🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lành và Đào quyết định: phải về Hạ Vọng, nơi có Đền Đèn, nơi Đèn Cái thuộc về, nơi con mắt ông trời cũ nằm dưới đáy sông Cái ngay từ đầu. Đó là Mắt Sông. Đó là nơi mọi sự bắt đầu, và sẽ kết thúc.

Nhưng trước hết, họ phải về Phủ Cả, vì Lành biết, để làm cái neo, cậu cần cả chín mươi chín ngọn đèn của Phủ Cả cùng với Đèn Cái và mạng lưới lửa dân. Và cậu cần đối mặt với cụ Thủ Từ, người vẫn chờ cậu làm bấc theo cách cũ.

Trên đường về Phủ Cả, Lành gửi tin đi khắp nơi qua mạng lưới lửa: gọi tất cả những người cậu đã điểm lửa, Khằm ở đền Cờn, dân chài cửa biển, dân vùng đập, ông Doanh ở thành phố, chuẩn bị. Khi đến lúc, cậu sẽ cần cả nước cùng thắp lửa một lần, để hoàn thành lẫy mới, để làm cái neo có cả thiên hạ gánh cùng.

Con thuyền nhỏ chở hai người xuôi theo dòng sông Cái, qua bao bến bãi họ đã từng dừng chân trên hành trình dài. Có những đoạn sông nước trong veo, phản chiếu bầu trời xanh ngắt, như thể đất trời còn chưa hay biết tai họa đang chờ phía trước. Có những đoạn khác, nước đục ngầu, cuộn xoáy bất thường, dấu hiệu con mắt dưới đáy sông đang ngày một tỉnh giấc.

Mỗi tin nhắn gửi đi qua mạng lưới lửa là một lần cậu cảm nhận sức mình hao thêm chút ít, như thể chính việc gọi người khác thắp lửa cũng lấy đi một phần sinh lực ít ỏi còn sót lại trong cậu. Nhưng cậu không dừng lại. Thời gian không còn nhiều.

"Anh có sợ không?" Đào hỏi, một đêm trên đường.

"Có," Lành thành thật. "Anh sợ tan ra. Anh sợ không còn là anh. Anh sợ không được ở bên em nữa." Cậu nắm tay cô. "Nhưng anh nhớ con bé áo nâu hỏi anh ngày đầu ở bến Hạ Vọng: giữ đèn có phải không bao giờ được nghỉ không? Hồi đó anh không trả lời được. Giờ anh trả lời được rồi. Giữ đèn, theo cách cũ, là một người không bao giờ được nghỉ. Nhưng theo đường thứ ba, là cả nước cùng giữ, nên ai cũng được nghỉ, kể cả đứa bé, kể cả anh, theo cách của anh. Đó là điều đáng để anh tan ra."

Nói xong, cậu nhìn xuống đôi tay mình, những ngón tay từng vững vàng cầm chèo, giờ gầy guộc, run nhẹ không ngừng, dấu vết của bao lần bắc giá cao. Cậu tự hỏi, khi tan vào lửa của muôn dân, cậu còn cảm nhận được đôi tay này không, còn cảm nhận được hơi ấm bàn tay Đào đang nắm không. Câu hỏi ấy cậu không dám nói ra, chỉ giữ trong lòng, như một nỗi sợ riêng không muốn Đào phải gánh thêm.

Đào tựa đầu vào vai cậu, không nói. Cô đã chấp nhận quyết định của cậu, nhưng trong lòng, cô vẫn nuôi một hy vọng nhỏ nhoi, thầm kín: rằng đến phút cuối, sẽ có một cách khác. Một cách để cậu không phải tan ra. Cô là người-giữ-tâm, cô đã từng gọi cậu về từ những chỗ tưởng không thể. Biết đâu, ở Mắt Sông, cô sẽ tìm được cách gọi cậu về lần cuối, ngay cả từ trong cái neo.

Đêm ấy, dưới ánh trăng mờ nhạt trên dòng sông, Đào lặng lẽ lấy đàn ra, khảy vài nốt nhạc buồn, không phải để hát, chỉ để tay mình có việc làm, để cô khỏi phải nghĩ quá nhiều về những gì đang chờ đợi phía trước.

Phía Nam, sông Cái dẫn về Hạ Vọng, về Phủ Cả, về Mắt Sông. Về nơi tất cả sẽ ngã ngũ.

Hai bên bờ, những rặng tre nghiêng mình theo gió, và thỉnh thoảng, họ lướt qua một ngôi làng nhỏ nơi vài đốm lửa xanh nhạt lập lòe trong đêm, dấu tích của những người Lành đã điểm lửa trên đường đi qua trước đó. Mỗi đốm lửa như một lời nhắc rằng cậu không hề đơn độc trên chặng đường cuối cùng này, dù con đường phía trước có tan tác đến đâu. Đào nhìn những đốm lửa ấy, lòng vừa ấm áp vừa se lại, biết rằng chính những ngọn lửa nhỏ bé này rồi sẽ là thứ giữ Lành lại, dù không theo cách cô từng mong muốn.

Con thuyền lướt qua khúc quanh cuối cùng trước khi ra khỏi tầm mắt của ngôi làng nhỏ ấy, và trong ánh trăng bàng bạc, Lành ngoái đầu nhìn lại những đốm lửa xanh nhạt đang thu nhỏ dần phía sau lưng. Cậu chợt nghĩ, có lẽ đây chính là hình ảnh cậu muốn giữ lại cuối cùng, không phải một chiến thắng vang dội, mà chỉ đơn giản là ánh lửa nhỏ trong đêm, lặng lẽ cháy, lặng lẽ chờ đợi.

Hết Chương 146

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 147
← TrướcTiếp →