🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bốn giờ sáng, chiếc xe khách giảm tốc dần rồi tấp vào một bãi đất trống bên đường, và Trọng cảm nhận được cái lạnh se sắt lùa qua khe cửa kính ngay khi động cơ ngừng rung.

Anh vén rèm nhìn ra ngoài, và cả một biển sương trắng đục hiện ra trước mắt, dày tới mức không thể nhìn rõ được quá năm mét, chỉ còn vài ánh đèn vàng yếu ớt của trạm dừng chân le lói xuyên qua như những đốm sáng lạc lõng.

"Xe nghỉ ba mươi phút," người phụ xe thông báo, giọng anh ta khàn đặc vì thức đêm. "Bà con ai cần vệ sinh, ăn uống thì tranh thủ."

Trọng bước xuống xe, một đợt lạnh buốt xộc thẳng vào phổi khiến anh phải hít một hơi thật sâu để làm quen, và anh nhìn quanh khung cảnh xa lạ của trạm dừng chân này: vài dãy bàn ghế nhựa cũ kỹ, một quầy bán đồ ăn sáng đang bắt đầu nhóm lửa, và phía xa, con đèo dốc đứng khuất dần vào màn sương như một con quái vật đang say ngủ.

Anh đi công tác riêng lần này, không liên quan gì tới công việc thường ngày của cả đội, chỉ đơn giản là chuyến đi thăm một người bà con xa ở vùng cao nguyên mà anh đã hẹn từ lâu nhưng cứ lần lữa mãi vì công việc bận rộn.

Trọng ngồi xuống một chiếc bàn nhựa, gọi một ly cà phê nóng để xua tan cái lạnh đang thấm dần vào người, và anh quan sát người tài xế của chuyến xe đang đứng hút thuốc gần đó, ánh mắt ông ta nhìn về phía con đèo với một vẻ gì đó khó tả, vừa quen thuộc vừa có phần dè dặt.

"Chú tài xế này chạy tuyến này lâu chưa?" Trọng hỏi người chủ quán đang bưng ly cà phê ra cho anh, một câu hỏi bâng quơ để bắt chuyện trong lúc chờ xe khởi hành trở lại.

"Ông ấy chạy cả chục năm rồi," người chủ quán đáp, giọng bà có phần thân thiện với vị khách lạ. "Tuyến này khó chạy lắm, sương mù dày, đèo dốc, không phải ai cũng trụ được lâu."

Trọng gật đầu, nhấp một ngụm cà phê nóng, và anh tiếp tục quan sát khung cảnh xung quanh, cảm nhận được một bầu không khí kỳ lạ bao trùm lấy trạm dừng chân này, một sự tĩnh lặng có phần nặng nề hơn hẳn so với những trạm dừng thông thường khác mà anh từng ghé qua trong những chuyến đi trước đây.

Xa xa, con đèo vẫn chìm trong màn sương dày đặc, và Trọng, dù không hề biết trước, đang ngồi cách một bí ẩn quan trọng chỉ vài cây số đường đèo, một bí ẩn sắp sửa lôi kéo anh và cả đội của mình vào một hành trình điều tra hoàn toàn mới.

Anh lấy điện thoại ra, kiểm tra lại giờ giấc, còn khoảng hai mươi phút nữa xe mới khởi hành tiếp, và anh tranh thủ nhắn tin ngắn gọn cho người bà con trên cao nguyên, báo rằng mình có thể sẽ tới muộn hơn dự kiến một chút vì xe dừng nghỉ lâu hơn thường lệ.

Xung quanh, vài hành khách khác cũng đang tranh thủ chợp mắt trên những chiếc ghế nhựa, hoặc đi lại vươn vai cho đỡ mỏi sau một quãng đường dài ngồi xe, và tiếng trò chuyện rì rầm của họ hòa lẫn với tiếng bếp lửa lách tách từ quầy hàng ăn sáng, tạo nên một khung cảnh sinh hoạt bình dị giữa màn sương lạnh lẽo của buổi sớm vùng cao.

Trọng nhấp thêm một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng quen thuộc lan tỏa trong miệng, và anh tiếp tục quan sát người tài xế đang đứng một mình cách đó không xa, ánh mắt ông vẫn hướng về phía con đèo với một vẻ trầm ngâm khó tả, như thể đang mang trong lòng một điều gì đó chưa từng nói ra với ai.

Trọng vốn có thói quen quan sát kỹ những chi tiết nhỏ nhặt của con người xung quanh, một thói quen nghề nghiệp đã ăn sâu vào anh qua nhiều năm tháng làm công việc đặc biệt cùng cả đội, và anh nhận ra rõ ràng có điều gì đó không bình thường trong cách người tài xế này cứ liên tục liếc nhìn về phía con đèo, như thể đang chờ đợi hoặc lo sợ một điều gì đó sắp xảy ra.

Anh định bụng sẽ tìm cách bắt chuyện với ông ta trước khi lên xe trở lại, một linh cảm nghề nghiệp mách bảo anh rằng đằng sau ánh mắt trầm ngâm đó có thể ẩn chứa một câu chuyện đáng để tìm hiểu thêm, dù lúc này anh vẫn chưa hề biết rằng linh cảm đó sẽ dẫn mình đi xa tới đâu.

Anh đứng dậy, thu dọn túi xách của mình để sẵn sàng, rồi thong thả bước lại gần khu vực người tài xế đang đứng, cố gắng tạo ra một cuộc gặp gỡ tự nhiên nhất có thể, không muốn để lộ ra sự tò mò đang thúc đẩy anh phía sau hành động này, một kỹ năng anh đã rèn luyện được qua nhiều năm làm công việc đòi hỏi sự tinh tế trong cách tiếp cận con người.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →