🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bãi xe tầng hầm chung cư Bình Minh có mùi mà tôi ngửi được cả khi nhắm mắt: xăng cũ, ẩm mốc, và một thứ hơi lạnh không gọi được tên, cứ như bê tông cũng biết thở. Đêm hôm đó mùi ấy đặc hơn mọi khi, vì mưa. Mưa lớn suốt từ chập tối, nước hắt qua giếng trời giữa hầm, chảy thành một vệt dài trên nền xi măng, phản chiếu ánh đèn tuýp vàng ệch phía trên.

Tôi lượn xe hai vòng, không còn một ô nào trống. Chỗ thường của tôi, sát cầu thang, đã có người đậu nhờ vì trời mưa. Chỗ dự phòng cạnh thùng rác cũng kín. Cả bãi chỉ còn đúng một khoảng trống, nằm lọt thỏm ở góc xa nhất, nơi ánh đèn không với tới hẳn.

Góc Tây Bắc.

Tôi vừa chạy xong cuốc cuối trong ngày, một khách say xỉn ở tận khu công nghiệp, đường về ngang qua ba con phố ngập nước. Tám tiếng liền cầm lái, hai tay tôi tê cứng, chỉ muốn dựng xe cho nhanh rồi lên nhà tắm nước nóng. App tính cước báo tôi kiếm được hai trăm ba mươi nghìn cho cả tối, trừ xăng còn hơn một trăm rưỡi, đủ đóng một phần học phí kỳ tới nếu tôi chạy đều như vậy suốt tháng. Tôi không có nhiều lựa chọn ngoài việc đậu ở chỗ trống duy nhất còn lại.

Tôi tắt máy, ngồi yên trên xe một lúc, nước mưa còn nhỏ tong tong từ áo mưa xuống yên da. Luật của nhà tôi, cái luật chưa ai từng giải thích, tự động hiện lên trong đầu như một danh sách đã thuộc lòng từ năm mười hai tuổi: không đậu xe ở góc đó sau mười giờ đêm, không nhìn thẳng vào đó, không thưa nếu nghe ai gọi tên mình dưới ấy. Bà tôi bảo đừng đậu xe ở góc đó sau mười giờ đêm, nhưng khi tôi hỏi tại sao, bà chỉ nhìn xuống hai bàn tay mình rồi đổi chuyện, như câu hỏi của tôi vừa làm rơi thứ gì đó.

Tôi nhìn đồng hồ điện thoại. 21:52.

Còn tám phút.

Tôi tự nhủ tám phút không phải là quy tắc, chỉ là một con số tôi tự đặt ra để trấn an chính mình. Nhưng tôi vẫn dắt xe vào góc đó thật nhanh, dựng chân chống, khoá cổ, rồi đứng lại nhìn quanh như một đứa trẻ vừa làm gì sai mà chưa ai bắt được. Cột bê tông ở đây, cái người ta gọi bằng ký hiệu kỹ thuật gì đó tôi chưa từng để ý, có một lớp sơn hơi loang, như thể mới được quét lại chưa lâu. Tôi không nhìn kỹ. Tôi nhớ luật: không nhìn thẳng vào đó.

Tôi quay lưng, bước nhanh về phía thang máy. Mười lăm bước, tôi đếm được, dù không cố tình đếm.

Đúng lúc tay tôi chạm vào nút gọi thang, tôi nghe thấy nó.

Một nhịp rất khẽ, đều đặn. Không phải tiếng người nói to, cũng không phải tiếng thì thầm rợn người kiểu trong phim. Nó đều, chậm, gần như là một hơi thở có nhịp. Một... hai...

Tôi đứng sững, tay vẫn để trên nút thang máy, không dám bấm thêm lần nào, sợ tiếng "ting" của thang sẽ át mất cái âm thanh đang nghe. Ba... Tôi nhìn quanh bãi xe. Đèn tuýp phía trên đầu tôi vẫn sáng bình thường. Chỉ có đèn góc Tây Bắc, đèn duy nhất trong toàn bãi, đang nhấp đúng một nhịp: sáng, tắt, sáng, tắt, sáng, chậm rãi như ai đó đang đếm một thứ gì mãi không đủ số.

Tôi thấy mình cũng khẽ nhẩm theo cái nhịp đó, không hiểu vì sao, môi mấp máy không thành tiếng. Một chiếc xe máy khác vừa chạy vào, đậu cách tôi vài ô, tắt máy, người lái bước xuống, không để ý gì tới tôi. Ngay lúc đó cái nhịp khẽ kia dừng lại, đúng vào lúc động cơ chiếc xe tắt hẳn.

Tôi không dám chắc đó là trùng hợp. Tôi cũng không dám chắc đó không phải.

Đêm đó tôi còn tưởng mình nghe nhầm, tưởng mình quá mệt sau một ngày chạy xe liên tục tám tiếng dưới mưa. Nhưng đứng đó, tay vẫn chưa rời khỏi nút thang máy, tôi biết có một phần trong tôi vừa nhẩm theo một thứ mà tôi không gọi tên được, không hiểu vì sao.

Cửa thang máy mở ra. Tôi bước vào như một cái máy, bấm số bảy, nhìn những con số nhảy lên trong khi cánh cửa từ từ khép lại giữa tôi và cái góc tối kia. Ngay khoảnh khắc cửa đóng hẳn, cái nhịp đó cũng dừng.

Trong thang máy, chỉ còn tiếng động cơ kéo cáp và tiếng thở của chính tôi, tôi mới dám nghĩ lại chuyện vừa xảy ra. Tôi đã thuộc luật đó mười một năm, kể từ ngày còn là một đứa trẻ mười hai tuổi được bà dặn lần đầu, thuộc lòng như thuộc tên đường mình chạy xe mỗi đêm, chưa một lần hỏi tận cùng vì sao. Bà tôi không nói. Cô Loan bán tạp hoá dưới sảnh cũng chỉ gõ ba tiếng lên bàn rồi lảng đi mỗi khi có ai lỡ hỏi. Cả chung cư này sống với một quy tắc không ai giải thích, như thể hỏi ra là phạm một điều gì lớn hơn cả sự tò mò của một đứa cháu hai mươi ba tuổi.

Tôi không biết đêm đó là lần đầu tiên tôi thật sự muốn hỏi tận cùng, hay chỉ là lần đầu tiên tôi không thể giả vờ mình chưa từng nghe thấy gì.

Tôi nhìn màn hình điện thoại phản chiếu mờ trong lớp kính cửa thang, gương mặt mình ướt nước mưa, tóc dán bết vào trán. Hai mươi ba tuổi, học tại chức buổi tối, ban ngày ngủ bù, ban đêm chạy xe, và giờ thêm một câu hỏi vừa rơi xuống đầu tôi không biết cất vào đâu. Tôi từng nghĩ những chuyện như thế này chỉ xảy ra trong các video người ta hay chia sẻ trên mạng, quay bằng điện thoại run rẩy, không ai tin hẳn cũng không ai bỏ qua hẳn. Tôi chưa từng nghĩ nó sẽ xảy ra với chính tôi, ở đúng cái bãi xe tôi đã lớn lên cùng, nơi tôi đậu xe mỗi tối suốt mấy năm nay từ ngày biết chạy xe máy.

Thang máy dừng ở tầng bảy. Tôi bước ra, đi dọc hành lang, dừng lại trước cửa căn 704, tay vẫn cầm chùm chìa khoá nhưng chưa tra vào ổ. Qua khe cửa, tôi nghe tiếng bà tôi ho nhẹ một tiếng trong nhà, rồi im lặng.

Tôi đứng đó, ngoài cửa nhà mình, ướt sũng, nghe bà ho thêm một tiếng nữa rồi im hẳn. Tôi tra chìa khoá vào ổ, chậm hơn mọi khi, đầu chỉ còn giữ lại đúng một hình ảnh: hai bàn tay bà đang đặt yên trên gối trong căn phòng bên kia cánh cửa, cách cái góc dưới tầng hầm bảy tầng nhà, và cách một điều gì đó đã xảy ra hai mươi sáu năm trước mà tôi còn chưa biết tới.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →