Minh thức dậy lúc năm giờ rưỡi sáng.
Không cần đồng hồ báo thức. Cơ thể anh đã quen với giờ giấc đó từ hơn hai năm nay, từ cái ngày anh bắt đầu chạy giao đồ ăn để đắp vào khoản tiền thiếu hụt sau khi xưởng gỗ ở Bình Dương đóng cửa. Mắt mở ra là nhìn trần nhà, là nghe tiếng xe máy ngoài hẻm, là biết mình phải dậy.
Anh mặc áo khoác phản quang màu xanh lá — cái áo đã bạc một bên vai vì hay đỡ nắng chiều — đội mũ bảo hiểm, rồi xuống dắt xe ra.
Hẻm lúc sáng sớm có mùi riêng. Mùi của nước ép rác đêm qua còn đọng, mùi nhang từ bàn thờ thiên nhà ai đó vừa thắp, mùi khói xe pha mùi sương. Minh thở vào, thở ra, rồi nhìn điện thoại: sáu đơn đang chờ.
Anh bắt đầu ngày mới.
Quán ông Tư nằm ở cuối hẻm 47, cách nhà trọ của Minh chừng ba trăm mét. Gọi là quán cho sang, thực ra chỉ là cái mái hiên thò ra, kê mấy cái bàn nhựa thấp, mấy cái ghế đẩu, bình cà phê phin ủ từ tối hôm trước, đá cây đập vụn đựng trong thùng xốp. Bảng hiệu không có. Tên quán không có. Người ta gọi là "quán ông Tư" vì ông Tư ngồi đó từ sáng đến tối, mặc cái áo thun trắng bạc, im lặng.
Minh ghé quán ông Tư lần đầu là tình cờ — hồi đó anh đang chờ đơn tiếp theo, xe dừng dưới bóng cây, nhìn vào thấy có chỗ ngồi, vào hỏi một ly cà phê. Ông Tư rót ra, không hỏi gì. Giá mười lăm ngàn. Cà phê ngon. Anh ngồi năm phút, uống một hơi, rồi đi.
Từ đó thành thói quen.
Giữa hai cuốc giao, nếu hẻm đó thuận đường, Minh ghé vào. Ngồi đúng cái ghế góc trong, dưới cái quạt treo tường chạy chậm. Ông Tư thấy anh vào là rót sẵn, không cần gọi. Cà phê đá, ít đường. Đúng như lần đầu.
Hai người không nói nhiều. Ông Tư không phải kiểu người hay hỏi chuyện. Minh cũng không phải kiểu người hay kể. Họ tồn tại trong cùng một khoảng yên, mỗi người giữ phần im lặng của mình, và điều đó tự nhiên như thở.
Hôm nay là thứ Tư.
Minh chạy sáu cuốc liên tiếp từ sáu giờ đến chín giờ, không nghỉ. Buổi sáng Sài Gòn kẹt xe kinh khủng — đường Lê Văn Sỹ cắt qua Nguyễn Thị Diệu mà anh mất hai mươi phút, trong khi app cứ nhắc "giao hàng trễ hạn". Anh dúi điện thoại vào túi áo, bấm ứng dụng sang chế độ im lặng thông báo, rồi len lỏi qua từng kẽ xe.
Cuốc thứ bảy tới lúc chín giờ mười lăm.
Cơm bì chả, một phần. Địa chỉ giao: số 23, đường D7, khu Bình An. Minh nhìn bản đồ, gật đầu, chạy đi.
Anh mất mười hai phút để tới nơi. Nhưng số 23 đường D7 chỉ có một cái cổng sắt đóng kín. Không chuông. Minh bấm số điện thoại khách — không bắt máy. Bấm lần hai — vẫn không. Anh chờ năm phút, bấm lần ba, nhắn tin. Vẫn không có phản hồi.
Anh nhìn hộp cơm trên tay.
Hộp nhựa trắng, có dây cao su buộc ngang, bên trong đựng cơm tấm bì chả trứng, mùi nước mắm pha chanh đường thoảng ra qua nắp. Buổi sáng Sài Gòn, cái mùi đó xộc vào mũi như một lời nhắc: có người đặt bữa này, nhưng không ai nhận.
Minh biết quy trình. App sẽ tự động trừ lương anh một phần vì đơn không giao được — họ gọi là "lỗi giao hàng không thành công", bất kể lý do. Anh có thể khiếu nại, chụp ảnh cổng, ghi nhận trên hệ thống. Nhưng phần lớn các lần khiếu nại như vậy, kết quả là "đang xem xét" rồi thôi.
Anh chụp ảnh cổng. Ghi nhận trên app. Nhắn thêm một tin nữa cho khách.
Rồi anh ngồi xuống cái ghế đá gần đó, nhìn hộp cơm, thở dài.
Không phải lần đầu. Và chắc không phải lần cuối.
Mười phút sau, Minh chạy về phía hẻm 47.
Không phải vì có đơn mới. Chỉ vì đó là nơi duy nhất lúc này anh muốn ghé. Điện thoại trong túi đang hiện số dư ví tài xế: âm mười tám ngàn, vì khoản trừ vừa cập nhật. Anh nhìn con số đó trong một giây, rồi cất điện thoại đi.
Quán ông Tư vắng. Gần mười giờ sáng, giờ giữa chừng — người đi làm đã đi, người ngồi cà phê sáng đã về. Chỉ có ông Tư đang lau bàn, tay kéo cái khăn ướt qua mặt nhựa, chậm rãi.
Minh dựng xe, bước vào, ngồi xuống cái ghế quen.
Ông Tư nhìn anh một cái. Nhìn hộp cơm anh đang cầm trên tay. Không hỏi.
Minh nhìn xuống hộp cơm, rồi ngước lên:
"Chú ăn không, để con biếu."
Ông Tư dừng tay lau bàn.
"Giao nhầm hả?"
"Khách không bắt máy. Không ai ra lấy."
Ông Tư nhìn hộp cơm thêm một lúc. Rồi ông gật đầu, bước lại, cầm hộp cơm từ tay Minh.
"Vô bếp ngồi đi."
Bếp quán ông Tư nhỏ. Một cái bếp ga đơn, một cái nồi đất đen bóng, vài cái chén sứ trắng đặt trên kệ gỗ. Có một cái bàn gỗ thấp kê sát tường, hai cái ghế đẩu thấp. Cửa sổ nhỏ nhìn ra sân sau, chỗ có mấy chậu rau thơm ông Tư trồng trong thùng xốp — húng quế, ngò gai, vài nhánh ớt hiểm.
Ông Tư mở hộp cơm ra, nhìn vào. Cơm tấm bì chả trứng, nước mắm riêng trong hũ nhỏ. Ông lấy thêm hai cái chén, múc cơm ra, chia đôi — không đều lắm, phần của Minh nhiều hơn một chút.
"Chú không cần—" Minh bắt đầu nói.
"Im. Ăn đi."
Minh im.
Hai người ngồi ăn.
Bên ngoài, Sài Gòn tiếp tục ồn ào. Tiếng xe, tiếng còi, tiếng ai đó gọi tên nhau từ xa. Nhưng trong cái bếp nhỏ này, chỉ có tiếng chén đũa nhẹ, tiếng ông Tư rót nước vào hai cái ly nhựa, tiếng Minh nuốt.
Minh không nhớ lần cuối cùng mình ăn cùng ai là lúc nào.
Nhà trọ anh ở một mình. Ăn thường đứng ở bếp, hoặc ngồi dưới sàn nhìn điện thoại. Trên đường giao hàng thì tranh thủ ăn bánh mì cầm tay. Bữa trưa nhiều khi bỏ qua vì đơn dồn, ăn bù vào buổi tối bằng gói mì tôm.
Nhưng hôm nay, ngồi đây, ăn chén cơm chia đôi từ hộp giao nhầm, với ông chủ quán không nói nhiều — Minh thấy bụng ấm theo kiểu khác.
Không phải vì cơm ngon. Cơm bình thường thôi.
Là vì có người ngồi đối diện.
Ăn xong, ông Tư thu chén. Minh định đứng dậy giúp thì ông xua tay.
"Con ngồi đó."
Ông rửa chén ở cái bồn nhỏ, lưng quay lại. Nước chảy nhẹ. Minh ngồi nhìn tấm lưng áo thun trắng của ông, nhìn mái tóc bạc lốm đốm, nhìn đôi bàn tay cứng cáp đang kỳ cạo chén.
"Chú làm quán từ hồi nào vậy?" Minh hỏi, không biết sao lại hỏi câu đó.
Ông Tư không quay lại.
"Từ hồi vợ mất."
Minh không hỏi thêm.
Ông Tư cũng không giải thích thêm. Chỉ rửa xong chén, lau tay, rồi đi ra ngoài pha cà phê.
Lát sau ông mang vào hai ly. Không tính tiền.
Minh nhìn ly cà phê, nhìn ông.
"Con trả tiền—"
"Thôi."
Một chữ. Dứt khoát.
Minh cầm ly cà phê lên, uống một ngụm. Vẫn đúng vị đó — đắng vừa, thơm, lạnh. Cái vị mà anh đã ghé uống hơn hai trăm lần, chưa lần nào thay đổi.
Điện thoại Minh rung. Đơn mới.
Anh nhìn màn hình: bún bò, hai phần, giao về quận 3. Anh nhấn nhận đơn, đứng dậy.
"Con đi, chú."
Ông Tư gật đầu, tay đang lau cái bàn ngoài kia.
Minh đội mũ, bước ra, dắt xe. Trời đã lên cao hơn, nắng bắt đầu gắt. Anh kéo khẩu trang lên, nhìn bản đồ trên điện thoại.
Trước khi chạy, anh quay lại nhìn vào quán một lần nữa.
Ông Tư không nhìn ra. Ông đang cúi xuống lau bàn, chậm rãi, như thể bàn đó cần được lau cẩn thận hơn tất cả mọi cái bàn trên đời.
Minh phóng xe ra đầu hẻm.
Buổi chiều hôm đó, anh chạy thêm mười một cuốc nữa.
Lúc tám giờ tối, app thông báo: khiếu nại đơn sáng đã được xem xét, không hoàn tiền vì "không đủ bằng chứng địa chỉ giao hàng sai".
Minh đọc thông báo đó, nhìn con số bị trừ thêm lần nữa trong ví.
Rồi anh cất điện thoại vào túi.
Nhìn lên bầu trời Sài Gòn đêm — không thấy sao, chỉ thấy ánh đèn đường vàng nhạt và mây thấp trôi qua.
Anh nghĩ đến bữa ăn sáng hôm nay. Cái bếp nhỏ. Hai cái chén. Ông Tư lưng áo trắng, tay kỳ cạo chén dưới vòi nước.
Một câu: "Từ hồi vợ mất."
Mỗi người đang mang theo thứ gì đó — mất mát, thiếu hụt, ngày dài không ai hỏi thăm. Mang theo mà đi, mà chạy, mà tiếp tục.
Minh khởi động xe.
Còn một cuốc nữa. Rồi về.
Ngày mai sáu giờ, lại bắt đầu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 22 →