Lời gọi của Lành lan đi qua mạng lưới lửa, và từ khắp nơi, đồng minh kéo về Hạ Vọng.
Khằm là người đầu tiên tới, từ đền Cờn, mang theo ngọn đèn nhỏ anh đã giữ từ Bắc Lệ, và dẫn theo một đoàn dân chài cửa biển, những người đã giữ lửa, giờ tình nguyện về tuyến đầu. "Anh Lành," Khằm ôm cậu, rồi sững người thấy cậu tiều tụy. "Trời ơi, anh... Nhưng không sao. Tụi tôi tới rồi. Cái bản tôi, cái làng chài, ai giữ được lửa đều về."
Lành ôm lấy Khằm thật chặt, cảm nhận bờ vai vững chãi của người bạn cũ, giờ rắn rỏi hơn hẳn so với chàng thợ săn dè dặt, cảnh giác ngày mới gặp giữa rừng già Bắc Lệ. Khằm vẫn ở lại đó, cùng ông Từ Cộc giữ mạng lưới ven biển suốt bao tháng qua, và giờ đây, nhìn cậu đứng trước mặt, tiều tụy đến mức gần như không nhận ra, Khằm chỉ biết siết chặt vai bạn, không nói thêm lời nào, để cái ôm ấy thay cho ngàn câu hỏi.
Ông Từ Cộc tới sau, chống nạng gỗ, mang theo lão Mù. "Đền Cờn tôi giao lại cho dân giữ rồi," ông nói. "Tai lão Mù nghe được vong khắp nước đang nhốn nháo. Ông trời cũ sắp dậy. Tụi tôi không thể ngồi yên."
Lão Mù, đôi mắt không tròng hướng về con mắt dưới sông, rùng mình. "Tôi nghe nó. Cái giọng ồm ồm dưới đáy. Nó cười. Nó bảo sắp được tự do rồi. Và tôi nghe... tôi nghe cả nghìn vong nó đang giữ, khóc than, chờ được nó nuốt trọn khi nó dậy."
Giọng lão Mù run run khi nói ra điều ấy, và cả những người đứng gần đều rùng mình. Có tiếng trẻ con khóc thét đâu đó trong đoàn người, bị mẹ vội bịt miệng dỗ dành. Không khí quanh bến sông như đặc quánh lại, nặng nề bởi nỗi sợ hãi vô hình mà chỉ những người có khả năng như lão Mù mới cảm nhận trọn vẹn.
Rồi ông Doanh đến, từ Thành Phố Không Đêm, giờ ông đã giành lại được một phần tập đoàn, đã cho tắt bớt đèn thành phố. Ông mang theo một thứ bất ngờ: hàng trăm người dân đô thị, những người đã tỉnh hồn sau đêm thành phố mất điện, giờ tình nguyện về giữ lửa. "Cậu cho tôi thấy ánh sáng vừa đủ," ông Doanh nói. "Giờ tôi mang những người đã tỉnh về cho cậu. Người thành phố cũng biết giữ lửa, nếu được dạy."
Lành nhìn ông Doanh, người đàn ông từng đứng đầu cả một tập đoàn ánh sáng, giờ đây gầy đi trông thấy, ánh mắt không còn vẻ tự mãn của kẻ nắm quyền, mà là ánh mắt của một người vừa tìm lại được thứ gì đó quan trọng hơn tiền bạc. Đám người thành phố theo sau ông, ăn mặc đủ kiểu, có người còn nguyên bộ vest công sở, có người đi chân đất, nhưng tất cả đều mang theo một ngọn lửa nhỏ run rẩy trong tay, như đang nâng niu thứ quý giá nhất đời mình.
Lành nhìn đoàn người tụ về, dân chài, dân núi, dân đô thị, người già, trẻ con, đủ mọi miền, mỗi người một ngọn lửa nhỏ. Và lòng cậu dâng lên một niềm xúc động khó tả. Đây là điều cậu đã gây dựng suốt hành trình. Đây là đường thứ ba, hiển hiện bằng xương bằng thịt.
Cậu nhớ lại ngày đầu tiên đặt chân xuống bến này, một mình, mang trong lòng nỗi sợ hãi và hoài nghi về con đường phía trước. Giờ đây, đứng giữa hàng trăm con người từ khắp mọi miền đất nước, cậu hiểu rằng con đường ấy chưa bao giờ là của riêng cậu. Nó luôn cần những bàn tay khác, những ngọn lửa khác, để thực sự trở thành một cái gì đó vững bền hơn một giấc mơ.
Bến Hạ Vọng, vốn chỉ là một bến đò nhỏ bé quanh năm vắng vẻ, giờ chật kín người, tiếng nói cười, tiếng dặn dò nhau xen lẫn tiếng trẻ con khóc vì lạ chỗ, tạo thành một khung cảnh náo nhiệt chưa từng có trong suốt lịch sử của làng chài nhỏ này.
"Cảm ơn tất cả," cậu nói, giọng nghẹn. "Trận này không phải của riêng người giữ đèn nữa. Nó là của tất cả chúng ta."
Đêm đó, khắp bến Hạ Vọng, người ta dựng lều tạm, nhóm bếp nấu cơm chung, chia nhau từng bát cháo, từng manh chiếu. Trẻ con các vùng miền khác nhau, giọng nói còn lạ lẫm với nhau, dần dần chơi đùa cùng nhau bên những đống lửa nhỏ, tiếng cười của chúng vang lên giữa không khí căng thẳng như một điều kỳ diệu nhỏ bé. Lành đứng nhìn cảnh ấy từ xa, và trong lòng cậu, nỗi sợ hãi về giây phút phải tan ra dần được thay thế bằng một niềm tin chắc chắn hơn: dù cậu có ra sao, cái cộng đồng nhỏ này, cái mạng lưới ấm áp này, sẽ còn mãi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 152 →