🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Mấy ngày ở Phủ Cả, Lành dần nhận ra sự chia rẽ trong Hội Đồng Đèn còn sâu sắc hơn cậu tưởng rất nhiều.

Phe Giữ Đèn, đứng đầu là cụ Thủ Từ, chiếm bốn trên bảy ghế trong Hội Đồng. Họ là những con người cứng rắn, tin chắc rằng cứu lấy tấm lưới là việc trên hết, bằng mọi giá. Với họ, người giữ đèn là công cụ của các Mẫu, sinh ra vốn là để hi sinh. Họ nhìn Lành, một đồng trắng, lại mang ngọn Đèn Cái gốc, như một quân cờ quý giá mà các Mẫu vừa kịp ban xuống đúng vào lúc tàn cuộc.

Phe Tìm Đường Khác, đứng đầu là bà Sâm, chỉ có vỏn vẹn ba ghế. Họ cũng một lòng muốn cứu lưới, nhưng không muốn cứu bằng cái cách thiêu rụi chính con người. Họ tin rằng phải có một con đường khác, dù cho đến giờ vẫn chưa một ai tìm ra. Họ nhìn Lành như nhìn một đứa trẻ, một con người bằng xương bằng thịt, xứng đáng được sống.

Một buổi họp Hội Đồng, Lành được mời tới dự. Cụ Thủ Từ trình bày tình hình bằng giọng đều đều mà nặng nề: lưới đèn cả nước giờ chỉ còn chưa đầy hai trăm ngọn còn cháy, trong đó chín mươi chín ngọn ở ngay Phủ Cả này và một ngọn Đèn Cái của Lành. Phản Đăng vẫn đang ráo riết đi dập đèn ở khắp các tỉnh. Và một thế lực mới, cái "thành phố ánh sáng" của người đời nay, đang vô tình phá vỡ lưới ở tận hạ nguồn, ngay nơi cửa sông đổ ra biển.

"Chúng ta không còn đủ người để mà vá lưới khắp nước nữa," cụ Thủ Từ kết luận. "Giờ chỉ còn lại một cách chắc chắn duy nhất. Đó là củng cố lấy cái lõi. Dồn toàn bộ sức mạnh còn lại về ngọn Đèn Cái và chín mươi chín ngọn đèn ở đây. Và," cụ đưa mắt nhìn thẳng vào Lành, "làm lại đúng cái việc mà tổ tiên chúng ta đã làm khi thắp lên ngọn đèn đầu tiên."

"Việc gì ạ?" Lành buột miệng hỏi.

Cả gian điện đột nhiên im phăng phắc. Bà Sâm đứng phắt dậy, mặt biến sắc. "Chưa được, cụ Thủ Từ! Cháu nó còn chưa biết gì cả! Cụ không thể làm thế được!"

"Im!" Cụ Thủ Từ quát lên, lần đầu tiên Lành thấy cụ nổi giận thật sự. "Bà cứ mềm lòng mãi như thế thì cả tấm lưới này sụp đổ! Bà quên cái chuyện năm mươi năm trước rồi à? Bà quên vì sao thằng Vọng phản rồi sao? Cũng chỉ vì lúc ấy chúng ta do dự, chúng ta mềm lòng, chúng ta không dám làm cái việc buộc phải làm, để rồi cuối cùng mất sạch tất cả!"

Không khí trong gian điện căng ra như một sợi dây đàn sắp đứt. Lành nhìn hết từ người này sang người khác, lòng dâng đầy một nỗi bất an khó tả. Có một việc gì đó. Một việc liên quan đến ngọn đèn đầu tiên. Một việc đã khiến Ông Vọng phản bội, khiến bà Cốt phải nhắm mắt trốn tránh, khiến bà Sâm hoảng sợ đến mức đứng bật dậy cãi lại cả chủ tọa. Và cậu, một đồng trắng, lại mang ngọn Đèn Cái gốc, cậu lạnh người cảm thấy rằng cái việc ấy có dính líu đến chính bản thân mình.

"Cái việc cuối cùng," Lành nói khẽ, và cả gian điện lập tức quay lại nhìn cậu. "Cái việc làm bấc. Có phải các cụ định bắt cháu làm cái việc ấy không?"

Sự im lặng nặng nề sau câu hỏi ấy, với Lành, còn đáng sợ hơn bất cứ câu trả lời nào. Cậu nhìn từng gương mặt trong Hội Đồng, chờ đợi một lời phủ nhận, nhưng không ai dám nhìn thẳng vào mắt cậu, kể cả bà Sâm.

Cụ Thủ Từ là người duy nhất không né tránh. Ông nhìn thẳng vào Lành, ánh mắt lạnh lùng nhưng không hề giấu giếm. "Chưa đến lúc ngươi cần biết chi tiết," ông nói, rồi phất tay ra hiệu buổi họp kết thúc, để lại Lành đứng chết lặng giữa gian điện, với câu hỏi vẫn chưa có lời đáp thẳng thắn.

Đào chạy đến bên cậu ngay khi mọi người đã tản đi, nắm lấy tay cậu, thấy nó lạnh ngắt. "Anh không sao chứ?"

"Không sao," Lành đáp, nhưng giọng cậu run run, phản bội lại chính lời cậu vừa nói. Cậu nhìn theo bóng cụ Thủ Từ đang khuất dần sau cánh cửa hậu điện, rồi nhìn sang bà Sâm vẫn còn đứng đó, gương mặt hằn đầy lo lắng.

"Đào," cậu nói khẽ, "tôi phải biết rõ cái việc ấy là gì. Tôi không thể cứ sống trong sự mập mờ này mãi được. Dù có phải tự mình đi tìm câu trả lời, tôi cũng phải biết."

Hết Chương 38

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 39
← TrướcTiếp →