Đêm xuống muộn, sương Giang Nam còn vương trên tà áo khi Hàn Nguyệt bước vào thư phòng của Vương phi với bộ mặt điềm tĩnh đến lạ thường — thứ điềm tĩnh của kẻ đã thắng cuộc trước khi ván cờ bắt đầu.
Ngọc Bích đang ngồi trước án thư, ngọn nến leo lét soi trang sách mở. Cô không ngẩng đầu khi Hàn Nguyệt bước vào, ngón tay vẫn lướt nhẹ theo từng hàng chữ như thể không có ai trong phòng ngoài mình cô.
"Vương phi thật nhàn nhã." Giọng Hàn Nguyệt mang theo mũi kim ẩn dưới lụa mềm. Nàng ta tiến thêm hai bước, dừng lại ở khoảng cách vừa đủ để tạo áp lực, không xa đến mức thờ ơ, không gần đến mức thất lễ. "Phủ này đang có bao nhiêu việc cần Vương phi lo toan, mà Vương phi vẫn có hứng đọc sách?"
Ngọc Bích lật sang trang kế tiếp.
"Sách hay thì đọc mãi không chán." Cô đáp, giọng nhẹ như hơi thở. "Có việc gì chăng, Hàn thứ muội?"
Hàn Nguyệt cúi môi. "Muội có chuyện muốn trình Vương phi." Nàng ta rút từ trong tay áo ra một tập giấy, đặt xuống án thư với tiếng động khẽ nhưng dứt khoát như tiếng cờ rơi trên bàn đá. "Vương phi có thể xem qua."
Ngọc Bích đặt sách xuống, liếc mắt nhìn tập giấy. Không cầm lên ngay. Cô ngồi thẳng lưng, chắp tay trước ngực với thái độ của người đang nghe tâu trình — không phải người sắp nhận cú đánh.
"Đó là gì?"
Hàn Nguyệt mỉm cười. Đây là khoảnh khắc nàng ta đã chờ đợi, đã tính toán, đã mài giũa qua bao nhiêu đêm mất ngủ.
"Bản sao một hợp đồng được ký tại Giang Nam, đúng vào tháng cô dâu của Vương gia mất tích trong đêm tân hôn." Hàn Nguyệt ngừng lại, để từng chữ rơi xuống như đá ném vào mặt nước. "Người ký tên trên đó là Lục Vy. Một cái tên xa lạ, phải không? Nhưng chữ ký thì không xa lạ chút nào. Muội đã nhờ người đối chiếu — đó chính là nét bút của Vương phi."
Phòng yên tĩnh đến mức tiếng nến cháy cũng thành âm thanh.
"Hợp đồng đó liên quan đến một vụ vận chuyển hàng hóa né thuế qua cửa khẩu Giang Tây. Tám lần trong vòng ba tháng. Người đứng đầu đường dây hiện đang bị triều đình điều tra. Nếu cái tên Lục Vy bị kéo ra ánh sáng, nếu chữ ký đó được đối chiếu, nếu ai đó tìm ra Vương phi đã dùng tên giả để—"
"Thứ muội." Ngọc Bích lên tiếng.
Không phải can ngăn. Không phải van xin. Chỉ là gọi tên.
Hàn Nguyệt dừng lại.
Ngọc Bích với tay, cầm tập giấy lên. Cô lật qua từng trang với thái độ của người đọc thực đơn bữa tối — cẩn thận nhưng không hề bị khuấy động. Ánh mắt cô lướt qua con dấu, qua chữ ký, qua những hàng chữ ghi rõ số lượng hàng hóa và tên thương lái.
Rồi cô đặt tập giấy xuống.
Nhìn thẳng vào mặt Hàn Nguyệt.
"Cảm ơn ngươi đã nhắc." Giọng Ngọc Bích nhẹ và rõ như tiếng chuông nhỏ. "Ta đang tìm cái này."
Hàn Nguyệt đứng như hóa đá.
"Vương phi... vừa nói gì?"
"Ta đang tìm cái này." Ngọc Bích lặp lại, nhấn từng chữ không vội không khoan. "Bản gốc đang ở tay ngươi, hay ngươi chỉ mang bản sao đến?"
Hàn Nguyệt há miệng. Đóng lại. Há miệng lần nữa. Nàng ta trông như người vừa vung kiếm vào không khí và không hiểu vì sao kiếm không chạm được vào đâu.
"Vương phi... không lo lắng sao?"
Ngọc Bích đứng dậy, thong thả đi về phía khung cửa sổ nhìn ra vườn hoa. Đêm nay không có trăng, nhưng sao thì nhiều, rắc bạc lên tàn cây hoàng lan đang trổ bông muộn.
"Ta sẽ kể cho ngươi nghe một câu chuyện." Cô nói. "Tháng đó, khi ta rời phủ trong đêm tân hôn, ta không đơn độc như ngươi nghĩ. Ta có một mình nhưng ta có bộ óc. Và bộ óc đó đã tính trước nhiều bước hơn ngươi dự đoán."
Hàn Nguyệt siết tay lại. "Vương phi muốn nói rằng—"
"Ta muốn nói rằng bản hợp đồng đó là bẫy." Ngọc Bích quay lại, ánh mắt sắc như mũi châm. "Không phải bẫy cho ta. Bẫy cho kẻ đã trồng nó."
Tiếng gió khẽ lay cành hoàng lan ngoài cửa sổ.
"Thương lái Giang Nam trong vụ án đó tên là Trần Hoài Đức." Ngọc Bích tiếp tục, giọng trở nên đều đều như người kể chuyện cũ. "Trần Hoài Đức là tay chân của Đinh phủ. Và Đinh phủ thì ngươi biết rõ hơn ta cần phải giải thích." Cô dừng lại, để cái tên Đinh phủ treo lơ lửng trong không khí. "Người nhờ ngươi tìm bằng chứng này — có phải là từ phía đó không?"
Hàn Nguyệt không trả lời. Nhưng sự im lặng của nàng ta đã là câu trả lời.
"Ta không trách ngươi." Ngọc Bích bước lại gần, giọng hạ xuống chỉ còn đủ hai người nghe. "Ngươi bị người ta dùng. Họ cho ngươi miếng mồi ngon — bằng chứng để hạ ta — nhưng họ không nói với ngươi rằng cái miếng mồi đó có câu bên trong." Cô khẽ nghiêng đầu. "Vụ buôn lậu đó được dàn dựng. Chữ ký của ta bị giả mạo. Và người giả mạo chữ ký là Trần Hoài Đức, theo lệnh của chủ hắn. Mục đích không phải để bắt ta — mà để tạo ra một thứ có thể dùng khi cần."
Hàn Nguyệt cảm thấy nền đất như đang rung dưới chân.
"Vương phi... đã biết từ bao giờ?"
"Từ khi ta trở về phủ." Ngọc Bích nhặt tập giấy lên, vuốt phẳng một góc bị nhàu. "Người ta nghĩ ta không có tai mắt ở Giang Nam. Người ta nhầm." Cô quay đi, bước về phía chiếc tủ gỗ sơn đen ở góc phòng. "Ta đã sai người tìm bản gốc suốt ba tuần nay. Bản gốc có dấu tay thật của Trần Hoài Đức. Với bằng chứng đó, ta không chỉ tự minh oan được — ta còn có thể kéo cả đường dây xuống." Cô mở ngăn tủ, đặt tập giấy vào trong với sự cẩn thận như cất một thứ đã thuộc về mình. "Bản sao ngươi mang đến hôm nay cho ta biết bản gốc đang ở đâu."
Hàn Nguyệt đứng giữa phòng, cảm giác như người vừa trượt chân trên mặt băng mà không hiểu vì sao mặt băng lại ở đó.
Nàng ta đến đây với một đòn chết người. Và đòn đó vừa quay ngược lại.
"Vương phi..." Nàng ta ngập ngừng, không tìm được chữ nào tiếp theo.
Ngọc Bích đóng ngăn tủ lại, khóa nhẹ tay. Cô quay về phía Hàn Nguyệt với biểu cảm không phán xét, không thắng thế kiêu ngạo — chỉ là bình thản của người đã đi qua nước sâu và biết cách giữ đầu nổi.
"Ta hiểu tại sao ngươi làm vậy." Giọng cô không ấm nhưng cũng không lạnh. "Ngươi muốn có chỗ đứng trong phủ này. Ngươi đã ở đây trước ta, đã giữ nhiều thứ mà ngươi nghĩ đáng lẽ là của mình. Ta đến — và ngươi thấy đó là mối đe dọa." Cô ngồi xuống ghế, thong thả rót chén trà đã nguội, nhìn vào trong chén như thể đang nhìn vào điều gì đó xa hơn. "Đó không phải lỗi của ngươi. Đó là lỗi của cái phủ này, cái thứ trò chơi mà người ta bắt chúng ta chơi khi không có lựa chọn nào khác."
Hàn Nguyệt không nói được gì.
"Nhưng—" Ngọc Bích nhìn lên, ánh mắt lần này có gì đó khác, như ánh sáng qua kẽ lá. "Nếu ngươi tiếp tục để người ta dùng ngươi làm công cụ, ngươi sẽ là người đầu tiên bị bỏ lại khi họ không cần nữa. Đinh phủ không nuôi người vô ích. Ngươi cần hiểu điều đó."
Hàn Nguyệt cắn môi. Trong đôi mắt nàng ta có gì đó lung lay — không phải hối hận, chưa đến mức đó, nhưng là sự rạn nứt đầu tiên trong bức tường niềm tin nàng ta đã xây với phía kia.
"Vương phi muốn ta làm gì?"
Ngọc Bích đặt chén trà xuống.
"Hiện tại? Không cần làm gì." Cô đáp. "Chỉ cần nghĩ. Và lần sau khi có người trao cho ngươi vũ khí — hãy hỏi xem lưỡi kiếm đó chĩa về phía nào trước khi ngươi cầm cán."
Hàn Nguyệt đứng thêm một lúc, rồi cúi đầu — không phải cái cúi đầu xin lỗi, cũng không phải cái cúi đầu thần phục. Chỉ là thừa nhận rằng mình đã đến đây mà không hiểu đủ, và đó là sai lầm.
Khi tiếng bước chân Hàn Nguyệt mờ dần sau cánh cửa, Ngọc Bích mới thở ra một hơi dài, nhẹ đến mức không ai nghe thấy.
Cô mở ngăn tủ, nhìn vào tập giấy vừa được đặt vào đó.
Bản sao. Chỉ là bản sao — nàng ta đã nói thật với Hàn Nguyệt về điều đó. Bản gốc vẫn chưa tìm ra được. Và với bản gốc còn tự do ngoài kia, mọi thứ cô vừa nói chỉ là đòn phủ đầu tâm lý, không phải thắng lợi thực sự.
Nhưng đêm nay, trong ván cờ này, cô đã thắng một nước.
Và đôi khi, chỉ cần một nước là đủ để xoay chuyển thế cục.
Ngọc Bích nhìn qua cửa sổ ra bầu trời đêm đầy sao. Đâu đó trong phủ, Vương gia đang ngủ hay thức — cô không biết, và lạ thay, đêm nay cô lại thấy muốn biết hơn mọi đêm trước.
Người đó đã từng nằm bất tỉnh trên đường đất Giang Nam, đầu tựa vào lòng cô, thở từng hơi nặng nhọc. Lúc đó cô không biết ông ta là ai. Chỉ biết đây là người cần được cứu.
Giờ thì cô biết.
Và cô vẫn chưa quyết được — việc cứu đó là khởi đầu của điều gì.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 19 →