Buổi chiều hôm đó dồn dập hơn tôi từng lường trước. Ba tôi gọi điện, nhắc lại chuyện khoản vay đã
trả gần xong, hỏi tôi đã quyết định gì chưa về việc học lại. Chị Hoà nhắn tin hỏi thăm, một câu hỏi
đơn giản nhưng khiến tôi không thể trả lời ngay: "Em ổn không? Chuyện của em tới đâu rồi?"
Tôi ngồi trước laptop, thư mục "Tài liệu 2023" vẫn còn mở từ tối hôm trước, những bản vẽ cũ hiện ra
trên màn hình, nhắc tôi nhớ tới điều mình đã tự thừa nhận nhưng chưa từng nói ra thành lời với bất
kỳ ai.
Đồng nhắn tin lúc bảy giờ tối, giọng điệu áy náy: "Xin lỗi cô, tui bị kẹt ca đột xuất, đồng nghiệp
báo ốm. Chắc không đi cùng cô được tối nay rồi." Tôi nhắn lại, bảo không sao, dù trong lòng thấy
hụt hẫng hơn tôi muốn thừa nhận.
Tôi vào ca như thường lệ, một mình, đúng điều Đồng đã dặn tôi đừng làm. Đêm trôi qua bình thường
cho tới gần mười một giờ, khi tất cả những suy nghĩ dồn nén cả ngày bắt đầu trào lên trong đầu tôi,
không thể kìm nén được nữa: khoản nợ gần trả xong, những bản vẽ cũ, câu hỏi của chị Hoà, lời hứa dở
dang với Đồng, và trên hết, câu hỏi tôi đã né tránh suốt gần một năm trời.
Tôi cố tập trung vào công việc, xếp lại kệ hàng, lau quầy, nhưng tay tôi cứ làm chậm dần, đầu óc
trôi đi xa hơn mỗi phút. Tôi nghĩ tới Chú Tư, tới bảy giây ông từng có và đã để nó trôi qua trong
im lặng. Tôi nghĩ tới bà Yến, tới khoảng trống ngực bà mang theo suốt mười tám năm sau một quyết
định không phải của chính mình. Tôi nghĩ tới chị Hoà, người đã giật dây chuông kịp lúc nhưng vẫn
phải sống với gánh nặng của việc đã từng đứng quá gần bờ vực.
Tôi không nhớ chính xác mình đã bước ra khỏi cửa hàng từ lúc nào. Tôi chỉ nhận ra, khi ngẩng đầu
lên, mình đang đứng ở đúng vạch kẻ đường phân làn, gió đêm lành lạnh thổi qua mặt, và đồng hồ điện
thoại trong tay hiện 23:58.
Lần này không phải một sự tò mò liều lĩnh như đêm mưa tháng trước. Lần này, tôi đứng đó, thực sự
đứng giữa một quyết định lớn chưa dám chốt, cả về khoản nợ, về ngành học, về việc phải nói gì với
ba mẹ, tất cả dồn lại thành một khối nặng nề tôi không còn biết cách né tránh thêm được nữa.
23:59. Trạm hiện ra, đầy đủ, trọn vẹn, như mọi lần trước, nhưng lần này tấm bảng điện có gì đó khác
thường:
```
┌────────────────────────────────────┐
│ TUYẾN: 203 (ĐÃ NGỪNG KHAI THÁC) │
│ ĐIỂM ĐẾN: ...................... │
│ GIỜ CHẠY: 23:59 │
│ CÒN LẠI: 00:07:00 │
└────────────────────────────────────┘
```
Dòng chữ "ĐIỂM ĐẾN" không đứng yên như mọi lần, mà nhấp nháy liên tục, nhanh hơn nhịp đập trái tim
tôi lúc đó, như đang cố "khoá" lại một cái tên nào đó chưa từng cần khoá gấp gáp tới vậy.
Tôi nhìn xuống chân mình, và nhận ra, với một cú sốc lạnh buốt chạy dọc sống lưng, rằng mình đã
bước qua vạch kẻ đường từ lúc nào không hay, đang đứng đúng vị trí của một hành khách, đúng vị trí
tôi đã nhìn hàng chục người khác đứng suốt bao nhiêu tháng qua.
Chiếc xe tấp vào lề, không tiếng động cơ, chỉ có tiếng lốp cán trên mặt đường quen thuộc. Cửa xe
bắt đầu mở ra, tiếng cót két của bản lề cũ vang lên trong đêm vắng.
Và lần đầu tiên, sau tất cả những đêm tôi đứng nhìn từ xa, chỉ thấy được một dáng lưng, một bờ vai
trong bóng tối, Chú Tư quay đầu lại, trọn vẹn hơn bất cứ lần nào trước đây, đủ để tôi thấy một phần
gương mặt ông dưới ánh đèn vàng đục: những nếp nhăn hằn sâu, đôi mắt mang một nỗi mệt mỏi đã kéo
dài hai mươi ba năm, nhưng cũng có một sự dịu dàng tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thấy ở ông.
"Cô cũng vậy à?"
Câu hỏi đó không giống bất cứ câu nào ông từng hỏi những hành khách trước tôi. Không phải "Cô chưa
chắc, phải không?" theo khuôn quen thuộc. Đây là một câu hỏi khác, gần gũi hơn, đau đớn hơn, như
một người đang nhận ra một người khác cũng sắp bước vào đúng con đường mình từng đi qua.
Tôi nhìn vào mắt ông, cố tìm một câu trả lời, một dấu hiệu nào đó cho tôi biết mình nên làm gì.
Nhưng ông chỉ đứng đó, chờ đợi, không thúc giục, không cảnh báo, đúng như luật của trạm vẫn luôn
vận hành suốt bao nhiêu năm qua: nó không ép ai cả, nó chỉ mời, và cái mời đó êm ái tới mức người
ta phải tự hỏi vì sao mình vẫn thấy sợ.
Sau lưng tôi, Nhật Quang Mart vẫn sáng đèn, trống không, cửa kính khép hờ tôi đã quên đóng lại khi
bước ra ngoài. Trước mặt tôi, khoang xe tối mờ, quầng sáng vàng đục nơi ghế tài, và cánh cửa đang
mở rộng, chờ đợi một bước chân.
Tôi đứng đó, gió đêm thổi qua mặt, tấm bảng điện vẫn nhấp nháy phía sau lưng ông, đếm ngược những
giây đầu tiên của bảy phút, và tôi không biết, tôi thực sự không biết, câu trả lời của mình sẽ là
gì.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.