🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi viết điều này lúc 2 giờ sáng, khi Sài Gòn đang ở cái khoảng lặng hiếm hoi nhất của nó — không phải yên tĩnh, vì thành phố này chưa bao giờ thực sự yên tĩnh, nhưng là lặng theo cái cách khác. Tiếng xe thưa hơn. Tiếng người ít hơn. Gió từ phía sông thổi vào, mang theo mùi gì đó khó đặt tên.

Tôi hay nghĩ về xe bánh mì góc đường Lê Thánh Tôn vào những lúc này.

Bác Tám bán ở đó đã mười mấy năm, có lẽ hơn — tôi không dám hỏi vì sợ con số thật còn lớn hơn những gì tôi nghĩ, và tôi sẽ lại thấy mình nhỏ bé theo một cách khác. Bác mở hàng lúc 5 rưỡi sáng, trước cả khi mặt trời quyết định thức dậy. Cái xe bánh mì đỏ của bác là thứ đầu tiên tôi nhìn thấy mỗi sáng khi còn sống ở con hẻm đó — năm hai mươi ba tuổi, mới lên thành phố, không biết mình đang làm gì với cuộc đời.

Bác hay thêm cho tôi một ít chả hơn phần thường mà không tính tiền thêm. Tôi hỏi sao vậy, bác nói: "Mày nhìn còn đang học, thêm tí cho no." Tôi không đính chính là mình đã đi làm rồi.

Sài Gòn có cách giữ người ta lại theo kiểu đó — không bằng những thứ lớn lao, mà bằng những điều nhỏ đến mức nếu không để ý sẽ trôi qua mất.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →