🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, Lan dậy sớm hơn thường lệ, nằm nhìn trần nhà một lúc trước khi rời giường. Cuộc gọi tối qua, và câu nói của Khôi, cứ lẩn quẩn trong đầu cô suốt đêm — không phải vì cô giận, mà vì cô nhận ra một điều: cô đã chứng minh sự chắc chắn của mình bằng lời nói, bằng cách xóa một số điện thoại, nhưng chưa từng chứng minh bằng một hành động nào thật sự không thể quay đầu.

Cô cầm điện thoại, gọi cho chị Hương.

"Chị, em có thể xin gặp riêng chị sáng nay không? Trước giờ làm."

Ở quán cà phê góc phố, chị Hương ngồi đối diện Lan, tay cầm ly cà phê đen, mắt nheo lại kiểu người đã đoán được phần nào chuyện sắp nghe.

"Em định nói gì, cứ nói thẳng đi," chị nói.

"Em muốn hỏi chị về việc mua lại cổ phần công ty." Lan nói, giọng chắc hơn cô tưởng. "Chị từng nói hồi tuyển em, rằng nếu ai gắn bó đủ lâu và đủ tin cậy, chị sẵn sàng chia cổ phần để giữ người. Em muốn biết điều đó còn hiệu lực không."

Chị Hương đặt ly cà phê xuống, nhìn Lan chăm chú hơn. "Còn hiệu lực. Nhưng em mới làm được sáu tháng. Sao tự nhiên hỏi bây giờ?" Chị ngả người ra ghế, khoanh tay, ánh mắt vừa tò mò vừa như đang cân nhắc điều gì. "Với lại, chị nói thật, cổ phần không phải chuyện đùa. Em ràng buộc mình vào công ty bé như thế này, trong khi ngoài kia thiếu gì chỗ trả lương cao hơn gấp đôi, gấp ba. Chị không muốn sau này em hối hận, bảo chị dụ em."

"Chị không dụ em." Lan lắc đầu, giọng chắc. "Em mới là người đến tìm chị."

"Ừ thì chị hỏi cho chắc thôi." Chị Hương nhấp một ngụm cà phê, mắt vẫn không rời Lan. "Em có bao giờ nghĩ nếu ràng buộc vào đây rồi mà sau lại đổi ý, muốn đi tiếp con đường khác, thì phí công cả hai bên không?"

"Vì em muốn cam kết dài hạn. Không phải kiểu nhân viên có thể nghỉ bất cứ lúc nào nếu có cơ hội tốt hơn xuất hiện." Lan nhìn thẳng vào mắt chị. "Em không tìm việc khác nữa, chị Hương. Em muốn ở đây, xây dựng cùng chị, không phải vì đây là công việc tạm trong lúc chờ cái gì đó tốt hơn."

Chị Hương im lặng một lúc, rồi bật cười nhẹ, lắc đầu. "Em biết đây không phải chuyện công ty thật, đúng không? Đây là chuyện khác."

Lan không chối. "Có thể là vậy. Nhưng em nói thật lòng về công ty. Em không giỏi nói lời hứa suông. Em cần làm gì đó có thể nhìn thấy được, ký được, để tự em cũng tin vào lời mình nói."

Buổi chiều, chị Hương gọi điện, đồng ý bắt đầu thảo luận điều khoản, giọng vẫn còn nửa đùa nửa thật: "Chị nói trước, cổ phần không có nghĩa em được nghỉ làm sớm hơn đâu nhé." Lan đóng máy, tim đập nhanh nhưng nhẹ nhõm hơn hẳn, như vừa đặt một hòn đá xuống thay vì tiếp tục mang nó theo trong túi.

Trên đường đến xưởng gỗ, Lan dừng xe giữa cầu, đứng nhìn mặt hồ một lúc. Gió chiều thổi mát, mặt nước gợn sóng nhỏ ánh lên màu cam của nắng sắp tắt. Cô nghĩ về câu hỏi của chị Hương — về việc lỡ sau này đổi ý thì sao — và nhận ra mình không còn thấy sợ câu hỏi đó nữa. Không phải vì cô chắc chắn tuyệt đối về tương lai, không ai chắc được điều đó, mà vì cô đã học được cách phân biệt giữa nỗi sợ về những gì chưa xảy ra và sự thật về những gì mình đang cảm thấy ngay lúc này. Ngay lúc này, cô muốn ở đây. Điều đó đã đủ để cô bước tiếp.

Tối đó cô đến xưởng gỗ. Khôi đang cặm cụi với một khối gỗ lớn, dăm bào chất thành đống dưới chân, chưa nhận ra cô đứng ở cửa.

"Anh làm gì đấy?" cô hỏi.

Anh giật mình, đưa tay che khối gỗ theo phản xạ, rồi nhận ra không kịp nữa. "Chưa xong. Đừng nhìn."

"Muộn rồi." Lan bước đến gần hơn, nhìn hình dáng đang thành hình — một cái khung cửa sổ nhỏ, chạm khắc hoa văn ngâu tinh xảo ở viền, kiểu dáng không giống bất cứ món đồ nào anh từng làm cho khách.

"Đây là gì vậy?"

Khôi thở ra, buông tay khỏi khối gỗ. "Anh định làm xong mới cho em xem. Đây là khung cửa sổ. Anh nghĩ... nếu sau này mình có một chỗ riêng, một căn nhà nhỏ nào đó, anh muốn tự tay đóng cái cửa sổ đầu tiên."

Lan đứng im, nhìn hoa văn ngâu khắc dở trên khung gỗ — cùng loại hoa mọc ở đầu ngõ nhà bà Tuyết, cùng loại mùi cô đã ngửi thấy đêm cô nói thật với anh ở cuối ngõ.

"Anh làm cái này từ khi nào?"

"Từ sau đêm ở nhà mẹ anh." Anh không nhìn cô, tay vân vê một mảnh dăm bào. "Anh không nói được thành lời hay như em, Lan. Anh chỉ biết làm bằng tay. Nên anh nghĩ, thay vì cứ hỏi lại trong đầu là em có chắc không, anh làm cái này. Để mỗi lần anh sợ, anh nhìn nó, và nhớ là mình đang xây cái gì đó có thật, không phải chỉ đang hy vọng."

Lan bước đến, đặt tay lên khối gỗ, cảm nhận những đường chạm khắc còn thô ráp dưới ngón tay.

"Đây không phải lần trước," cô nói, giọng chắc như đang tuyên bố một điều đã được cân nhắc kỹ, không phải cảm xúc bộc phát. "Lần trước em rời đi vì không biết mình đang tìm gì. Lần này em không đi đâu cả, vì em đã tìm ra rồi. Anh không cần làm gì để giữ em ở lại, Khôi. Em tự nguyện ở lại."

Anh nhìn cô, và trong ánh đèn vàng của xưởng gỗ, cô thấy đôi mắt anh ánh lên thứ gì đó anh vẫn luôn giấu kỹ — không phải sự nghi ngờ nữa, mà là một niềm tin đang dần được xây, chậm rãi, chắc chắn, giống như cách anh vẫn đục từng đường trên khối gỗ trước mặt.

"Vậy anh làm tiếp cái cửa sổ này nhé," anh nói, giọng khẽ nhưng không còn run.

"Làm đi," Lan nói. "Em ngồi đây xem anh làm."

Cô kéo ghế lại gần bàn, ngồi xuống, và trong tiếng đục gỗ đều đặn vang lên giữa đêm, cô cảm thấy một điều gì đó đang được xây dựng thật sự — không chỉ là một khung cửa sổ, mà là một thứ vững chắc hơn bất cứ lời hứa nào hai người từng nói với nhau.

Hết Chương 29

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 30
← TrướcTiếp →