Khảo đề tiếp theo hiện ra khi Nghi vừa băng xong vết thương, và ngay từ cái nhìn đầu tiên, có gì đó khiến cô khựng lại.
【THẺ MỆNH — NGHI】
Dương Khí: 41 / 100
Tín: 260
Khảo Đề: "Dọn quang cây đổ đầu ngõ" · Độ khó: ★★★★☆ · Hạn: 00:15:00
Ghi chú: Cành cây chắn lối đi, gây bất tiện cho người qua lại.
【/THẺ MỆNH】
Bốn sao. Nghi đọc lại số sao ấy tới ba lần, không tin nổi vào mắt mình. Một cây đổ chắn lối đi, theo mọi kinh nghiệm cô tích lũy được từ những khảo đề trước, đáng ra chỉ nên ở mức một hoặc hai sao, tương đương với việc gia cố một đoạn kè nhỏ hay dọn một đống rác. Nhưng con số hiển thị rành rành lại là bốn, gần chạm mức khó nhất cô từng thấy, trong khi dòng ghi chú lại nhẹ nhàng, gần như tầm thường: "gây bất tiện cho người qua lại".
Cô nhớ tới quy luật Đóa dạy — ghi chú càng ngắn, càng chung chung, khảo đề thường nặng hơn con số cho thấy; ghi chú càng dài, càng cụ thể, thường nhẹ nhàng hơn. Nhưng lần này, cả độ khó lẫn ghi chú đều không khớp với bất cứ khuôn mẫu nào cô đã quen thuộc. Một khảo đề bốn sao với ghi chú ngắn gọn, vô hại — theo logic đó, nó phải nguy hiểm khủng khiếp. Nhưng nhìn quanh hiện trường, chỉ có một cây đổ bình thường, không sông nước, không lửa, không dấu hiệu nào của một thảm họa tiềm tàng.
Nghi đứng tần ngần một lúc, cảm giác bất an len lỏi, rồi quyết định xử lý cẩn trọng hết mức có thể, đề phòng trường hợp xấu nhất. Cô đi vòng quanh gốc cây đổ hai lần, kiểm tra xem có dây điện nào bị đứt lẫn trong tán lá, có ai bị kẹt bên dưới không, có dấu hiệu nào của một mối nguy ẩn giấu mà cô chưa nhìn ra. Không có gì cả. Chỉ là một cây đổ bình thường, có lẽ do gốc đã mục từ trước, đổ xuống đúng lúc gió mạnh đêm qua thổi qua.
Khi công việc kết thúc, chỉ mất tám phút, không có biến cố nào xảy ra, không một hậu quả bất ngờ nào lộ diện, cô nhận về đúng lượng Tín tương xứng với độ khó bốn sao, một con số cao bất thường so với công sức bỏ ra.
Cô ngồi xuống một góc tường, rút từ túi áo ra mảnh ngói nhỏ Đóa từng thấy cô nhận được ở nhiệm vụ đầu tiên, xoay nó trong tay, và bắt đầu nhẩm lại trong đầu toàn bộ những khảo đề mình đã trải qua, cố tìm ra một quy luật nhất quán. Kè hẻm 12, một sao, gia cố kè lún, hợp lý. Bếp trọ 3B, hai sao, giữ lửa qua giông bão, hợp lý. Nhà cụ Tư, hai sao rưỡi, ghi chú ẩn dụ, hóa ra liên quan tới cảm xúc một con người — vẫn còn hợp lý theo một cách nào đó. Cống hẻm Trắc, ba sao, hậu quả thật sự nghiêm trọng ở Xóm Bàu — hợp lý, thậm chí còn thấp hơn cô nghĩ so với mức độ nguy hiểm thật. Nhưng cây đổ này, bốn sao, không hậu quả gì đáng kể — hoàn toàn lệch khỏi mọi quy luật cô từng quan sát.
Không có giấy bút thật trong khảo trường sương mờ này, nhưng Nghi phát hiện, nếu cô tập trung đủ lâu vào một suy nghĩ trong khi nhìn vào Thẻ Mệnh của mình, một dòng ghi chú nhỏ, riêng tư, hiện ra ở một góc khác, như một cuốn sổ tay cá nhân chỉ mình cô nhìn thấy được. Cô thử, gõ vào đó từng khảo đề, từng độ khó, từng kết quả thực tế, xây dựng dần một danh sách đối chiếu.
Việc này chiếm của cô gần nửa tiếng, quãng thời gian dài nhất cô từng dành cho một việc không trực tiếp mang lại điểm Tín nào, nhưng cô cảm thấy nó cần thiết. Nếu độ khó không phản ánh đúng mức độ nguy hiểm thật sự, nếu nó có thể bị lệch theo một cách cô chưa hiểu được, thì việc mù quáng tin vào con số sao trên mỗi khảo đề, dù cô đã học cách đọc kỹ ghi chú, vẫn chưa đủ để bảo vệ cô hay bất cứ ai cô đang cố gắng không làm tổn thương.
Cô nhìn lại danh sách vừa gom được, dừng mắt ở dòng cuối cùng — cây đổ đầu ngõ, bốn sao, không hậu quả — và một câu hỏi mới, lạnh hơn hẳn mọi câu hỏi trước đó, bắt đầu hình thành trong đầu cô: nếu độ khó không phải lúc nào cũng phản ánh đúng thực tế, thì ai, hoặc cái gì, đang quyết định con số ấy, và dựa trên tiêu chí nào?
Cô chưa có câu trả lời. Có thể đây chỉ là một trường hợp cá biệt, một sai số ngẫu nhiên trong một hệ thống vốn không hoàn hảo — máy móc nào chẳng có lúc trục trặc, dù là máy móc vận hành cả một cõi thần thánh. Nhưng Nghi, với thói quen của một người từng dành hai năm tối ưu từng centimet đường đi để tiết kiệm từng giây, không dễ dàng gạt bỏ một điểm bất thường chỉ bằng cách gọi nó là ngẫu nhiên. Trong công việc giao hàng, cô từng học được một bài học xương máu: khi một con số lệch khỏi quy luật một lần, có thể là trùng hợp; lệch hai lần theo cùng một kiểu, gần như chắc chắn có một nguyên nhân nào đó đang ẩn phía sau, chỉ là chưa đủ dữ liệu để nhìn ra.
Cô siết chặt mảnh ngói trong lòng bàn tay, đứng dậy, và tự nhủ sẽ tiếp tục ghi chép, âm thầm, kiên nhẫn, dù chưa biết những con số lệch lạc này, một ngày nào đó, sẽ dẫn cô tới đâu, hay liệu chúng có dẫn tới đâu cả hay chỉ là một vài hạt sạn vô nghĩa trong một hệ thống quá lớn để hoàn hảo tuyệt đối. Nhưng cô vẫn ghi chép, vì thà có một cuốn sổ đầy những nghi vấn chưa có lời giải, còn hơn để một điều bất thường trôi qua mà không hề để tâm, như cách cô từng để lướt qua bao nhiêu dòng ghi chú tưởng chừng vô hại trước đây.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 20 →