23:40. Tôi đang xếp lại dãy mì gói bị xô lệch trên kệ số 3, cái kệ lúc nào cũng bị khách chạm vào
rồi không xếp lại. Nhật Quang Mart chi nhánh ngã tư Nơ Trang Long, ca đêm, chỉ mình tôi trực. Đó
là công việc của tôi từ tháng Hai năm nay: đếm tiền, soát hàng, tính tiền cho vài người say xỉn
ghé mua nước, và gõ bốn ngón tay lên mặt quầy theo một nhịp cố định mỗi khi đầu óc trống rỗng.
Tôi kể chuyện này chậm, có lẽ chậm hơn mức cần thiết. Tôi đoán mình vẫn đang tập cách kể nó mà
không phải nhảy thẳng vào phần khó nói. Cứ cho tôi thời gian.
Ngoài kia, bên kia đường, có một người đàn ông đứng ở trạm xe buýt thật từ lúc tôi vào ca. Trạm
xe buýt thật, tôi nhấn mạnh chữ thật, vì tuyến cuối cùng chạy qua ngã tư này đã hết lúc 21 giờ 30.
Tôi thuộc lòng giờ giấc đó, vì tôi nhìn ra cửa kính này mỗi đêm sáu tiếng liền, chẳng có gì khác
để nhìn. Người đàn ông mặc áo khoác công trường bạc màu, tay cầm một cây bút bi, cứ xoay nó quanh
ngón trỏ, không dừng.
Tôi không để ý anh ta ngay từ đầu. Người đứng chờ xe buýt đã hết chuyến không phải chuyện lạ, có
người say, có người tưởng còn chuyến cuối, có người chỉ ngồi đó vì không muốn về nhà. Nhưng đến
23 giờ 50, anh vẫn ở đó, và cây bút vẫn xoay, nhanh hơn một chút mỗi phút trôi qua.
Tôi lấy điện thoại ra xem giờ, thói quen của người làm ca đêm, không tin tưởng chiếc đồng hồ treo
tường của cửa hàng vì nó chạy nhanh hơn thật hai phút từ hồi tôi mới vào làm, không ai sửa. Màn
hình hiện 23:58. Tôi bỏ điện thoại xuống quầy, tiếp tục dán mắt vào dãy mì gói, cố không nhìn ra
ngoài nữa, vì nhìn một người đàn ông đứng chờ xe suốt hai mươi phút không phải việc hay ho gì để
làm lúc gần nửa đêm.
Tôi vẫn nhìn ra ngoài.
Có lẽ vì cái cách anh ta đứng, hai chân khép sát, vai hơi khom, như đang chờ ai đó gọi tên mình
trong một hàng dài không thấy đầu. Có lẽ vì tôi cũng từng đứng như vậy, dù lúc đó tôi không biết
mình đang chờ cái gì.
23:59. Cây bút trên tay anh rơi xuống đất. Anh không cúi nhặt.
Tôi thấy trạm xe buýt đổi khác trước khi tôi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Không phải kiểu đổi
khác như trong phim, không có ánh sáng chớp hay tiếng động lớn. Nó giống như một tấm ảnh cũ được
đặt chồng lên tấm ảnh mới, và tấm cũ từ từ nổi lên trên: mái tôn của trạm đổi màu, từ nhựa trắng
sang tôn gỉ sét có vệt ố nước mưa; ghế nhựa xanh biến thành ghế gỗ sơn tróc; và ngay phía sau, nơi
trước đó chỉ có cột đèn đường, hiện ra một tấm bảng điện nhỏ, chữ số đỏ nhấp nháy chậm.
Mùi khói xe cũ tràn vào qua khe cửa kính hé mở của cửa hàng, thứ mùi dầu diesel lẫn cao su cháy
mà tôi chưa từng ngửi thấy ở khu này, dù tôi làm việc ở đây bảy tháng rồi và biết rõ mọi mùi có
thể có: mùi hủ tiếu gõ đầu hẻm, mùi khói thuốc của mấy ông chạy Grab, mùi nước rửa sàn cửa hàng.
Mùi này khác. Cũ hơn. Ẩm hơn.
Tôi đứng sau kính, tay vẫn còn cầm một gói mì, không dám cử động.
Tấm bảng điện hiện rõ dần:
```
┌────────────────────────────────────┐
│ TUYẾN: 203 (ĐÃ NGỪNG KHAI THÁC) │
│ ĐIỂM ĐẾN: ...................... │
│ GIỜ CHẠY: 23:59 │
│ CÒN LẠI: 00:07:00 │
└────────────────────────────────────┘
```
Tôi không biết tuyến 203 là tuyến gì. Tôi lớn lên ở Bến Tre, mới lên thành phố hai năm, mọi tuyến
xe buýt tôi biết đều có số tôi từng đi qua ít nhất một lần: 19, 30, 45. Chưa bao giờ nghe tới 203.
Người đàn ông vẫn đứng đó, giờ đã quay mặt hẳn về phía trạm, không còn nhìn xuống cây bút rơi.
Vai anh không còn khom nữa. Anh đứng thẳng, tay buông thõng hai bên, như một người vừa nghe được
câu trả lời cho một câu hỏi đã hỏi rất lâu.
Tôi lấy điện thoại lên lần nữa, định gọi ai đó, tôi không rõ định gọi ai, có lẽ chỉ là phản xạ.
Màn hình hiện 23:59, con số đứng yên lâu hơn bình thường, lâu hơn một giây so với con số trên tấm
bảng điện bên kia đường, tôi để ý điều đó dù chưa hiểu vì sao mình để ý được. Như thể điện thoại
của tôi đang cố trì hoãn, không muốn bước sang phút tiếp theo.
Tôi không gọi cho ai cả. Tôi đứng đó, sau lớp kính, giữa dãy mì gói và một cửa hàng sáng đèn không
một bóng khách, và nhìn một chiếc xe buýt cũ kỹ, không tiếng động cơ, tấp vào lề đường bên kia.
Cửa xe mở ra. Bên trong tối, chỉ có một quầng sáng vàng đục ở phía trên ghế tài, đủ để thấy một
dáng lưng, một bờ vai mặc đồng phục cứng cổ, kiểu áo tôi chỉ thấy trong ảnh cũ ba tôi hay đưa cho
xem hồi ông còn làm ở bến xe huyện.
Người đàn ông bước tới gần cửa. Tôi không nghe được câu gì được nói ra, cửa hàng đóng kín, khoảng
cách hai làn đường chắn giữa, nhưng tôi thấy môi người tài xế mấp máy, ngắn, chỉ một câu, và người
đàn ông gật đầu.
Anh bước lên xe.
Tôi không rời mắt khỏi tấm bảng điện. Con số đếm ngược nhảy nhanh hơn tôi tưởng: 00:06:12, 00:05:
40, như thể thời gian bên đó chảy khác thời gian bên này. Tôi không dám bước ra ngoài. Tôi chỉ
đứng, đếm theo, môi mấp máy không thành tiếng, giống hệt cái cách người tài xế vừa mấp máy với
người đàn ông kia.
Rồi tấm bảng tắt. Chiếc xe không còn ở đó. Trạm xe buýt trở lại là chính nó, ghế nhựa xanh, mái
tôn trắng, không một dấu vết gì cho thấy vừa có chuyện gì xảy ra ngoài cây bút bi vẫn nằm trên vỉa
hè, nơi nó rơi xuống lúc 23:59.
Tôi nhìn đồng hồ điện thoại. 00:07. Đúng khớp với con số cuối cùng tôi kịp thấy trên bảng điện.
Tôi không biết mình đã đứng bất động bao lâu sau đó. Đủ lâu để một chiếc xe máy chạy ngang, đủ
lâu để nghe rõ tiếng quạt trần cửa hàng kêu cọt kẹt phía sau lưng, thứ âm thanh vẫn ở đó suốt bảy
tháng nay mà tôi chưa từng để ý.
Tôi không đi ra ngoài đêm đó. Tôi đứng nguyên chỗ mình đứng, gói mì vẫn trong tay, và cố không
nghĩ tới việc mình vừa nhìn thấy cái gì, cố không nghĩ tới việc ngày mai mình sẽ lại đứng đúng
chỗ này, đúng góc đó, chờ xem nó có xảy ra lần nữa hay không.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →