🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm đã sang canh ba.

Ngọc Bích ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế gỗ đàn hương trong gian tiếp khách của Tây Viện, hai tay đặt gọn trên đầu gối, mắt nhìn thẳng vào người phụ nữ ngồi đối diện. Bên ngoài, gió đêm lay khẽ những tán lá ngô đồng, mang theo tiếng côn trùng rỉ rả — âm thanh duy nhất trong khoảng không gian nặng nề giữa nàng và Mẫu phi.

Mẫu phi Trương thị — mẹ ruột của Tĩnh Hoài Vương — ngồi như một pho tượng. Người đàn bà ngoài năm mươi ấy chưa bao giờ già trong mắt Ngọc Bích. Không phải vì bà đẹp, dù bà đẹp thật. Mà vì bà toát ra thứ khí chất của những người đã quen cầm cân nảy mực — từng nếp nhăn trên khóe mắt đều là tính toán, từng sợi tóc bạc đều là kinh nghiệm mà kẻ khác không có cơ hội tích lũy.

"Nàng cứu con trai ta," Mẫu phi lên tiếng trước. Giọng bà phẳng lặng như mặt hồ trước bão. "Đó là ơn."

"Thần thiếp chỉ làm điều một thầy thuốc phải làm," Ngọc Bích đáp, cũng bình thản không kém. "Ơn hay không ơn — đó là cách Mẫu phi muốn gọi. Thần thiếp không dám nhận."

Góc miệng Mẫu phi khẽ động. Không rõ là mỉm cười hay gì khác.

"Khiêm tốn đúng lúc." Bà nhấc chén trà lên, nhìn mà không uống. "Nhưng ta không gọi nàng đến đây để nói về ơn nghĩa."

"Thần thiếp biết."

Mẫu phi đặt chén xuống với một tiếng "cạch" nhẹ nhàng đến mức gần như không có âm thanh. "Vậy nàng biết ta muốn nói gì?"

Ngọc Bích im lặng một nhịp — không phải vì không có câu trả lời, mà vì nàng đang cân nhắc nên nói bao nhiêu, giữ lại bao nhiêu. Bài học đầu tiên cha nàng dạy khi nàng theo ông vào kinh: Thông tin là lưỡi dao. Cầm đúng đầu thì chặt người khác. Cầm nhầm thì đứt tay mình.

"Hàn Nguyệt," nàng nói sau cùng. Chỉ hai chữ.

Sự im lặng của Mẫu phi xác nhận tất cả.

Hàn Nguyệt là thị nữ đầu phòng của Vương gia — người mà từ trước đến nay ai cũng tưởng là tay chân thân tín của Mẫu phi. Ngọc Bích phát hiện ra sự thật trong vòng mười ngày đầu tiên sau khi về phủ, không phải nhờ gián điệp hay mạng lưới tình báo gì cả. Chỉ đơn giản là nàng quan sát.

Hàn Nguyệt báo cáo quá đúng giờ. Mỗi sáng canh tư, gã thị vệ mang mệnh danh "giao thư nhân" đi từ hướng Đông Viện sang hướng cổng sau — hướng của người đưa tin ra ngoài phủ. Và những thông tin mà Thái hậu nắm được về động tĩnh trong phủ Vương luôn sớm hơn những gì Mẫu phi biết đúng một canh giờ.

Một canh giờ. Vừa đủ để Thái hậu bố trí phản ứng trước khi Mẫu phi kịp hành động.

"Nàng biết từ bao giờ?" Mẫu phi hỏi, giọng vẫn đều đều nhưng có gì đó sắc hơn.

"Ngày thứ mười một."

"Và nàng không nói với ai."

"Chưa đến lúc."

Lần này thì Mẫu phi thật sự mỉm cười — một nụ cười mỏng như lưỡi dao bào, không chứa hơi ấm nhưng chứa đựng thứ gì đó gần với sự tôn trọng.

"Con dâu ta thú vị hơn ta tưởng." Bà đứng dậy, chậm rãi đi về phía cửa sổ. Ánh trăng chiếu vào phủ lên vai áo bà một màu bạc lạnh. "Thái hậu cài Hàn Nguyệt vào phủ này từ ba năm trước. Ta biết, nhưng ta để yên — bởi vì nếu ta đuổi đi, bà ta sẽ cài người khác, mà người khác ta chưa chắc tìm ra được. Tốt hơn là giữ một con cờ mà ta đã biết mặt."

"Nhưng gần đây Hàn Nguyệt được thăng chức," Ngọc Bích tiếp lời. "Từ thứ ba lên đầu phòng. Có nghĩa là Thái hậu đang muốn nhiều thông tin hơn — cụ thể hơn. Và có thể — không chỉ thu thập nữa."

Mẫu phi quay lại. Lần này ánh mắt bà thật sự nhìn thẳng vào Ngọc Bích, như người thợ kim hoàn soi một viên đá quý dưới ánh đèn.

"Nàng muốn gì?" Bà hỏi thẳng.

"Thần thiếp muốn sống sót," Ngọc Bích trả lời, cũng thẳng không kém. "Và muốn làm được điều đó mà không cần phụ thuộc vào lòng tốt của người khác."

"Thực tế." Mẫu phi gật đầu nhẹ. "Ta thích thế. Vậy nàng có gì để đổi?"

Đây là khoảnh khắc mà Ngọc Bích đã chuẩn bị từ trước. Không phải chuẩn bị từ tối nay — mà từ cái ngày nàng nhận ra mình đang ở trong một ván cờ mà người khác đã sắp sẵn các quân từ trước khi nàng sinh ra.

"Thần thiếp có y thuật," nàng nói. "Không chỉ chữa vết thương thông thường. Cha thần thiếp là ngự y — thần thiếp học từ nhỏ, kể cả những thứ không được ghi trong sách. Những chất có thể khiến người ta buồn ngủ mà không hay, những vị thuốc có thể làm giọng nói khàn đi đúng lúc cần thiết, những phương pháp có thể khiến một người nhớ hoặc quên tùy ý người dùng." Nàng ngừng một nhịp. "Và thần thiếp có mắt. Ta nhìn thấy những thứ người khác bỏ qua."

"Như Hàn Nguyệt."

"Như nhiều thứ hơn nữa."

Mẫu phi trở về ghế, ngồi xuống với tư thế của người vừa đưa ra quyết định.

"Ta cung cấp cho nàng mạng lưới," bà nói. "Tên tuổi, vị trí, quan hệ của từng người trong phủ — kể cả những kẻ nàng tưởng là trung lập. Ta có ba mươi năm kinh nghiệm ở chốn này. Đó là thứ không thể học từ sách." Bà nhìn thẳng vào mắt Ngọc Bích. "Đổi lại, nàng dùng y thuật và đôi mắt của mình phục vụ lợi ích của Tây Viện này. Không phải lợi ích của ta — lợi ích của viện này. Nàng hiểu sự khác biệt không?"

Ngọc Bích hiểu. Mẫu phi đang phân biệt giữa lòng trung thành cá nhân và lợi ích chung — một sự phân biệt tinh tế nhưng quan trọng. Bà không đòi hỏi Ngọc Bích phục tùng bà, bà đòi hỏi Ngọc Bích hành động theo cùng một hướng với bà vì cả hai có cùng kẻ thù.

"Thần thiếp hiểu," nàng nói. "Và thần thiếp có một điều kiện."

Mày Mẫu phi khẽ nhướn lên — không phải ngạc nhiên, mà là thử thách.

"Mọi thông tin trao đổi giữa chúng ta phải là thật," Ngọc Bích tiếp tục. "Không phải tất cả — ta đều có quyền giữ lại những gì ta muốn. Nhưng những gì đã nói thì không được nói sai. Nếu Mẫu phi một lần cho thần thiếp thông tin giả, hợp tác kết thúc. Nếu thần thiếp một lần làm vậy với Mẫu phi — Mẫu phi có toàn quyền xử lý theo ý muốn."

Sự im lặng kéo dài đủ để Ngọc Bích nghe tiếng tim mình đập.

Rồi Mẫu phi gật đầu. "Được."

Khi Ngọc Bích bước ra khỏi Tây Viện, trăng đã lên cao. Bóng cây ngô đồng đổ dài trên sân gạch, tạo ra những đường kẻ tối sẫm như những vết nứt trong lòng đất.

Tĩnh Hoài đang đứng chờ ở hành lang nối giữa hai viện. Không rõ hắn đứng đó từ bao giờ — hẳn là lâu, vì tay áo hắn đã đẫm sương.

Ngọc Bích dừng lại trước hắn. Giữa họ là khoảng cách hai bước chân và cả một biển những điều chưa nói.

"Vương gia không ngủ được?" nàng hỏi trước.

"Biết nàng đang ở đó," hắn đáp, giọng trầm và bình thản theo cách của người đã học cách không để cảm xúc lộ ra mặt từ rất sớm. "Làm sao ngủ được."

Ngọc Bích nhìn hắn một lúc. Trong ánh trăng, vết thương trên vai hắn — vết thương mà nàng đã khâu bằng tay mình trong cái đêm bên ngoài thành ấy — không còn thấy được dưới lớp áo. Nhưng nàng biết nó ở đó.

"Vương gia muốn ngăn ta không?" nàng hỏi thẳng.

Hắn im lặng một nhịp. Rồi: "Mẫu thân ta không bao giờ làm gì mà không tính toán."

"Ta biết."

"Nàng sẽ dùng nàng."

"Ta biết."

Tĩnh Hoài nhìn vợ với ánh mắt mà Ngọc Bích chưa đọc được hẳn — có gì đó trong đó vừa như lo lắng, vừa như tò mò, vừa như một thứ khác mà nàng chưa có tên gọi.

"Nàng không sợ à?" hắn hỏi.

Ngọc Bích mỉm cười — nụ cười đầu tiên của tối hôm nay thật sự chạm đến mắt.

"Ta cũng vậy," nàng nói. Không giải thích thêm.

Hắn nhìn nàng một lúc, rồi bước sang một bên, nhường đường. Một nhượng bộ nhỏ — nhưng trong chốn này, những nhượng bộ nhỏ đôi khi có giá trị hơn cả những lời thề lớn.

Khi Ngọc Bích đi ngang qua hắn, hắn nói khẽ, đủ để chỉ nàng nghe: "Cẩn thận với Hàn Nguyệt. Hắn ta biết nàng đang để ý."

Ngọc Bích không dừng bước, không quay đầu. Nhưng nàng gật đầu một cái — nhỏ, nhưng hắn thấy.

Đêm nay, lần đầu tiên kể từ khi bước vào phủ này, Ngọc Bích cảm thấy thứ gì đó giống với chỗ đứng. Không phải an toàn — nàng đủ tỉnh táo để biết không có gì là an toàn ở chốn này. Nhưng là vị trí. Là điểm tựa để từ đó nàng có thể nhìn ra xa hơn.

Mẫu phi muốn dùng nàng. Tĩnh Hoài cảnh báo nàng. Thái hậu chưa biết nàng là ai.

Tốt. Thế là đủ để bắt đầu.

Ngọc Bích bước vào phòng mình, đóng cửa lại, và lần đầu tiên từ đêm tân hôn đến nay — nàng ngủ được.

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →