🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lực hút của ông trời cũ khủng khiếp đến mức cả Hạ Vọng chao đảo. Người sống ngã quỵ, sinh khí bị rút về con mắt. Chín mươi chín ngọn đèn Phủ Cả lung lay. Hàng trăm ngọn lửa nhỏ của dân chực tắt.

Mặt đất dưới chân mọi người như nghiêng hẳn về một phía, kéo tất cả trượt dần về phía bến sông. Những tấm mái tranh bay tốc lên trời, những chum vại lăn lóc va vào nhau loảng xoảng, và trên khắp Hạ Vọng, người ta bám lấy bất cứ thứ gì chắc chắn, cột nhà, gốc cây, tay nhau, để không bị cuốn theo cái lực hút vô hình đang moi rút chính sự sống ra khỏi cơ thể họ.

"Giữ lửa!" Lành hét, dù chính cậu cũng đang bị lực hút kéo. "Đừng để tắt! Mỗi ngọn lửa là một mắt lưới! Giữ lấy nhau!"

Dân thường, theo lời cậu, ôm chặt lấy ngọn lửa của mình, ôm lấy nhau, chống lại lực hút. Khằm dẫn dân chài kết thành vòng, che chắn những ngọn lửa. Ông Doanh dẫn dân đô thị làm thành lũy người. Hội Đồng Đèn dồn sức giữ chín mươi chín ngọn. Thủy Tinh dựng tường nước chắn bớt lực hút. Cả Hạ Vọng thành một pháo đài của những ngọn lửa nhỏ, chống lại cơn đói khát của một vị thần cổ.

Có những cụ già run rẩy vẫn cố khum bàn tay nhăn nheo che chở ngọn đèn dầu trước gió, có những đứa trẻ được mẹ bế trên tay vẫn nắm chặt que hương đang cháy dở, mắt mở to nhìn ngọn lửa của mình như nhìn thứ quý giá nhất trần đời. Cảnh tượng ấy, hàng nghìn con người bé nhỏ cùng gồng mình giữ lấy những đốm sáng li ti trước một sức mạnh khổng lồ từ trời cao, vừa bi tráng vừa đẹp đến nghẹn lòng.

Nhưng ông trời cũ quá mạnh. Con mắt giờ mở hẳn, một con mắt khổng lồ rực cháy giữa trời, hút tất cả về nó. Và Lành biết, chống đỡ thế này chỉ kéo dài được vài khắc. Cách duy nhất để chặn nó vĩnh viễn là hoàn thành lẫy mới, là làm cái neo, ngay bây giờ.

Cậu nhìn quanh, thấy Ông Vọng đang dồn hết sức tàn giữ vững một góc lũy người, thấy gã áo đen vừa khóc vừa gồng mình che chắn cho hai đứa trẻ, thấy cả một dân tộc đang oằn mình chống lại một cơn đói khát cổ xưa chỉ để giữ được vài khắc thời gian cho cậu. Sức nặng của giây phút ấy đè lên vai Lành còn nặng hơn cả lực hút của con mắt.

"Đào," cậu quay sang cô, giọng dứt khoát giữa cơn bão sinh khí. "Đến lúc rồi. Anh phải làm cái neo. Ngay bây giờ. Trước khi nó hút hết mọi người."

Đào nhìn cậu, nước mắt trào ra, nhưng cô gật. Cô biết giây phút này sẽ đến. "Em đã chuẩn bị rồi. Em là người-giữ-tâm. Em sẽ hát tiễn anh, để anh tan vào lửa của muôn dân, không phải tan trong cô độc."

Bàn tay cô siết chặt cây đàn, những ngón tay run rẩy nhưng không buông. Cô đã nghĩ đến giây phút này từ lâu, từ cái ngày đầu tiên cô hiểu ra ý nghĩa thật sự của danh xưng người-giữ-tâm, nhưng nghĩ đến và đối mặt là hai chuyện khác hẳn nhau. Giờ nó đang đứng ngay trước mặt cô, gần đến mức cô có thể chạm vào, và nó đau hơn tất cả những gì cô từng tưởng tượng.

Xung quanh họ, tiếng gào của gió, tiếng rên của những người đang gắng gượng giữ lấy ngọn lửa của mình, tất cả hòa vào nhau thành một bản hợp xướng bi tráng, và giữa cái hỗn loạn ấy, hai người vẫn đứng đó, nắm chặt tay nhau lần cuối trước khi bước vào phần việc quan trọng nhất của cả hành trình.

Lành cầm ngọn Đèn Cái, đứa bé bên trong giờ chỉ còn một tia sáng cuối cùng, sắp tàn, và chiếc vảy vàng đã thành lẫy mới, nối với mạng lửa cả nước. Cậu bước về phía bến, về phía Mắt Sông, về phía con mắt khổng lồ đang mở.

Mỗi bước, lực hút càng mạnh. Nhưng cậu đi, vững vàng, vì cậu biết đây là việc cả đời cậu hướng tới, việc giữ lời hứa với đứa bé, việc hoàn thành đường thứ ba, việc cứu cả nước. Chân cậu như dẫm trên một dòng nước ngược, mỗi bước đều phải chống lại một sức kéo vô hình muốn quật ngã cậu về phía sau, nhưng cậu vẫn đi, chậm rãi, kiên định, như thể đây là con đường cậu đã tập đi từ khi còn là một đứa trẻ mồ côi đứng bên bến đò năm nào.

Hết Chương 161

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 162
← TrướcTiếp →