Tuấn đến quán cà phê đầu hẻm lúc bảy giờ sáng.
Quán có cái tên cũ kỹ - "Cà phê Đệ Nhất" - một cái tên nghe như từ thời bao cấp. Nhưng quán vẫn đông, những người đàn ông trung niên ngồi đọc báo, những cô gái trẻ cắm mặt vào điện thoại, và một vài người già ngồi nhâm nhi ly cà phê đen như thể đó là công việc cuối cùng trong ngày.
Tuấn gọi một ly cà phê sữa đá, ngồi vào bàn trong góc, nơi có thể nhìn thấy cửa ra vào.
Anh đợi chú Dũng.
Tối qua, sau khi về từ studio, Tuấn nhận được một tin nhắn từ số lạ: "Có chuyện muốn nói. Sáng mai gặp ở quán cà phê đầu hẻm nhà cháu. 7h. - Dũng."
Tuấn không ngủ nhiều. Không phải vì lo lắng, mà vì anh đang cố nhớ lại từng chi tiết trong cuộc trò chuyện với chú Dũng hôm qua. Cái cách ông lật cuốn sổ, cái cách ông nói về cô gái không tên, về bài hát của mẹ bị quên lời. Có điều gì đó trong giọng nói của chú Dũng khiến Tuấn cảm thấy ông đang giấu một thứ gì đó. Không phải cố tình giấu, mà là một thứ ông chưa kịp nhớ ra.
Bảy giờ mười lăm. Chú Dũng đẩy cửa bước vào.
Ông mặc chiếc áo sơ mi cũ, tay cầm một túi nilon nhỏ. Khuôn mặt ông sáng hơn hôm qua, như thể ông vừa tìm thấy một thứ gì đó sau một thời gian dài đánh mất.
"Cháu đến sớm," ông nói, ngồi xuống ghế đối diện.
"Chú gọi, cháu đến ngay."
Chú Dũng gọi một ly cà phê đen, không đường. Ông mở túi nilon, lấy ra một cuốn sổ khác - không phải cuốn sổ tay nhỏ hôm qua, mà là một cuốn lớn hơn, bìa cứng màu xanh rêu, đã bạc màu theo thời gian.
"Cuốn này," ông nói, tay vuốt nhẹ bìa sổ, "là lịch thu âm của phòng thu cha mày. Hồi đó tao giữ. Mỗi lần có ai đến thu, tao đều ghi vào."
Ông mở cuốn sổ. Những trang giấy đã ố vàng, nét chữ nguệch ngoạc nhưng đều đặn. Ngày tháng, giờ giấc, tên người thu, mục đích thu âm. Một cuốn nhật ký của những giọng nói đã qua.
Tuấn đưa tay chạm vào trang sổ. Cảm giác giấy cũ dưới ngón tay - khô, hơi nhám, như thể mỗi trang đều chứa một lớp bụi thời gian.
"Chú tìm thấy nó ở đâu?"
"Trong tủ đồ cũ. Tao nhớ ra hồi tối. Sau khi cháu về, tao cứ nghĩ mãi về cô gái đó. Có điều gì đó không đúng. Tao lục tung cả nhà lên, cuối cùng thấy nó dưới đáy một cái thùng cát-tông để trong góc kho."
Chú Dũng lật từng trang, chậm rãi, như thể ông đang đọc lại một cuốn sách cũ. Đôi mắt ông dừng lại ở một trang, ngón tay chỉ vào một dòng chữ.
"Đây."
Tuấn cúi xuống nhìn. Trang sổ đề ngày 12 tháng 6 năm 2023 - đúng ngày chú Dũng đã nói. Dòng chữ viết: "14h - Khách lạ - nữ - thu thử - không tên."
Nhưng bên cạnh dòng chữ đó, có một dòng khác, viết bằng bút chì, nét chữ nhỏ hơn, như thể được thêm vào sau:
"Tên Lan? - Hỏi lại sau - Không kịp."
Tuấn ngước lên nhìn chú Dũng. Tim anh đập nhanh hơn một chút.
"Chú viết cái này?"
"Tao không nhớ. Nhưng chắc là tao. Hồi đó tao có thói quen ghi chú bằng bút chì, những thứ cần nhớ sau. Có lẽ tao đã hỏi tên cô ấy, nhưng không kịp ghi lại."
"Tên Lan?"
"Ừ. Tao cũng không chắc. Có thể cô ấy nói tên là Lan, có thể tao nghe nhầm. Nhưng tao nhớ là có chữ L."
Tuấn nhìn dòng chữ mờ nhạt. "Tên Lan?" - một câu hỏi. "Hỏi lại sau" - một ý định. "Không kịp" - một sự thật.
Anh lật thêm vài trang nữa, hy vọng tìm thấy một dòng ghi chú khác về cô gái tên Lan. Nhưng không. Cuốn sổ chỉ có một dòng duy nhất, và dòng chữ bút chì ấy như một lời nhắn từ quá khứ, từ một người đàn ông đã quên hỏi lại.
"Chú có nhớ gì thêm về cô ấy không?" Tuấn hỏi. "Dù chỉ là một chi tiết nhỏ?"
Chú Dũng nhắm mắt, tay vân vê điếu thuốc chưa châm. Một lúc sau, ông nói:
"Có một chuyện. Hôm đó, sau khi cô ấy đi, tao thấy trên bàn để lại một mẩu giấy nhỏ. Chắc cô ấy viết gì đó rồi quên. Tao nhặt lên, định vứt, nhưng thấy có chữ nên để vào một cuốn sổ nào đó."
"Mẩu giấy đâu rồi?"
Chú Dũng lắc đầu.
"Không biết. Hai mươi năm rồi. Có thể vẫn còn trong một cuốn sổ nào đó, có thể đã mất."
Tuấn im lặng. Một mẩu giấy nhỏ, một dòng chữ, một cái tên có thể đã bị quên lãng. Anh nhìn quanh quán cà phê, những người đang ngồi, những tiếng nói chuyện lẫn vào nhau. Ở một góc khác, một người đàn ông đang đọc báo, tay cầm ly cà phê, mắt nhìn chăm chú vào trang giấy.
"Chú có thể cho cháu mượn cuốn sổ này không?"
Chú Dũng nhìn Tuấn một lúc, rồi gật đầu.
"Được. Nhưng phải trả tao. Nó là kỷ niệm."
Tuấn nhận cuốn sổ, cẩn thận đặt vào túi áo khoác.
"Cảm ơn chú."
Chú Dũng uống cạn ly cà phê, đứng dậy.
"Tao về đây. Có gì thì gọi."
Ông đi ra cửa, bỏ lại Tuấn ngồi một mình với cuốn sổ cũ.
Tuấn mở lại trang có dòng chữ bút chì. Anh nhìn nó thật lâu, như thể có thể đọc được điều gì đó ẩn sau những nét chữ mờ nhạt.
"Tên Lan?"
Một cái tên. Một câu hỏi. Một sự không chắc chắn.
Nhưng đó là manh mối duy nhất anh có.
Anh lấy điện thoại ra, chụp ảnh trang sổ đó. Rồi anh lật từng trang, chụp tất cả những trang có ghi chú, hy vọng tìm thấy một dòng nào đó có thể liên quan.
Hai mươi phút sau, Tuấn rời quán cà phê, cuốn sổ trong túi.
Anh đi bộ về phía Hồ Gươm, không có mục đích. Nắng sáng chiếu xuống mặt hồ, tạo ra những vệt sáng lấp lánh trên mặt nước. Một vài người đang tập thể dục, vài người ngồi đọc sách trên ghế đá.
Tuấn ngồi xuống một chiếc ghế đá, lấy cuốn sổ ra, lật lại từ đầu.
Những trang đầu tiên là những năm 1990 - những ca sĩ trẻ, những sinh viên nhạc viện, những người làm phim tài liệu. Có những cái tên quen thuộc, có những cái tên đã quên. Mỗi dòng là một mảnh ký ức của một thời đã qua.
Tuấn lật đến trang ngày 12 tháng 6 năm 2023. Anh đọc đi đọc lại dòng chữ bút chì. "Tên Lan? - Hỏi lại sau - Không kịp."
Anh tự hỏi, tại sao chú Dũng không kịp hỏi? Có chuyện gì đã xảy ra hôm đó? Cô gái đã vội vã ra đi? Hay chú Dũng đã bận việc gì đó?
Anh lật thêm vài trang nữa, đến ngày 13 tháng 6, ngày 14 tháng 6. Không có gì.
Rồi, ở trang ngày 20 tháng 6 năm 2023, anh thấy một dòng ghi chú khác:
"9h - Cô gái tuần trước - trả lại mẩu giấy - xin lỗi - nói sẽ quay lại."
Tuấn đọc đi đọc lại dòng chữ.
"Cô gái tuần trước" - đó có thể là cô gái không tên. "Trả lại mẩu giấy" - mẩu giấy mà chú Dũng đã nhặt được. "Xin lỗi" - vì đã để quên? "Nói sẽ quay lại" - nhưng cô ấy có quay lại không?
Anh lật tiếp, nhưng không tìm thấy dòng nào khác về cô gái đó.
Tuấn ngồi yên, nhìn mặt hồ. Một chiếc thuyền nhỏ đang trôi trên mặt nước, người lái thuyền thả lưới, những cử động chậm rãi, nhịp nhàng.
Anh tự hỏi, cô gái đó có quay lại không? Hay cô ấy đã biến mất, như mẹ anh, như những giọng nói trong cuộn băng cũ?
Anh lấy điện thoại ra, mở đoạn ghi âm giọng người phụ nữ trong cuộn băng. La la... la la... và tiếng thở dài.
Anh nghe đi nghe lại, cố tìm một dấu hiệu nào đó trong giọng hát, một manh mối về con người thật của cô.
Giọng cô trong trẻo, nhưng có một nỗi buồn lặng lẽ. Không phải nỗi buồn của sự mất mát, mà là nỗi buồn của sự chờ đợi - chờ đợi một điều gì đó không bao giờ đến.
Tuấn nhắm mắt, để giọng hát ấy thấm vào tai. Tai trái vẫn ù, nhưng tai phải nghe rõ từng nốt nhạc, từng hơi thở.
Khi đoạn ghi âm kết thúc, anh mở mắt.
Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu: Nếu cô gái đó là Lan, và nếu cô ấy đã nói sẽ quay lại, thì có thể cô ấy đã quay lại. Có thể có một cuộn băng khác, một lần thu âm khác, một dấu vết nào đó mà chú Dũng không nhớ.
Tuấn đứng dậy, đi về phía nhà chú Dũng.
Lần này, anh không gõ cửa. Anh đứng trước cây khế già, nhìn vào căn nhà nhỏ. Cánh cửa gỗ khép hờ, bên trong tối om.
Anh đẩy cửa, bước vào.
"Chú Dũng?"
Không có tiếng trả lời. Căn nhà vắng lặng, chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc trên tường.
Tuấn đi vào phòng khách, nơi những thiết bị âm thanh cũ vẫn nằm chất đống. Anh nhìn quanh, tìm kiếm một dấu hiệu nào đó - một cuốn sổ, một mẩu giấy, bất cứ thứ gì có thể liên quan đến cô gái tên Lan.
Ánh mắt anh dừng lại ở một chiếc hộp gỗ nhỏ đặt trên kệ sách. Chiếc hộp cũ kỹ, nắp đậy kín, phủ đầy bụi.
Tuấn lại gần, mở nắp hộp.
Bên trong là những mẩu giấy nhỏ, những tấm ảnh cũ, những vật linh tinh được giữ lại qua nhiều năm. Một chiếc vé xe buýt, một tờ giấy gói kẹo, một chiếc cúc áo.
Và ở dưới cùng, một mẩu giấy nhỏ, gấp làm tư.
Tuấn nhặt nó lên, mở ra.
Nét chữ viết nắn nót, bằng bút bi xanh:
"Cháu tên Lan. Cảm ơn chú. Cháu sẽ quay lại."
Bên dưới, một dòng khác, viết nhỏ hơn:
"Có một bài hát mẹ cháu từng hát. Cháu quên mất lời. Cháu hy vọng một ngày nào đó sẽ nhớ ra."
Tuấn đứng im, mắt nhìn vào mẩu giấy.
Lan.
Cô gái trong cuộn băng có tên là Lan.
Cô ấy đã quên lời bài hát của mẹ. Cô ấy hy vọng một ngày nào đó sẽ nhớ ra.
Tuấn gấp mẩu giấy lại, cẩn thận bỏ vào túi áo.
Anh bước ra khỏi căn nhà, chân bước nhanh hơn. Nắng trưa đã gay gắt, nhưng anh không cảm thấy nóng. Trong đầu anh, chỉ có một cái tên, một câu hát bị quên lời, và một tiếng thở dài chưa có lời đáp.
Anh muốn tìm ra Lan.
Không phải vì cô ấy là ai, không phải vì cô ấy có liên quan gì đến mẹ anh. Mà vì tiếng thở dài trong cuộn băng ấy - nó giống như một câu hỏi chưa có lời đáp, và Tuấn, người đang dần mất đi khả năng nghe, muốn trả lời câu hỏi đó trước khi tai trái của anh không còn nghe thấy gì nữa.
Anh lấy điện thoại ra, mở trình duyệt, gõ vào ô tìm kiếm: "Nữ ca sĩ Lan Hà Nội 2023".
Kết quả hiện ra - hàng tá cái tên, nhưng không có cái nào phù hợp.
Anh thử: "Lan phòng thu âm Hà Nội 2023".
Vẫn không có gì.
Anh ngồi xuống một bậc thềm ven đường, nhìn vào màn hình điện thoại. Nắng chiếu vào mắt, làm mờ đi những dòng chữ.
Anh nhắm mắt, lắng nghe.
Tiếng xe cộ, tiếng người nói chuyện, tiếng một đứa trẻ khóc. Và trong tai trái, tiếng ù vẫn đều đều, như một nhịp trống không bao giờ ngừng.
Rồi, trong tiếng ù ấy, anh nghe thấy một giọng nói - không phải từ bên ngoài, mà từ trong ký ức.
Giọng mẹ anh, hát ru.
Và sau đó, giọng Lan, hát vu vơ.
Hai giọng nói, hai thời điểm, hai cuộc đời, nhưng cùng một nỗi cô đơn.
Tuấn mở mắt.
Anh biết mình sẽ phải bắt đầu từ đâu.
Từ chính căn phòng thu cũ của cha anh. Từ những cuộn băng còn sót lại. Từ những ký ức mà cha anh đã cố chôn vùi trong rượu.
Anh đứng dậy, bắt đầu đi bộ về nhà.
Nhưng trước khi rời khỏi con phố, anh dừng lại, nhìn về phía hồ Gươm xa xa. Mặt nước lấp lánh dưới nắng trưa, những hàng cây xanh rì.
Anh lấy cuốn sổ bìa nâu từ túi áo, viết:
"Cô ấy tên Lan. Cô ấy quên lời bài hát của mẹ. Cô ấy nói sẽ quay lại, nhưng không biết có quay lại không.
Tôi sẽ tìm cô ấy.
Không phải vì tôi cần câu trả lời. Mà vì tôi muốn nghe cô ấy hát một lần nữa - một bài hát có lời."
Anh gấp sổ, cất vào túi.
Bước chân anh vang lên trên vỉa hè, đều đều, như một nhịp trống mới.
Tai trái vẫn ù, nhưng giờ đây, trong tiếng ù ấy, Tuấn nghe thấy một cái tên.
Lan.
Và đó là tất cả những gì anh cần để bắt đầu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →