Lúc đó tôi chưa biết mình sắp bị đá ra khỏi chính cuộc đời của mình, tôi chỉ đang trả lời câu hỏi
thứ mười tám trong ca trực đêm, một chị khách hàng cãi nhau với shop về cái áo bị lem màu.
"Dạ chị thông cảm, để em kiểm tra đơn hàng giúp chị ạ." Tôi gõ, tai nghe kẹp lệch một bên, mắt vẫn
liếc đồng hồ góc màn hình: hai mươi ba giờ bốn mươi bảy phút. Còn hai tiếng mười ba phút nữa mới hết
ca. Tổng đài ban đêm có cái hay: không ai thấy mặt ai, nên không ai biết bạn vừa ngáp vừa gõ chữ, chỉ
cần giọng đủ tỉnh là được.
Tôi hai mươi lăm tuổi, làm nhân viên chăm sóc khách hàng ca đêm cho một sàn thương mại điện tử,
lương bảy phẩy hai triệu cộng thêm phụ cấp ca đêm gần tám trăm nghìn, đủ trả tiền trọ mười bốn mét
vuông và gửi về nhà một ít mỗi tháng. Nghề này dạy tôi một điều mà sau này hoá ra quan trọng hơn tôi
tưởng: biết lắng nghe cái gì người ta không nói ra, chỉ qua cách họ ngừng lại giữa câu.
Màn hình chớp một cái. Không phải lỗi mạng thường thấy, mà như ai đó vừa tắt phụt đèn phòng rồi bật
lại ngay, sáng quá mức bình thường một khoảnh khắc. Tôi dụi mắt, định gõ tiếp câu trả lời cho chị
khách hàng, thì tay tôi không còn chạm bàn phím nữa.
Tôi đang đứng.
Không phải kiểu đứng dậy từ từ như lúc mỏi lưng đứng lên vươn vai. Tôi đang đứng, thẳng người, giữa
một căn phòng sáng đèn vàng, nhạc nền rộn ràng, và có khoảng ba mươi người đang cầm ly rượu vang
cười nói xung quanh. Một tấm băng rôn treo trên đầu, chữ in hoa to: HỌP LỚP 12A3 - MƯỜI NĂM GẶP LẠI.
Tôi biết chỗ này. Tôi đã học 12A3. Nhưng tôi chưa từng đăng ký đi họp lớp mười năm, vì buổi tối đó
tôi có ca trực.
"...và giờ Ánh làm giám đốc sáng tạo cho một agency lớn luôn đó mọi người, căn hộ sáu mươi lăm mét ở
trung tâm, đỉnh không?" Một giọng con trai nào đó hét lên giữa tiếng vỗ tay.
Tôi quay đầu tìm chủ giọng nói, rồi thấy cô ấy.
Đứng giữa vòng người, tóc uốn nhẹ, áo blazer màu kem cắt vừa vặn, cười một nụ cười đã luyện, là một
người có gương mặt của tôi. Không giống tôi. Là tôi, nhưng phiên bản được là ủi kỹ, phiên bản không
có quầng thâm mắt vì trực đêm, phiên bản mà nếu mẹ tôi nhìn thấy chắc sẽ khóc vì mừng.
"Ánh ơi kể lại vụ chốt hợp đồng với đối tác Nhật đi, hay lắm đó," một cô bạn cũ giục.
Ánh nghiêng đầu, sắp mở miệng kể, thì ánh mắt cô lướt qua tôi đúng nửa giây. Không dừng lại. Như nhìn
một cái ghế trống.
Tôi định bước tới, định hỏi có chuyện gì đang xảy ra, thì một khối chữ mờ hiện ra ngay trước mắt tôi,
lơ lửng, chỉ mình tôi thấy được, như phụ đề của một bộ phim mà tôi vô tình bị kéo vào đóng vai quần
chúng.
```
[BẢNG VAI DIỄN — Cập nhật]
Vai: NHÂN VẬT PHỤ — Hạng C (Người qua đường có tên)
Cảnh hiện tại: "Buổi họp mặt lớp 10 năm"
Đất diễn còn lại trong cảnh: 12%
Hạn mức thoại: 0/2 câu đã dùng
Điểm Vai (ĐV): 0
Điểm Lệch Kịch Bản (ĐLKB): 0/10 (khóa vai tại 10)
Ghi chú biên tập: "Giữ đúng blocking. Không ngẩng mặt quá 3 giây khi Vai Chính đang thoại."
```
Tôi đứng chết trân. Tôi làm tổng đài, tôi quen với những thứ vô lý người ta nói qua điện thoại, nhưng
chưa từng nghe ai vô lý theo kiểu này. Tôi thử mở miệng hỏi to: "Có ai thấy cái này không? Cái bảng
chữ trước mặt tôi ấy?"
Không ai quay lại. Một đứa bạn học cũ, tên Trâm, đứng ngay cạnh tôi, thậm chí còn đưa ly nước cho
tôi, nói: "Vy, lâu ghê mới gặp, dạo này sao rồi?"
Tôi mừng quá, định trả lời cả tràng, kể hết mọi chuyện đang rối trong đầu, thì miệng tôi tự động phát
ra đúng một câu, không phải câu tôi định nói:
"Mình vẫn ổn, cảm ơn Trâm."
Chỉ vậy. Không hơn. Tôi cảm giác như mình vừa bị ai đó giật lấy micro giữa chừng, dù tôi chưa từng
cầm nó.
Trâm gật đầu hài lòng, quay sang phía khác tiếp tục chuyện trò, như thể câu trả lời cụt lủn đó là
hoàn toàn bình thường. Tôi nhìn xuống tay mình, thử nắm chặt lại xem có phải mơ không. Đau. Rất đau,
kiểu đau thật của móng tay bấm vào da, cái đau tôi vẫn thường tự gây ra cho mình mỗi lần lo lắng, một
tật xấu tôi không bỏ được từ hồi cấp hai.
"Ánh à," một giọng khác cất lên, "vậy mẹ Ánh giờ sao rồi, hồi xưa cực với quán bún dữ lắm mà."
Tôi khựng lại. Mẹ. Họ đang nhắc tới mẹ tôi, nhưng gọi là mẹ của Ánh.
Ánh cười, ánh mắt dịu hẳn xuống, kiểu dịu mà tôi biết chỉ có khi ai đó thật lòng nhớ tới người thân,
không phải diễn: "Mẹ giờ khoẻ lắm, hết khổ rồi."
Câu đó đâm thẳng vào ngực tôi hơn bất cứ điều gì khác trong tối nay. Vì đó đúng là câu tôi từng ước
được nói, kiểu ước hồi hai mươi tuổi, lúc quán cháy, lúc tôi nghỉ học giữa chừng, lúc tôi nằm trên
sàn nhà trọ khóc một mình vì không biết lấy đâu ra tiền sửa lại cái bếp.
Tôi bước một bước về phía Ánh, định hỏi thẳng cô ấy là ai, thì chân tôi khựng lại như vấp phải một
sợi dây căng ngang, vô hình, ngay dưới mắt cá.
```
[CẢNH BÁO BIÊN TẬP — Lệch kịch bản]
Hành vi: Cố gắng rời khỏi vị trí quy định để tiếp cận Vai Chính ngoài phạm vi cho phép
ĐLKB: +0 (chưa vượt ngưỡng cảnh báo — chỉ ghi nhận)
Ghi chú: Nhân vật Hạng C không có tuyến tương tác trực tiếp với Vai Chính trong cảnh này.
```
Tôi đứng đó, giữa tiếng nhạc, tiếng cười, mùi rượu vang và mùi nước hoa quen thuộc của lớp cũ, nhìn
người mang gương mặt mình kể một câu chuyện lẽ ra là của tôi, cho những người lẽ ra là bạn tôi nghe,
trong khi tôi chỉ được đứng ở rìa, đúng mười hai phần trăm đất diễn, và không được bước qua một vạch
kẻ mà tôi thậm chí còn không nhìn thấy trên sàn nhà.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →