Trần Anh Duy trốn buổi học thêm lúc hai giờ mười lăm, đúng giữa ca Toán nâng cao mà thầy chủ nhiệm
gọi là "buổi định hình tư duy trước kỳ thi". Cậu chỉ nhắn cho lớp trưởng một câu "tao mệt, xin phép
về sớm" rồi đi ra khỏi trung tâm Đỉnh Cao bằng cửa sau, nơi bảo vệ quen mặt không hỏi gì.
Nắng đầu tháng Năm gắt tới mức nhựa đường như mềm ra dưới dép. Duy không định về nhà ngay. Về nhà giờ
này thì mẹ sẽ hỏi sao tan sớm, mà cậu chưa nghĩ ra câu trả lời nào không phải nói dối trơn hơn câu vừa
nhắn cho lớp trưởng. Cậu cứ đi, rẽ qua vài con phố quen, rồi không hiểu sao lại rẽ vào một cái ngõ mà
suốt mười tám năm sống ở khu tập thể Kim Liên cậu chưa từng để ý, dù nó cách nhà chưa đầy năm trăm mét.
Ngõ Văn Chương 2 hẹp, hai bên tường vôi cũ, một dây phơi quần áo bắc ngang đầu. Đi sâu vào một đoạn,
Duy thấy một tấm bạt xanh đã bạc màu căng trên mấy cây cột tre, phía dưới là ba cái bàn gỗ thấp và một
dãy ghế nhựa. Không biển hiệu. Không cả một tấm bảng menu. Chỉ có một bà cụ ngồi sau cái bàn kê sát
tường, trước mặt là bình trà đá và một rổ cốc thuỷ tinh úp ngược.
Duy đứng khựng lại ở đầu ngõ một lúc, định quay ra, nhưng cái nắng sau lưng nóng quá, và chân cậu đã tự
bước vào trước khi đầu kịp quyết định.
"Cháu cho một cốc trà đá ạ."
Bà cụ nhìn cậu một lượt, không phải kiểu nhìn dò xét, chỉ là nhìn đủ lâu để nhớ mặt. "Ba nghìn," bà nói,
rót nước từ bình nhựa ra cốc, đá kêu lanh canh. "Không ai mặc cả, vì mặc cả một cốc trà đá thì còn gì
là mùa hè."
Duy ngồi xuống cái ghế nhựa gần nhất, đặt ba lô xuống đất. Cốc trà đá mát lạnh trong tay, mồ hôi đọng
thành giọt trên thành cốc rồi lăn xuống ngón tay cậu. Bà cụ không hỏi cậu học trường gì, không hỏi thi
khối gì như mọi người lớn khác vẫn hỏi vào mùa này. Bà chỉ hỏi, giọng thản nhiên như đang hỏi giờ:
"Con ngồi được bao lâu?"
Duy khựng lại, không hiểu câu hỏi đang muốn gì ở mình. "Dạ... cháu chưa biết ạ."
"Ừ," bà cụ gật đầu, như câu trả lời đó cũng ổn, rồi quay lại với việc lau mấy cái cốc thuỷ tinh, không
hỏi thêm gì nữa.
Duy nhấp một ngụm trà, để ý quán không có quạt điện, chỉ có một cây quạt nan cũ dựng cạnh bàn bà cụ,
thỉnh thoảng bà cầm lên phe phẩy vài cái rồi lại đặt xuống. Nóng, nhưng không ngột ngạt như trong phòng
học thêm kín cửa kính. Có gió lùa qua khe hở giữa tấm bạt và bức tường, mang theo mùi trà, mùi vôi cũ,
và một mùi gì đó là lạ mà Duy không gọi tên được, hơi giống mùi mực Tàu, dù cậu chưa từng ngửi mực Tàu
bao giờ ngoài giờ học Mỹ thuật hồi cấp hai.
Cậu để ý có một người ngồi ở góc trong cùng, gần sát mảng tường phía trong, một cô gái trạc tuổi cậu,
đang cúi đầu vẽ gì đó trong một cuốn sổ nhỏ. Cô liếc lên nhìn cậu đúng một lần khi cậu bước vào, rồi lại
cúi xuống vẽ tiếp, như đã quá quen với việc có người lạ ghé quán.
Duy nhìn quanh. Quán nhỏ, chỉ đủ chừng sáu bảy cái bàn, và mảng tường trong cùng, nơi cô gái đang ngồi
gần, có lớp vôi bong tróc từng mảng lớn, để lộ ra lớp gạch cũ bên dưới. Bình thường thì một mảng tường
như vậy chẳng có gì đáng nhìn. Nhưng Duy thấy mình nhìn nó lâu hơn cần thiết, như thể mắt cậu tự động
dừng lại ở đó mà không hỏi ý cậu trước.
Cậu lắc đầu, tự nhủ chắc do nắng, do mệt, do cả buổi sáng ngồi giải đề mà đầu óc cứ lơ mơ. Cậu uống hết
cốc trà, để ý thấy trên bàn có một tờ giấy nhỏ ghi giá bằng chữ viết tay: *Trà đá 3.000đ, nước vối
5.000đ, trà chanh mùa thi 10.000đ*. Chữ "mùa thi" được viết hoa cẩn thận hơn những chữ khác, như thể
với bà cụ, đó không chỉ là một cái tên gọi mùa, mà là một danh từ riêng.
"Cháu về đây bà," Duy nói, đứng dậy, móc túi lấy đúng ba nghìn đặt xuống bàn.
Bà cụ gật đầu, không nói gì thêm, chỉ nhìn cậu bước ra khỏi quán. Duy đi được vài bước thì không hiểu
sao lại quay đầu lại, nhìn thêm một lần nữa vào cái ngõ nhỏ, vào tấm bạt xanh bạc màu, vào mảng tường
trong cùng đang khuất dần sau bóng người qua lại ngoài ngõ.
Cậu không biết vì sao mình lại quay đầu. Chỉ biết là, khi bước ra tới đầu ngõ, nắng chiều hắt vào mặt
nóng rát, cậu đã tự hỏi, không thành lời, rằng liệu ngày mai mình có quay lại đó một lần nữa không, dù
chẳng có lý do gì rõ ràng để phải quay lại một quán trà đá không tên trong một cái ngõ mà tới hôm nay
cậu mới biết tới sự tồn tại của nó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →