🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Rời Cổ Loa, Lành mang theo mầm lẫy, nhưng cũng mang theo một thân thể và một tâm hồn gần như rỗng.

Đào nhìn cậu mà lòng tan nát. Người con trai từng vớt cô lên bến Hạ Vọng, từng cười khi bắc giá Cậu Bé thành công, từng hứa giải thoát cho đứa bé trong đèn, giờ ngồi lặng ở mũi thuyền, đọc đi đọc lại cuốn sổ "những điều không được quên", cố ghép lại mình là ai. Cậu quên Cổ Loa. Quên Rùa Vàng. Quên cả bà Khoan vừa chết. Cậu chỉ còn nhớ những điều đã ghi, và một mảnh tình mơ hồ dành cho Đào.

Con thuyền nhỏ rẽ nước xuôi theo dòng, hai bên bờ những rặng tre nghiêng mình soi bóng xuống mặt sông lấp lánh nắng chiều. Cảnh vật trôi qua chậm rãi, yên bình đến mức tương phản kỳ lạ với những gì hai người vừa trải qua, như thể dòng sông chẳng hề hay biết gì về cái giá mà người ngồi trên thuyền vừa phải trả. Thỉnh thoảng một con cò trắng vụt bay lên từ bụi lau ven bờ, tiếng vỗ cánh khuấy động khoảng không tĩnh lặng, khiến Lành giật mình quay đầu nhìn theo, ánh mắt vẫn còn vương chút ngơ ngác của một người đang cố ghép lại thế giới quanh mình từ những mảnh vỡ rời rạc.

"Đào này," cậu hỏi, giọng ngơ ngác, "trong sổ ghi anh đã hứa giải thoát cho một đứa bé trong đèn. Đứa bé nào? Anh không nhớ."

Đào cầm ngọn Đèn Cái, giờ chỉ còn một đốm xanh li ti, đặt vào tay cậu. "Đứa bé này. Nó ở trong ngọn lửa. Nó đã cháy mấy nghìn năm để giữ con mắt. Anh đã thề sẽ thả nó ra mà không bắt ai chịu thay. Đó là lý do anh đi suốt hành trình này. Đừng quên điều đó, Lành. Dù anh quên hết, đừng quên điều đó."

Lành nhìn đốm lửa nhỏ, và dù không nhớ, cậu cảm được một sợi dây, một lời thề ăn sâu hơn cả ký ức. "Anh không quên cái này," cậu nói khẽ. "Anh không nhớ chi tiết, nhưng anh cảm được. Anh phải cứu nó."

Đào ôm cậu, vừa mừng vừa đau. Lời thề ấy, cùng với tình cậu dành cho cô, là hai thứ duy nhất còn sót lại nguyên vẹn, sau khi mọi ký ức khác đã theo các giá ra đi. Hai thứ ấy đã trở thành cốt lõi con người Lành, sâu đến mức ngay cả giá Mẫu cũng không cuốn đi được.

Cô ngồi lặng một lúc, ngón tay khẽ vuốt ve mặt bìa cuốn sổ đã sờn góc vì lật đi lật lại quá nhiều lần, và tự hỏi trong lòng, nếu một ngày cả hai thứ cuối cùng ấy cũng bị cuốn đi, liệu người ngồi trước mặt cô còn là Lành nữa hay không, hay chỉ còn là một cái vỏ mang hình dáng người cô yêu, trống rỗng đến tận đáy.

Con thuyền trôi lặng lẽ giữa dòng sông chiều tà, chỉ còn hai người họ nương tựa vào nhau giữa cái mênh mông của mặt nước. Đào tự tay cầm chèo, vừa lái thuyền vừa không rời mắt khỏi Lành, sợ chỉ cần lơ là một khắc, cậu sẽ lại chìm sâu thêm vào cái khoảng trống đang nuốt dần con người cậu.

Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả mặt sông, phản chiếu lên gương mặt hốc hác của Lành một thứ ánh sáng ấm áp giả tạo, như cố che giấu đi sự tàn tạ đang âm thầm gặm nhấm cậu từ bên trong. Đào nhìn bóng cậu đổ dài trên sàn thuyền, mảnh mai hơn hẳn dạo mới quen, và cô chợt nhớ lại cái ngày đầu tiên cậu chèo đò đưa cô qua sông Cái, khỏe khoắn, vô tư, chưa hề biết đến cái giá của việc mang một ngọn đèn.

Nhưng cậu yếu lắm rồi. Bà Khoan nói đúng, Rùa Vàng nói đúng, bà Mỵ nói đúng: chỉ một giá cao nữa thôi, dù có cả thiên hạ gọi, cậu cũng không về được. Cậu đang ở bờ vực.

Đêm xuống, con thuyền neo lại bên một bãi bồi vắng người, xa khỏi mọi làng mạc. Đào nhóm một đống lửa nhỏ, không phải để điểm lửa, chỉ để sưởi ấm, và ngồi cạnh Lành, kể cho cậu nghe những chuyện vụn vặt, chẳng liên quan gì đến hành trình, chỉ là những câu chuyện đời thường, mong sao giữ cho cậu tỉnh táo, mong sao trong cái đầu gần như trống rỗng ấy còn sót lại chút gì đó gọi là niềm vui sống. Lành nghe, thỉnh thoảng gật đầu, thỉnh thoảng mỉm cười yếu ớt, và Đào coi mỗi nụ cười ấy như một chiến thắng nhỏ nhoi giữa cuộc chiến âm thầm cô đang chiến đấu mỗi ngày.

Và phía trước, ở Mắt Sông dưới Thành Phố Không Đêm, đang chờ trận chiến lớn nhất, trận mà chắc chắn cậu sẽ phải bắc giá cao nhất.

Hết Chương 137

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 138
← TrướcTiếp →