🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trên đường về phương Nam, qua một vùng quê hẻo lánh, Lành lên cơn, cái cơn mà bà Mỵ từng cảnh báo: khi một đồng lậm quá sâu, các giá trong người bắt đầu tranh nhau nói.

Buổi chiều hôm ấy, cả hai đang đi bộ dọc theo một con đường đất nhỏ, hai bên là những thửa ruộng vừa gặt xong, trơ gốc rạ vàng úa dưới nắng chiều tà. Không khí yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng gió lùa qua đám rạ khô, và không ai trong hai người ngờ rằng cái yên tĩnh ấy sắp bị phá vỡ bởi một cơn bão dữ dội đang cuộn trào từ bên trong Lành.

Đang đi, cậu bỗng đứng khựng, hai tay ôm đầu, mặt méo đi. Trong sọ cậu, hàng chục giọng nói cùng vang lên, giọng Cậu Bé tinh nghịch, giọng Quan Lớn uy nghi, giọng Chầu Bà, Ông Hoàng, cả giọng Mẫu, giọng Tản Viên, giọng Chử Đồng Tử, tất cả những vị cậu từng bắc, để lại trong cậu một mảnh, giờ cùng cất tiếng, tranh giành cái thân thể gần như rỗng.

"Im đi! Im đi hết!" Lành gào, lăn lộn. Đây là đồng-dại. Đây là cái cậu đang trở thành, một cái vỏ chứa đầy thần thánh tranh nhau, không còn người.

Từng giọng nói vang lên chồng chéo lên nhau, có lúc rõ ràng như đang thì thầm bên tai, có lúc nhòe lẫn vào nhau thành một mớ âm thanh hỗn loạn không còn phân biệt được đâu là ai. Có giọng dịu dàng dỗ dành, có giọng gay gắt ra lệnh, có giọng lại chỉ ngân nga một điệu hát cổ xưa không lời, và giữa mớ hỗn độn ấy, cái phần còn lại của Lành, mỏng manh như một sợi tơ, cứ chực bị cuốn phăng đi bất cứ lúc nào.

Cậu quằn quại trên nền đất, hai tay bấu chặt lấy tóc, gương mặt biến dạng vì đau đớn, từng thớ cơ trên người co giật như đang bị xé toạc ra từ bên trong bởi những tiếng gọi giành giật lẫn nhau. Đào chưa từng thấy cậu như vậy, kể cả những lần nguy hiểm nhất trước đây, và trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu ra mức độ khủng khiếp thật sự của thứ mà một đồng trắng phải đối diện khi lậm quá sâu.

Đào hoảng hốt ôm cậu, hát Giá Hồi, cố lấp đầy cái sọ ồn ào ấy bằng tiếng của cô, kéo cậu về làm Lành. Phải rất lâu, các giọng mới lắng xuống, và Lành mới thở được, mồ hôi đầm đìa.

Nhưng khi tỉnh, cậu nhìn Đào, rồi nhìn ngọn Đèn Cái, và cậu hỏi một câu khiến tim cô ngừng đập: "Cô là ai? Cái đèn này là gì? Sao tôi ở đây?"

Cơn đồng-dại vừa rồi đã cuốn đi nốt cái mảnh cuối. Lành quên cả Đào. Quên cả lời thề với đứa bé. Quên tất cả.

Đào run rẩy mở cuốn sổ, đọc dòng đầu: "Anh tên Lành. Anh là người giữ đèn. Anh có một người tên Đào, hát gọi anh về." Cô hát. Cô gọi. Nhưng lần này, Lành nhìn cô bằng đôi mắt hoàn toàn trống rỗng, không một tia nhận ra, không cả cái mảnh tình từng sót lại.

"Lành ơi..." Đào khóc nức nở. "Đừng bỏ em. Anh hứa giải thoát cho đứa bé mà. Anh nhớ không? Anh hứa..."

Cả người cô run lên vì tuyệt vọng, giọng hát vỡ ra thành từng tiếng nấc giữa những câu chữ, nhưng cô vẫn không ngừng, tay vẫn ôm chặt lấy cậu như thể chỉ cần buông ra, phần cuối cùng còn sót lại của Lành cũng sẽ tan biến vĩnh viễn ngay trước mắt cô.

Nắng chiều lúc này đã tắt hẳn, chỉ còn lại thứ ánh sáng xám nhạt của hoàng hôn muộn phủ lên cánh đồng trống trải, và tiếng hát của Đào vang lên giữa khoảng không tĩnh mịch ấy nghe càng thêm cô độc, như một sợi chỉ mảnh cố neo giữ một thứ đang tuột khỏi tay mà không cách nào giữ lại được. Cô không biết mình đã hát bao lâu, chỉ biết cổ họng đã rát bỏng, và Lành vẫn ngồi đó, nhìn cô bằng ánh mắt của một người xa lạ hoàn toàn.

Đào vẫn không buông tay, dù cổ họng đã khản đặc, dù nước mắt đã cạn. Cô nhớ lại tất cả những gì đã cùng cậu trải qua, từ bến đò Hạ Vọng, từ lần đầu cậu bắc giá Cậu Bé vụng về khiến cô bật cười, cho đến từng trận chiến, từng lần cậu suýt mất mình vì cứu người khác. Cô không thể tin rằng tất cả những điều ấy, với cậu lúc này, chỉ còn là những trang giấy trắng, không một dấu vết.

Nhưng Lành chỉ ngơ ngác. Cái neo cuối cùng, tình và lời thề, lần này, dường như, cũng đã trôi mất. Cậu đã chạm đáy vực.

Hết Chương 138

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 139
← TrướcTiếp →