Tôi vẫn nhớ chiều hôm đó rõ như một bức ký hoạ vừa hoàn thành: ánh nắng tháng Ba hắt qua cửa sổ phòng trọ theo một góc chéo hơi gắt, đổ một vệt vàng dài lên bàn phím laptop, đúng lúc tôi mở email ra đọc. Nhà xuất bản cắt hợp đồng vẽ bìa, "do điều chỉnh ngân sách quý này", họ viết vậy, lịch sự và vô hồn như mọi lần từ chối tôi từng nhận trong một năm qua. Đây là hợp đồng thứ ba đứt gánh giữa chừng kể từ Tết.
Lúc đó tôi chưa biết mình sắp bước chân vào một cái ngõ sẽ đổi cách tôi nhìn cả nghề nghiệp lẫn chính mình. Tôi chỉ biết mình vừa mất một khoản tiền đáng lẽ đủ trả tiền trọ tháng tới, và tôi đang ngồi im, nhìn con số trong đầu tự trừ dần.
Điện thoại rung lên đúng lúc đó, như thể mẹ tôi có giác quan thứ sáu cho những ngày tôi tệ nhất. Tôi bắt máy, cố giữ giọng bình thường.
"Dạo này công việc sao rồi con?" Mẹ hỏi, rồi không đợi tôi trả lời hết câu đã nói tiếp luôn. "Cái Hoa hàng xóm thi công chức đợt này đỗ rồi đấy. Nó bảo lương không cao nhưng ổn định, có bảo hiểm, có tương lai. Con xem có thi thử không, mẹ hỏi giúp chỗ nộp hồ sơ."
"Con đang có việc mà mẹ." Tôi nói, cố giữ câu đó nghe chắc chắn hơn thực tế.
"Việc vẽ vời ấy à? Được mấy đồng một tháng?"
Tôi không trả lời câu đó. Tôi chưa bao giờ trả lời được câu đó theo cách khiến mẹ hài lòng, vì con số thật sự chưa từng đủ để hài lòng ai, kể cả tôi. Cuộc gọi kết thúc bằng một câu dặn dò quen thuộc, "nghĩ kỹ đi con", và tôi đặt điện thoại xuống bàn, nhìn nó một lúc như nhìn một vật chứng.
Tôi mở lại laptop, không phải để làm việc, chỉ để có cái gì đó nhìn ngoài bốn bức tường. Tay tôi lướt tới một hội nhóm Facebook tên "Đồ cũ Hà Nội" tôi từng vào để bán bớt vài món đồ hồi chuyển trọ. Giữa hàng loạt bài đăng bàn ghế thanh lý và xe máy cũ, có một tin đăng nằm im từ rất lâu, không ai bình luận thêm, chỉ vài lượt thích cũ kỹ: cần người chụp ảnh, đăng bán đồ cũ cho một tiệm sửa chữa, trả theo buổi, liên hệ số điện thoại để dưới.
Tôi không biết vì sao mình lại nhắn tin. Có lẽ vì đó là việc duy nhất trong tầm với ngay lúc ấy, không cần hồ sơ, không cần chờ phỏng vấn cả tuần rồi nhận một email từ chối lịch sự khác. Tôi gõ vài dòng giới thiệu ngắn, kèm một đường link tới trang cá nhân có vài bức vẽ tôi từng làm.
Tin nhắn trả lời tới sau gần một tiếng, ngắn đến mức tôi phải đọc lại hai lần cho chắc mình không bỏ sót gì.
"Sáng mai tới ngõ 129 phố Huế. Hỏi tiệm sửa đồ."
Không chào, không hỏi thêm gì về tôi, không nói mức lương, không nói giờ giấc cụ thể. Tôi nhìn màn hình một lúc, phân vân giữa cảm giác bị coi thường và cảm giác nhẹ nhõm vì ít nhất có ai đó phản hồi nhanh. Tôi gõ lại một câu hỏi lịch sự, hỏi mấy giờ nên tới. Không có tin nhắn nào trả lời thêm nữa tối hôm đó.
Tôi tắt điện thoại, đứng dậy đi lấy nước, và ánh mắt tôi vô tình lướt qua góc tủ quần áo, nơi một chiếc hộp gỗ nhỏ vẫn nằm im từ ba năm nay, phủ một lớp bụi mỏng đủ để nhận ra chưa ai chạm vào nó gần đây. Đó là hộp bà ngoại để lại, tôi mang về sau đám tang, định bụng sẽ mở ra khi nào bình tĩnh hơn. Ba năm trôi qua, tôi vẫn chưa từng thấy mình đủ bình tĩnh.
Tôi không mở nó tối đó, cũng như mọi tối khác. Tôi chỉ nhìn nó một giây, đủ lâu để tự nhắc mình rằng nó vẫn ở đó, rồi quay đi, kéo rèm cửa sổ lại, để mặc ánh đèn đường vàng vọt hắt vào phòng qua khe hở.
Bạn cùng phòng tôi đi làm về muộn, hỏi qua loa hôm nay thế nào, tôi trả lời "cũng bình thường", theo đúng cách người ta trả lời khi không muốn kể lể một ngày tệ. Tôi không nhắc tới việc mới, phần vì chưa chắc nó có thành hình hay không, phần vì tôi cũng chưa biết phải mô tả nó thế nào cho nghe có vẻ là một quyết định đúng đắn.
Đêm đó tôi trở mình mãi không ngủ được, không phải vì lo lắng gì cụ thể, chỉ là kiểu thao thức của người vừa bị cắt một sợi dây quen thuộc và chưa biết sợi dây tiếp theo mình sắp nắm vào là gì. Tôi nghĩ tới cái tên ngõ lạ hoắc, nghĩ tới giọng nhắn tin cộc lốc không giống bất cứ nhà tuyển dụng nào tôi từng gặp, và một phần trong tôi, phần mà sau này tôi mới học được cách gọi tên, đã thấy tò mò hơn là lo sợ.
Sáng hôm sau tôi dậy sớm hơn thường lệ, mặc bộ đồ thoải mái nhất có thể, nhét theo một cuốn sổ phác thảo cũ, dù chẳng có lý do gì để mang nó. Tôi tra bản đồ, thấy ngõ 129 phố Huế là một chấm nhỏ nằm khuất giữa những con phố tôi từng đi qua cả trăm lần mà chưa bao giờ để ý có một cái ngõ nào ở đó cả.
Tôi khoá cửa phòng trọ lại, đứng ở đầu cầu thang một giây, rồi bước xuống, không biết rằng buổi sáng hôm đó sẽ là buổi sáng cuối cùng tôi còn nghĩ về nghề sửa đồ như một thứ gì đó chỉ dành cho người già rảnh rỗi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →