Khối chữ bùng lên trước mắt Nghi, khác hẳn mọi thông báo cô từng nhận, viền đỏ rực thay vì màu trắng quen thuộc, kèm theo một âm thanh cảnh báo the thé cắt ngang mọi suy nghĩ còn dang dở trong đầu cô.
【THẺ MỆNH — NGHI】
Dương Khí: 46 / 100
Tín: 785
Khảo Đề KHẨN: "Ngăn dịch lan xóm Đình" · Độ khó: ★★★★★ · Hạn: 00:10:00
Ghi chú: Tình huống vượt ngoài khả năng kiểm soát thông thường.
【/THẺ MỆNH】
Năm sao. Mười phút. Nghi đứng chết lặng trước con số ấy, cao nhất cô từng thấy từ trước tới giờ, và biểu tượng đi kèm — không phải giọt nước, không phải ngọn lửa, mà một hình xoáy đen kỳ dị, biểu tượng cô chưa từng gặp trong bất cứ khảo đề nào trước đó.
"Đây là domain gì?" Cô hỏi, dù linh cảm đã mách bảo cô câu trả lời trước khi nó kịp hiện ra.
【HỆ THỐNG】
Sinh Tử.
【/HỆ THỐNG】
Hai chữ ấy khiến toàn thân Nghi lạnh toát. Cô nhớ lại lời Ông Cả Xuyên về sáu domain đang kiệt sức, về những vị thần không còn đủ sức giữ mưa, giữ lửa, giữ ranh giới người sống kẻ chết. Domain Sinh Tử, nếu đúng như tên gọi của nó, không đơn thuần là chuyện gia cố một con kè hay giữ ấm một bếp lửa nữa. Đây là chuyện sống chết thật sự, theo đúng nghĩa đen tàn khốc nhất.
Cô không có thời gian để hỏi thêm. Đồng hồ đã bắt đầu chạy, và bất cứ câu hỏi nào về danh tính, về mã số, về những bí ẩn cô vừa mới chạm tới, đều phải gác lại phía sau lưng công việc trước mắt. Một phần trong cô, phần vẫn còn tỉnh táo giữa cơn hoảng loạn, nhận ra sự trùng hợp kỳ lạ này: đúng khoảnh khắc cô hỏi thẳng về thân phận mình, một khảo đề khẩn cấp thuộc chính domain liên quan tới sổ sinh tử lại xuất hiện, như thể có một bàn tay vô hình nào đó đang cố đánh lạc hướng cô khỏi câu hỏi nguy hiểm bằng một nhiệm vụ còn nguy hiểm hơn gấp bội.
Cô gạt suy nghĩ ấy sang một bên, không còn chỗ cho sự nghi ngờ lúc này. Đứng dậy, cô chạy theo hướng chỉ dẫn hiện lên mờ nhạt ở góc tầm nhìn, đôi chân vẫn còn mỏi nhừ sau trận vật lộn với biển cả chưa lâu, nhưng cô không cho phép bản thân chậm lại dù chỉ một giây.
Địa điểm dẫn cô tới một xóm nhỏ nằm sâu trong khảo trường, nơi cô chưa từng đặt chân tới trước đó, không khí ở đây nặng nề hơn hẳn mọi nơi khác, một mùi ẩm mốc lạ lùng lẫn trong sương mù, và tiếng ho khan vọng ra từ nhiều căn nhà cùng lúc, một âm thanh đồng loạt đáng sợ hơn bất cứ tiếng động đơn lẻ nào cô từng nghe.
Giữa xóm, một cái giếng cổ nằm trơ trọi, miệng giếng phủ một lớp rêu đen kỳ lạ, và từ đó, một làn khí mỏng, gần như vô hình nếu không nhìn kỹ, đang lan tỏa ra khắp xóm theo từng cơn gió nhẹ. Nghi nhìn quanh những căn nhà gần đó, thấy vài bóng người nằm co quắp qua khung cửa sổ, hơi thở khò khè, không một ai đủ sức đứng dậy tự cứu lấy mình. Cảnh tượng ấy khiến ngực cô thắt lại, còn ám ảnh hơn cả hình ảnh cụ già hoảng loạn ở nhà bếp trọ hay cụ bà suýt ngã ở Xóm Bàu, vì lần này, cái chết không còn là một khả năng xa vời nữa, mà đang hiện diện ngay trước mắt cô, chậm rãi nhưng chắc chắn.
Nghi đứng trước cái giếng, tim đập thình thịch, cảm nhận rõ ràng đây là một nhiệm vụ hoàn toàn khác biệt so với mọi thứ cô từng đối mặt. Không có bao cát để xếp, không có củi để nhóm lửa. Chỉ có một cái giếng đang rò rỉ một thứ gì đó vô hình, độc hại, và một đồng hồ đang đếm ngược không khoan nhượng.
"Làm sao để ngăn nó lại?" Cô hỏi, giọng run lên vì cả sợ hãi lẫn áp lực thời gian.
Không có câu trả lời cụ thể nào tới, chỉ có sự im lặng quen thuộc của một hệ thống chỉ cho phép cô tự tìm ra cách hoàn thành, đúng như bài học Ông Cả Xuyên từng dạy. Nghi nhìn quanh, tuyệt vọng tìm kiếm bất cứ manh mối nào, và ánh mắt cô dừng lại trên một tấm bia đá nhỏ đặt cạnh miệng giếng, gần như bị rêu phủ kín, với vài dòng chữ cổ mờ nhạt còn sót lại.
Cô quỳ xuống, cạo lớp rêu bằng tay, cố đọc những dòng chữ ấy trước khi thời gian cạn kiệt hoàn toàn, cảm nhận rõ ràng rằng lần này, cái giá của một quyết định sai lầm có thể lớn hơn bất cứ điều gì cô từng tưởng tượng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 32 →