🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Linh về phòng khi phố đã vãn người, chỉ còn tiếng mưa rả rích trên mái ngói và mùi đất ẩm bốc lên từ con hẻm nhỏ phía sau nhà trọ. Cô treo áo mưa lên móc cửa, ngồi xuống mép giường, không bật đèn thêm — ánh đèn cam từ dây đèn lồng ngoài phố lọt qua khe cửa sổ cũng đủ để cô thấy cuốn sách đang nằm trên bàn, y chỗ cô để sáng sớm.

Bìa nâu. Không tên. Không tác giả.

Chưa xong.

Không phải Linh nghĩ câu đó — câu đó chỉ hiện ra, như tiếng thở dài của ai đó trong phòng, nhẹ đến mức không thể xác định là trong đầu hay ngoài không khí.

Cô ngồi thêm một lúc mà không đứng dậy. Bàn chân ướt vì dép mỏng không chắn được nước vỉa hè. Trong đầu vẫn còn giọng cụ Miền khi nãy — không phải giọng nói to, chưa bao giờ to — chỉ là câu kể chuyện thong thả như người kể về thời tiết: An hay đến tiệm vào buổi xế. Không mua gì, chỉ ngồi đọc. Tôi pha trà, đặt lên bàn. Chúng tôi không nói nhiều. Nhưng cứ thứ Ba là cô ấy đến.

Rồi cụ dừng lại lâu hơn thường lệ. Trà nguội dần trong chén.

Thứ Ba cuối tháng Mười năm đó cô ấy không đến nữa.

Linh không hỏi thêm. Cụ Miền cũng không kể thêm. Có những khoảng im lặng không phải để lấp đầy.

Cô đứng dậy, bật đèn bàn, ngồi xuống ghế. Mở cuốn sách.

Những trang đầu cô đã đọc qua — câu chuyện An viết về một cô gái tên Dao sống ở phố cổ, đi về phía bến sông mỗi chiều nhìn thuyền. Không phải truyện hành động, không có cốt truyện gay cấn — chỉ là những đoạn văn tỉ mỉ về mùi nước, về màu trời chiều, về cảm giác đứng một mình trên bến mà xung quanh đầy người. Giọng văn An dịu, hơi chậm, nhưng chưa bao giờ uể oải — như người nói rất cẩn thận vì biết rằng mình chỉ được nói một lần.

Linh lật đến phần cô chưa đọc.

Dao — nhân vật trong truyện của An — đang đứng ở một ngã tư. Không phải ngã tư phố chợ ồn ào. Là ngã tư vào lúc nửa đêm, khi đèn đường vàng vọt và mưa bắt đầu lất phất. Một hướng là con phố cũ — nhà cha mẹ, cái bàn gỗ quen thuộc, ngọn đèn dầu mà cô vẫn thắp mỗi tối để viết. Hướng kia là bến tàu — vé đã mua, ba lô đã gói, người chờ cô không phải ở đây.

An viết về Dao chậm rãi, như người nâng từng viên đá lên soi. Không phải cô gái phải chọn giữa tình yêu và lý tưởng — đơn giản hơn và phức tạp hơn thế: cô gái chọn giữa một cuộc sống đã biết và một cuộc sống chưa biết liệu có tồn tại hay không.

Dao đứng lâu đến mức mưa ngấm qua vai áo. Cô không khóc. Không phải vì không buồn — mà vì buồn đã ngấm vào xương từ lâu rồi, không còn cần ra ngoài nữa. Cô nhìn về phía nhà. Rồi nhìn về phía bến. Rồi nhìn thẳng về phía trước — chỗ không có gì cả, chỉ là bóng tối và hơi mưa.

Và cô gái ấy đứng ở ngã tư, không biết bước đến đâu.

Dừng.

Linh giữ nguyên trang sách. Tay không run nhưng tim thì hơi xiết lại — không phải sợ, chỉ là cái cảm giác bước đến rìa của một cái gì đó rất thật.

Phía sau câu đó là khoảng trắng. Không phải một trang trắng — nhiều trang. Linh lật từng trang, chậm rãi: trắng, trắng, trắng. Giấy đã ngả vàng theo năm tháng, vết thời gian loang nhẹ ở góc trang, nhưng không một chữ nào nữa. An dừng ở đây. Dao dừng ở đây. Ngã tư giữa đêm mưa — và không có câu trả lời.

Linh ngồi yên. Mưa ngoài phố lớn hơn một chút, tiếng gõ trên tôn của nhà bên cạnh đều đặn như nhịp thở. Cô nhìn bàn tay mình, rồi nhìn cây bút chì đang nằm cạnh sổ nhỏ.

Những lần trước, khi cô viết vào lề — đó là để trả lời An. Những câu ngắn, đôi khi chỉ một từ, như người viết tin nhắn vào ban đêm biết rằng sáng mới có người đọc. Tôi hiểu. Hay: Minh đã đi chưa khi cô viết đoạn này? Hay chỉ đơn giản là: Tôi cũng không biết. Những cuộc đối thoại kỳ lạ vắt qua hơn sáu mươi năm, qua trang giấy đã ố vàng, qua mùi bụi và mực cũ.

Nhưng bây giờ không phải viết vào lề nữa.

Linh cầm bút chì lên. Đặt đầu bút xuống trang trắng ngay sau câu cuối cùng của An.

Không phải để giả giọng An. Không phải để "viết như An." Đơn giản hơn — và khó hơn — là viết tiếp câu chuyện của người khác như người đang đứng kế bên họ ở ngã tư đó. Không biết đường nhưng đứng cùng. Không có câu trả lời nhưng không bỏ đi.

Dao đứng ở ngã tư và không biết bước đến đâu.

Vậy thì đứng thêm một lúc. Linh nghĩ vậy, nhưng không viết câu đó. Cô ngồi nhìn trang trắng. Mùi giấy cũ bốc lên nhẹ — không khó chịu, chỉ như mùi của thứ gì đó đã chờ rất lâu mà không than vãn.

Bên ngoài, một chiếc xe máy đi qua, đèn pha quét ngang qua khe cửa sổ một thoáng rồi tắt. Phố Hội An trở về với mưa và đèn lồng và tiếng nước chảy qua mương nhỏ đầu ngõ.

Linh nhìn trang trắng thêm một lúc.

Rồi cô bắt đầu viết.

Không nhiều — chỉ vài dòng. Chữ cô khác hẳn chữ An: to hơn, hơi nghiêng, không đều tay. Nhưng cô viết. Không gạch xóa. Không ngập ngừng giữa chừng. Câu đầu tiên ra khỏi đầu bút chì như thứ gì đó đã đợi từ trước:

Mưa ngấm qua vai áo thì cũng đã ngấm rồi, không còn lý do để sợ ướt thêm.

Cô dừng. Đọc lại. Không xóa.

Ngoài phố, tiếng mưa vẫn đều.

Hết Chương 22

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 23
← TrướcTiếp →