🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bất chấp mọi nghi ngại, Lành vẫn quyết định học bắc giá cho đến nơi đến chốn. Bởi cậu hiểu một điều: muốn tìm đường thứ ba, muốn cứu lưới mà không mất mình, trước hết cậu phải đủ mạnh đã.

Người dạy cậu là cụ Thủ Từ.

Buổi đầu, cụ dẫn Lành ra một bãi đất trống giữa thung lũng, nơi đặt một ban thờ Tứ Phủ lộ thiên. "Bắc giá," cụ nói, "không phải là mở toang lòng ra cho thánh nhập. Đó là cách của đồng quê mùa, của những kẻ rồi sẽ lậm chết yểu. Bắc giá đúng cách là mời. Là mở đúng một cánh cửa, mời đúng một vị, giữ đúng một khoảng, rồi tiễn đúng lúc. Như chủ nhà tiếp khách. Khách vào, khách ra, nhà vẫn là nhà. Ngươi hiểu chưa?"

Lành gật. Cậu đã lờ mờ cảm được điều đó qua những lần suýt chết, nhưng giờ mới được dạy thành lời.

Cụ Thủ Từ bắt cậu tập "đóng cửa" trước khi tập "mở cửa". Suốt ba ngày, Lành chỉ ngồi thiền, học cách cảm nhận cái lòng trống của mình, cái căn trắng, và dựng lên trong đó một ranh giới, một bức tường, một ý niệm "đây là tôi, đây không phải tôi". Bởi đồng trắng nguy hiểm nhất ở chỗ không có ranh giới ấy. Mọi thứ vào được, và mọi thứ ở lại.

Ba ngày ấy trôi qua chậm chạp đến khó chịu. Lành ngồi bất động hàng giờ liền trên nền đất trống, chân tê cứng, lưng mỏi rã rời, trong khi cụ Thủ Từ chỉ lặng lẽ quan sát từ xa, thỉnh thoảng mới cất tiếng chỉnh lại một hơi thở, một tư thế. Có lúc Lành tưởng mình sắp bỏ cuộc, nhưng cứ mỗi lần định đứng dậy, cậu lại nhớ đến ngôi làng Mai Thôn chết lặng, và cậu lại ngồi xuống, kiên nhẫn thêm một chút nữa.

"Ngươi phải biết mình là ai trước đã," cụ Thủ Từ nói, lần này giọng bớt lạnh, gần như một người thầy thật. "Một cái tên. Một khuôn mặt. Một điều ngươi yêu. Đó là cái neo. Khi giá nặng kéo ngươi đi, ngươi bám vào cái neo ấy mà về. Ngươi neo vào cái gì?"

Lành nghĩ. Tên cậu, Lành. Khuôn mặt cậu, cậu đã bắt đầu quên, không dám soi gương. Điều cậu yêu... Cậu nhìn về phía nhà cung văn, nơi Đào đang tập đàn, tiếng nguyệt cầm vẳng lại trong gió.

"Cháu neo vào Đào," cậu nói.

Cụ Thủ Từ nhìn theo ánh mắt cậu, rồi khẽ chau mày, một cái chau mày Lành không hiểu. "Neo vào người khác là con dao hai lưỡi," cụ nói. "Người ấy còn, ngươi còn đường về. Người ấy mất, ngươi mất tất cả. Đồng giỏi phải neo vào chính mình. Nhưng," cụ thở dài, "ngươi là đồng trắng, ngươi chẳng có mấy 'chính mình' để mà neo. Thôi thì, neo vào con bé cũng được. Tạm thời."

Lành ghi nhớ, nhưng trong lòng dấy lên một nỗi bất an. Cụ Thủ Từ nói đúng điều bà Sâm cảnh báo, và cũng nói đúng điều khiến cậu sợ. Sợi dây cứu mạng của cậu là Đào. Nếu một ngày sợi dây ấy đứt, cậu không dám nghĩ tiếp.

Cậu gạt ý nghĩ ấy đi, nhắm mắt, và bắt đầu dựng bức tường đầu tiên quanh cái lòng trống của mình. Cụ Thủ Từ ngồi bên, quan sát từng biểu hiện nhỏ nhất trên gương mặt cậu, thỉnh thoảng lại chỉnh sửa tư thế ngồi, cách thở, như một người thợ đang mài giũa một lưỡi dao còn thô.

Buổi tập kéo dài đến tận chiều tối, khi mặt trời đã khuất sau dãy núi, cụ mới cho cậu nghỉ. "Mai lại tiếp," cụ nói, giọng không lộ chút cảm xúc nào, rồi quay lưng bước đi, để lại Lành ngồi một mình giữa bãi đất trống, người mệt lử nhưng đầu óc lần đầu tiên cảm thấy có một trật tự rõ ràng.

Đào chạy ra đón cậu khi trời đã sẩm tối, mang theo một bát cháo còn nóng. "Học được gì rồi anh?" cô hỏi, ngồi xuống bên cạnh, nhìn cậu ăn ngấu nghiến sau một ngày dài không có gì vào bụng.

"Học cách dựng tường," Lành đáp, giữa hai muỗng cháo. "Cách biết mình là ai, trước khi mời một vị khác vào. Cụ Thủ Từ bảo tôi phải neo vào một cái gì đó chắc chắn."

"Anh neo vào gì?" Đào hỏi, dù cô đã đoán được câu trả lời.

Lành ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt dịu dàng. "Cô còn phải hỏi à?"

Đào mỉm cười, nhưng trong lòng cô vẫn còn văng vẳng lời cảnh báo của cụ Thủ Từ mà Lành vừa kể lại: neo vào người khác là con dao hai lưỡi. Cô nắm chặt tay cậu hơn, như muốn tự nhủ với chính mình rằng cô sẽ không bao giờ để sợi dây ấy đứt.

Hết Chương 41

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 42
← TrướcTiếp →