🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Có một buổi chiều tôi bị kẹt mưa ở một quán cà phê không tên, trên con đường tôi không nhớ tên, trong một quận tôi lạc vào vì đi nhầm đường.

Quán nhỏ đến mức chỉ có ba cái bàn. Chủ quán là một bà cụ khoảng bảy mươi, ngồi sau quầy đan áo. Tôi gọi cà phê đen, bà không hỏi đường hay không — bà hiểu người ta ghé vào đây không phải để uống cà phê, mà để trú.

Ngoài cửa, mưa đánh xuống mái tôn thành từng đợt. Tôi nhìn ra và thấy một đứa bé bán vé số đứng dưới mái hiên nhà đối diện, ôm xấp vé vào ngực, mắt nhìn trời như đang tính toán điều gì đó.

Mưa Sài Gòn không hỏi xem mày có rảnh không. Nó cứ đến, cứ đánh, rồi cứ tạnh — theo đúng giờ của nó, không phải của mày.

Bà cụ mang ra thêm một đĩa bánh quy để cạnh ly cà phê của tôi, không nói gì. Tôi cảm ơn, bà gật đầu rồi quay lại đan áo.

Tôi ngồi đó cho đến khi mưa tạnh, uống hết cà phê, ăn hết bánh. Trả tiền xong, bà nhìn tôi và nói: "Lần sau lạc đường, ghé đây nữa nghen."

Tôi không biết bà nói thật hay đùa. Nhưng tôi nhớ câu đó mãi.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →