🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đào đuổi theo Lành ra tận bến, vừa chạy vừa hát, nhưng cậu cứ thế bước xuống nước, từng bước một, cây đòn gánh vác trên vai, miệng lẩm bẩm "còn giặc dưới sông, còn giặc dưới sông".

"Anh Lành! Anh không phải Quan Lớn! Anh là Lành cơ mà!" Đào gào lên khản cả cổ. Cô hát đi hát lại hết nửa bài mình biết, nhưng tiếng hát chỉ làm cậu chậm bước lại đôi chút, chứ không sao kéo cậu quay về được.

Nước đã ngập đến ngang thắt lưng Lành. Dưới đáy sông, con mắt vàng từ từ mở ra, nó đang chờ đợi. Nó thừa biết một đồng đang lậm sâu trong giá chính là miếng mồi ngon nhất, bởi vì cái phần "người" trong cậu lúc này đang yếu ớt nhất.

Đào tuyệt vọng. Nửa bài không đủ. Mà cô thì không biết nửa sau. Thầy cô từng bảo nửa sau gọi được cả người đã quên mất mình là ai, nhưng cô có được học bao giờ đâu.

Nhưng rồi cô chợt nhớ ra một điều thầy từng nói, một câu cô cứ ngỡ mình đã quên từ lâu: "Con à, 'Giá Hồi' không nằm ở chỗ thuộc lời. Nửa sau của nó không phải là lời lẽ con học thuộc lòng đâu. Nó là cái con cất lên bằng chính tấm lòng của con. Khi nào con thương một người đủ nhiều để dám gọi họ về từ tận chỗ chết, con sẽ tự hát ra được nửa sau, dù chưa từng có ai dạy con cả."

Đào lội ào xuống nước theo Lành, ôm chầm lấy cậu từ phía sau, áp cả khuôn mặt đầm đìa nước mắt vào tấm lưng cậu, và cô thôi không hát những lời đã học nữa. Cô hát ra từ chính tấm lòng mình. Không còn là bài văn, không còn là một làn điệu có khuôn phép, chỉ còn lại tiếng của cô, gọi cậu, bằng tất cả những gì cô có trên đời:

"Lành ơi... về với Đào... Đào chẳng có một ai trên cõi đời này ngoài anh cả... phủ cháy mất rồi, thầy bỏ đi rồi, sông cuốn em trôi dạt đến tận bến của anh... anh đừng bỏ em lại một mình... anh không phải Quan Lớn, anh chẳng phải thánh thần gì hết... anh chỉ là thằng Lành vớt em lên bến, nấu cho em bát cháo, hứa sửa cái mái nhà cho em mà còn quên khuấy đi mất... về đi, người ơi, về với em..."

Và tiếng hát ấy, tiếng hát bật ra từ một trái tim đang khiếp sợ phải mất đi người duy nhất nó có trên đời, luồn qua được lớp giáp uy nghi của Quan Lớn, chạm tới cái phần "Lành" bé nhỏ đang chìm sâu tận đáy.

Cây đòn gánh tuột khỏi tay, rơi tõm xuống nước. Người Lành rùng mình một cái thật mạnh từ đầu đến chân. Quan Lớn lui giá. Và Lành, thằng Lành, không còn là vị thánh nào nữa, sụp xuống trong vòng tay Đào, nức nở: "Đào... tôi suýt đi luôn rồi... tôi nghe rõ cô gọi, mà tôi không sao tìm được đường về... cho tới khi cô gọi đúng tên tôi..."

Hai đứa dìu nhau ngược vào bờ, áo quần ướt sũng, kiệt sức, rồi ngồi ôm lấy nhau trên bãi cát rất lâu, run rẩy dưới bầu trời lác đác sao.

"Nửa sau," Đào thì thào, người vẫn còn chưa hết run. "Tôi vừa hát ra được nửa sau rồi. Tôi không hề học, mà nó cứ thế tự bật ra. Thầy nói đúng thật, nó không phải là lời thuộc lòng. Nó là... là khi mình thương ai đó đủ nhiều."

Lành ngẩng lên nhìn cô. Trong ánh sao lờ mờ, hai khuôn mặt kề rất gần nhau. Cậu hiểu, và cô cũng hiểu, rằng cái sợi dây buộc cậu lại với cõi sống không phải là một bài hát chép trong cuốn sổ cũ. Nó là cô. Là tấm lòng cô dành cho cậu.

"Vậy thì," Lành nói khẽ, "dù tôi có lậm sâu đến đâu đi nữa, cô vẫn sẽ gọi được tôi về. Miễn là cô còn thương tôi."

Đào không trả lời. Cô chỉ lặng lẽ dựa đầu vào vai cậu, nhìn ra mặt sông, nơi con mắt vàng vừa lặn xuống, hậm hực, sau khi để vuột mất con mồi. Cô biết câu trả lời. Nhưng cô cũng biết một nỗi sợ mới vừa nhen lên trong lòng mình: nếu một ngày nào đó tình thương của cô không còn đủ thì sao? Nếu một ngày cậu lậm sâu đến mức ngay cả tình thương cũng không sao với tới được nữa?

Cô ngồi lặng bên cậu cho đến khi trời gần sáng, không dám chợp mắt, chỉ ôm chặt lấy cánh tay cậu, như thể chỉ cần buông lơi một chút là cậu sẽ lại trôi đi mất, lần này không còn tiếng hát nào kéo về kịp nữa.

Khi ánh bình minh đầu tiên nhuộm hồng mặt sông, Lành khẽ cựa mình, tựa đầu vào vai Đào, hơi thở đã đều trở lại. Cô nhìn xuống gương mặt đang thiếp ngủ của cậu, gương mặt vẫn còn vương nét mệt mỏi nhưng đã là gương mặt quen thuộc, không còn cái vẻ xa lạ đáng sợ của Quan Lớn nữa, và cô thấy lòng mình dịu lại một chút.

Cô ngồi yên như thế, không dám cử động, để cậu ngủ thêm một lát, trong khi tự mình lặng lẽ nhẩm lại từng lời vừa hát ra đêm qua, cố ghi nhớ cho thật kỹ, phòng khi còn cần đến nó một lần nữa.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →