Những dòng chữ cổ trên tấm bia, sau khi được cạo sạch lớp rêu, hiện ra mờ nhạt nhưng vẫn đọc được, khắc bằng một lối chữ cổ xưa Nghi không hiểu hết, nhưng kỳ lạ thay, ý nghĩa của chúng vẫn thấm vào đầu cô như thể có ai đó đang dịch trực tiếp vào tâm trí cô cùng lúc mắt cô lướt qua từng nét khắc.
Giếng thông ra mạch nước ngầm nối liền các dòng chảy quanh vùng. Khí độc rò lên từ đáy giếng do mạch nước bị nghẽn bởi một vật cản không thuộc về nơi này. Muốn khai thông, cần một hơi thở suýt mất, tự nguyện trả lại cho dòng nước, đánh đổi lấy sự lưu thông đã bị chặn đứng.
Nghi đọc đi đọc lại đoạn văn ấy, cảm giác lạnh buốt lan khắp người không phải vì hiểu ra cách hoàn thành nhiệm vụ, mà vì một sự trùng hợp đang dần hiện rõ trong đầu cô. "Một hơi thở suýt mất." Cô lẩm bẩm, và đột nhiên, ký ức về đêm mưa ấy ùa về mạnh mẽ hơn bao giờ hết — khoảnh khắc phổi cô cháy rực vì thiếu khí, khoảnh khắc bóng tối nuốt chửng cô ngay trước khi dòng chữ đầu tiên hiện ra.
Cô là một hơi thở suýt mất. Theo đúng nghĩa đen. Cô chưa từng thật sự hoàn thành việc chết đi đêm đó, bị kéo ra khỏi ranh giới ấy ngay trước ngưỡng cửa cuối cùng bởi một sự can thiệp nào đó cô vẫn chưa hiểu rõ. Toàn bộ sự tồn tại kỳ lạ của cô ở khảo trường này, mã số bất thường, Dương Khí hồi phục sai công thức, giờ đột nhiên xâu chuỗi lại với những dòng chữ cổ trước mặt cô theo một cách khiến gáy cô lạnh toát: cái trạng thái dở dang giữa sống và chết của cô, thứ khiến cô khác biệt với mọi khảo sinh khác, giờ lại đúng là thứ duy nhất một domain đang hấp hối cần tới. Cô không biết đó là trùng hợp tàn nhẫn, hay một sợi dây nào đó đang nối liền mọi bất thường quanh cô lại với nhau, chỉ là sợi dây ấy vẫn còn nằm ngoài tầm nhìn của cô.
"Đây không phải trùng hợp." Cô nói thành tiếng, giọng run lên. Nếu nhiệm vụ này thật sự cần "một hơi thở suýt mất, tự nguyện trả lại cho dòng nước", thì có lẽ, trong toàn bộ khảo trường này, cô là một trong số ít, có thể là người duy nhất, sở hữu chính xác thứ mà tấm bia cổ này đòi hỏi.
Đồng hồ chỉ còn năm phút. Nghi quỳ bên miệng giếng, nhìn xuống bóng tối sâu thẳm bên dưới, làn khí độc vẫn tiếp tục rò rỉ ra ngoài, và một câu hỏi đáng sợ hình thành trong đầu cô: "trả lại một hơi thở" có nghĩa là gì, chính xác? Cô có phải đánh đổi một phần Dương Khí của mình không? Hay tệ hơn, cô có phải đối diện lại với chính khoảnh khắc suýt chết đó, để cho dòng nước "nhận lại" nó một cách nào đó cô chưa hình dung nổi?
Cô nhớ tới lời Ông Cả Xuyên: mọi khảo đề đều có một cách hoàn thành không cần ai phải hy sinh điều gì cả, chỉ là khó tìm ra hơn. Nhưng đứng trước miệng giếng này, với đồng hồ đang cạn dần, Nghi không chắc liệu bài học đó có còn đúng với một nhiệm vụ nặng nề tới mức này hay không.
Cô hít một hơi thật sâu, cúi xuống gần miệng giếng hơn, và thì thầm, không chắc mình đang nói với ai, với dòng nước, với tấm bia cổ, hay với chính giọng nói hệ thống vẫn luôn lắng nghe. "Tôi từng suýt mất một hơi thở. Nếu đó là thứ các người cần, tôi sẵn sàng cho lại, miễn là không ai trong xóm này phải chết vì làn khí đó."
Cô nhìn quanh một lần cuối, về phía những căn nhà nơi tiếng ho vẫn vọng ra yếu ớt, về phía Đóa và Vệ có lẽ đang ở đâu đó không xa, không biết cô đang đối mặt với điều gì. Không có thời gian để gọi họ tới, không có thời gian để cân nhắc thêm. Chỉ còn lại cô, cái giếng, và một quyết định cô phải tự mình đưa ra.
Một luồng gió lạnh bất chợt thổi lên từ đáy giếng, mang theo một cảm giác kỳ lạ, vừa quen thuộc vừa xa lạ, như một cái chạm rất nhẹ vào đúng chỗ ký ức đau đớn nhất của cô. Nghi nhắm mắt, để cho ký ức đêm mưa ấy trồi lên một lần nữa, không né tránh nó như mọi lần trước, mà đối diện thẳng, để cho cảm giác ngộp thở, cảm giác bóng tối nuốt chửng, được sống lại trọn vẹn trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng dữ dội.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 33 →