🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Khe cửa khép lại, vạt nắng tắt đi, và khoang xe trở lại với màu đen quen thuộc. Nhưng có gì đó đã đổi khác. Chiếc ghế chú Bảy ngồi giờ trống không, nhẹ nhõm, như một chỗ vừa được dọn sạch. Và Mai cảm thấy trong lồng ngực mình một thứ cảm giác lạ lẫm — không phải nhẹ nhõm, mà là một niềm tin vừa chớm. Cô đã giúp được một người. Cô có thể giúp được người khác.

"Bà Sáu," cô nói, đứng dậy. "Mình giúp bà Sáu nha Bống."

Cô bước về phía bà lão co ro trong chiếc áo mưa nhựa, ôm khư khư nồi cá kho dành cho đứa con sẽ không bao giờ ăn. Mai ngồi xuống bên bà, và lập tức mùi cá kho tộ, mùi me chua, mùi cơm nóng ùa lên, ấm áp và đau lòng đến mức cô phải hít một hơi sâu mới giữ được bình tĩnh.

"Bà Sáu ơi," cô gọi khẽ. "Bà nấu cá kho hả? Thơm quá trời. Con trai bà chắc thích lắm."

Bà lão quay sang, đôi mắt đục mờ nhìn cô qua một làn sương vô hình. "Thằng Út nó mê cá kho tộ của má nó lắm cô à," bà nói, giọng run run, và một nụ cười móm mém hiện lên. "Nó đi làm xa, ăn uống thất thường. Tôi kho nồi cá, bắt xe xuống cho nó. Mà sao… sao tôi đi hoài không tới hả cô? Tôi già rồi, lẩm cẩm, cứ ngủ quên lỡ trạm…"

Mai cầm lấy bàn tay nhăn nheo lạnh giá của bà. Cô biết mình không thể nói thẳng. Sự thật sẽ chỉ làm bà hoảng loạn, làm bà bám víu chặt hơn. Thay vào đó, cô đi vào nỗi nhớ của bà, như cô đã làm với chú Bảy.

"Bà ơi," cô nói nhẹ. "Bà nhớ thằng Út hồi nhỏ không? Hồi nó còn ở nhà với bà? Bà kho cá, nó ngồi bên bếp đợi, lén bốc miếng cháy ăn trước."

Đôi mắt bà lão sáng lên. "Trời ơi, cái thằng… nó bốc cháy ăn miết, tôi rầy nó hoài." Bà cười, và nước mắt ứa ra. "Nó ngồi chò hỏ bên bếp lửa, mặt mũi lem nhem. Tôi thương nó nhất nhà…"

"Vậy bà nhắm mắt lại đi," Mai thì thầm. "Bà về cái bếp đó đi. Cái bếp lửa hồi xưa, có thằng Út ngồi đợi. Bà dọn nồi cá ra. Bà gọi nó: Út ơi, ra ăn cơm. Bà nghe tiếng nó dạ không? Nó chạy ra rồi đó bà. Nó ngồi vào mâm rồi. Bà về tới rồi, bà Sáu ơi. Tới nơi rồi."

Bà lão nhắm mắt. Toàn thân bà run lên một cái, rồi giãn ra, mềm đi. Sương quanh bà tan biến. Và một tiếng thở dài thoát ra, nhẹ bẫng, mãn nguyện, như tiếng thở của một người vừa đặt lưng xuống chiếc giường quen thuộc sau một chặng đường dài đằng đẵng.

Khi Mai mở mắt, chiếc ghế đã trống. Nồi cá kho vẫn còn đó, đặt ngay ngắn trên ghế, và lần này khói còn bốc lên nghi ngút, thơm lừng cả khoang xe — như vừa được bắc xuống khỏi bếp. Phía cuối xe, cánh cửa hé ra, và qua đó, Mai thấy một gian bếp nhỏ ấm áp, một mâm cơm dọn sẵn, và bóng một người đàn ông trung niên đang kéo ghế ngồi xuống, gọi: "Cơm má nấu ngon nhất, má à."

Bống nắm tay Mai, nước mắt lưng tròng, nhưng nó đang cười. "Hai người rồi, chị ơi. Hai người về tới nhà rồi."

Mai gật đầu, lòng vừa nhẹ nhõm vừa quặn thắt. Cô bắt đầu hiểu ra điều mà Bống đã cô đơn gánh chịu suốt mấy chục năm: rằng tiễn một người về với cõi bình yên, dù là điều tốt đẹp, vẫn là một sự chia ly. Và mỗi lần cánh cửa khép lại sau lưng họ, người ở lại lại một mình thêm một chút. Đó là lý do tại sao một đứa trẻ tám tuổi, dù biết cách giúp người khác xuống xe, lại chưa bao giờ làm được — bởi mỗi lần đưa một người về, là một lần phải nói lời tạm biệt, và Bống đã quá sợ những lời tạm biệt rồi.

Cô nhìn con bé đang cười trong nước mắt bên cạnh mình, và một quyết tâm lặng lẽ hình thành trong cô. Cô sẽ không để Bống một mình thêm một lần nào nữa.

Cô đứng dậy, lau nước mắt, và nhìn quanh khoang xe. Không khí trong xe dường như đã bớt nặng nề hơn một chút sau khi hai người ra đi. Như thể mỗi linh hồn được tiễn về đã mang theo một phần cái lạnh giá, cái u uất từng đè nặng nơi đây. Ánh đèn trắng vẫn lạnh, bóng tối ngoài kia vẫn đặc, nhưng đâu đó trong cô đã nhen lên một ngọn lửa nhỏ — ngọn lửa của một người tìm thấy ý nghĩa cho việc mình còn nán lại nơi này.

"Còn ai nữa không Bống?" Mai hỏi, dù cô đã biết câu trả lời. Cô nhìn về phía những hành khách còn lại — anh Phong với đơn hàng dang dở, cô Hạnh đợi đứa học trò cũ, người tài xế không biết dừng ở đâu. Và rồi mắt cô dừng lại ở một chiếc ghế cuối xe mà nãy giờ cô chưa để ý tới. Ở đó, trong góc tối nhất, có một bóng người ngồi bất động — không cúi đầu như những người khác, mà ngồi thẳng, lặng lẽ, và dường như đang nhìn thẳng về phía cô.

Hết Chương 30

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 31
← TrướcTiếp →