng mở ra suốt hai mươi hai năm qua. Bên trong là một chiếc vòng cổ bằng ngọc bích cũ, khắc những ký tự cổ mà ngay cả cô cũng chỉ hiểu lơ mơ một phần. Cô cầm chiếc vòng trong tay thật lâu, ánh mắt vừa đau đớn vừa quyết liệt.
Cô bước vào phòng Tuyền Vương, nhẹ nhàng đeo chiếc vòng vào cổ anh trong lúc anh vẫn ngủ say. Miếng ngọc bích chạm vào da anh, sáng lên một quầng xanh nhạt trong tích tắc rồi tắt hẳn, như thể vừa nhận ra chủ nhân thật sự của nó.
"Xin lỗi con," Lý Thanh Vy thì thầm, cúi xuống hôn nhẹ lên trán Tuyền Vương. "Mẹ đã cố giữ con tránh xa chuyện này lâu nhất có thể rồi."
Bên ngoài cửa sổ, mưa lại bắt đầu rơi, nhẹ và đều, như thể cả bầu trời cũng đang nín thở chờ đợi điều gì đó sắp xảy ra.
*
KẾT
Trong căn nhà bên cạnh, Nữ Vương Kiếp Hậu bất chợt mở mắt giữa đêm, cảm nhận được một luồng khí quen thuộc vừa lóe lên rồi tắt ngay cách đó không xa. Một quầng sáng xanh nhạt, cùng một khí tức mà cô chỉ mới cảm nhận được đúng một lần, ngày hôm qua.
Cô nhếch môi, nụ cười đầu tiên sau hai mươi hai năm.
"Ngọc Thanh Tâm," cô khẽ nói, gọi tên món bảo vật mà cô nhận ra ngay từ luồng khí vừa lóe lên. "Vậy là Lý Thanh Vy vẫn còn giữ nó."
"Tốt. Ít nhất con bé đó đã chuẩn bị đúng những gì cần chuẩn bị."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →