🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Mai nhìn bóng người ở góc cuối xe, và một cái lạnh khác — không phải cái lạnh của những hồn ma mắc kẹt, mà một thứ tĩnh lặng sâu hơn, cổ hơn — len qua người cô. Người đàn ông ấy ngồi thẳng lưng trong góc tối nhất của khoang xe, nơi ánh đèn trắng không với tới. Cô không nhìn rõ mặt ông. Chỉ thấy một dáng người mặc áo khoác sẫm màu, đội mũ, hai tay đặt trên đùi, và trên đùi là một quyển sổ. Ông đang viết. Hoặc có vẻ như đang viết.

"Bống," Mai thì thầm, kéo con bé lại gần. "Người kia là ai?"

Bống nhìn về phía góc tối, rồi rụt vai lại, nép sát vào Mai. "Con không biết," nó nói nhỏ. "Ông đó… ông không giống mấy cô mấy chú khác. Ông không vướng gì hết. Ông không đợi về nhà. Ông chỉ ngồi đó. Ổng nhìn." Con bé hạ giọng hơn nữa. "Con thấy ông trên nhiều chuyến xe lắm rồi. Khúc nào có người sắp đi, sắp về, là ông xuất hiện. Ông ngồi yên, ông ghi vô cuốn sổ đó. Ông không nói gì với ai. Mà ông cũng không làm hại ai."

Mai nhìn người đàn ông trong bóng tối. Ông không nhúc nhích, nhưng cô có cảm giác rõ rệt rằng ông đang quan sát mọi thứ — đã quan sát từ đầu, từ lúc chú Bảy nhắm mắt, từ lúc bà Sáu mỉm cười, từ lúc cánh cửa hé ra những vạt nắng. Ông ghi chép tất cả, lặng lẽ và không phán xét, như một người thư ký của một ranh giới mà con người không được phép biết tên.

Mai để ý thấy một điều lạ: ánh sáng dường như né tránh ông. Ngọn đèn trắng trên trần xe hắt xuống mọi hàng ghế, nhưng đến góc của ông thì như bị một bàn tay vô hình chặn lại, để ông ngồi đó trong một quầng tối riêng biệt, tách khỏi tất cả. Và cái tĩnh lặng quanh ông cũng khác — không phải cái lạnh giá của hồn ma, mà một sự yên ắng cổ xưa, như sự yên ắng trong một thư viện đóng cửa đã trăm năm.

Cô bước thử một bước về phía ông. Ngay lập tức, cây bút trong tay ông dừng lại. Ông chậm rãi ngẩng đầu lên. Và dù không nhìn rõ mặt, Mai cảm nhận được ánh mắt ông chạm vào cô — một ánh mắt không thù địch, không thương xót, chỉ đơn thuần là sự ghi nhận. Như một người thợ chụp ảnh nhìn vật mình sắp ghi lại. Như một người canh cổng nhìn kẻ sắp đi qua.

Một giọng nói vang lên trong khoang xe, trầm và khẽ, dường như không phát ra từ miệng ai mà từ chính cái tĩnh lặng của bóng tối: "Cô làm tốt đấy. Cô đưa được họ về."

Mai khựng lại. "Ông… ông là ai? Ông giúp được họ không? Ông giúp được con bé này không?"

Bóng người trong góc tối lặng đi một lúc lâu. Rồi giọng nói lại cất lên, đều đều, không cảm xúc: "Tôi không giúp. Tôi không cản. Tôi chỉ ghi lại. Ai về được, ai ở lại — tôi ghi hết. Đó là việc của tôi." Một khoảng lặng. "Còn đưa họ về, đó là việc của những người như cô. Của những người còn thương được." Cây bút lại cử động. "Cứ làm tiếp đi. Tôi sẽ ngồi đây."

Mai muốn hỏi thêm — ông là ai, ông ghi chép cho ai, tại sao ông ở đây — nhưng có gì đó trong cái tĩnh lặng quanh ông khiến cô hiểu rằng những câu hỏi ấy sẽ không có lời đáp. Không phải đêm nay. Không phải ở đây. Người đàn ông trong bóng tối thuộc về một câu chuyện lớn hơn chuyến xe này, lớn hơn cả thành phố này — một câu chuyện mà cô chỉ vừa chạm vào một mảnh rất nhỏ.

Mai đứng lặng. Trong đầu cô dội lại một câu mà ông vừa nói: của những người còn thương được. Cô không hiểu hết ý nghĩa của nó, nhưng cô cảm nhận được sức nặng của nó. Người đàn ông này đã ngồi trên không biết bao nhiêu chuyến xe như thế này, đã chứng kiến không biết bao nhiêu kẻ lạc đường — kẻ về được, kẻ ở lại mãi mãi. Ông ghi tất cả vào quyển sổ, không thiên vị, không can dự, như nước chảy qua một lòng sông không bao giờ tham gia vào dòng chảy. Và có gì đó trong sự thản nhiên ấy khiến Mai vừa sợ vừa thương — thương cho chính ông, kẻ phải nhìn tất cả mà không được phép chạm vào điều gì.

Cô quay lưng lại với góc tối. Bống vẫn nắm chặt tay cô, run run.

"Mình kệ ông đó đi chị," con bé thì thầm. "Ông không hại mình đâu. Mình lo cho mấy cô mấy chú còn lại trước."

Mai gật đầu. Nhưng khi cô bước đi, cô vẫn cảm thấy ánh mắt ấy trên lưng mình — lặng lẽ, kiên nhẫn, ghi lại từng bước chân. Và trong một thoáng, cô tự hỏi, không biết khi đến lượt cô bước qua cánh cửa, ông sẽ ghi gì về cô trong quyển sổ ấy. Một cái tên. Một ngày tháng. Một dòng ngắn ngủi về một cô điều dưỡng tan ca lúc không giờ, người đã chọn ở lại đủ lâu để đưa những kẻ lạc đường về nhà.

Hết Chương 31

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 32
← TrướcTiếp →