🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Buổi tối hôm đó lặng lẽ hơn thường ngày. Cơn mưa đầu mùa vừa dứt cách đây một tiếng, để lại không khí ẩm và mát hiếm hoi giữa những ngày nóng liên tục. Lan và Khôi ăn cơm xong, dọn dẹp qua loa, rồi cùng ngồi trên ghế sofa cũ kê sát cửa sổ — cái ghế bọc vải hoa đã sờn ở tay vịn, món đồ duy nhất trong phòng khách nhà Khôi mà anh nhất quyết không thay, vì đó là ghế mẹ anh mua từ hồi anh còn học cấp hai.

Ti vi bật một bộ phim tình cảm Hàn Quốc chiếu lại, không ai thực sự xem, chỉ để có tiếng người nói cho căn phòng bớt tĩnh lặng. Khôi gác chân lên bàn, tay vòng qua vai Lan, thỉnh thoảng bình luận một câu vô thưởng vô phạt về diễn viên hay tình tiết, còn Lan gối đầu lên vai anh, mắt lim dim, nửa buồn ngủ nửa không.

Điện thoại Lan sáng lên lúc mười một giờ khuya, số lạ với mã vùng quốc tế. Cô hơi giật mình tỉnh hẳn, và khi cô cầm máy lên nhìn, ngón tay cô khựng lại một nhịp trước khi bấm nghe.

"Ai vậy?" Khôi hỏi, mắt vẫn nhìn màn hình ti vi nhưng tai đã dỏng lên.

"Chị Vy. Bạn cũ, làm cùng công ty thiết kế ở Melbourne." Lan đứng dậy, bước ra hiên để nghe cho rõ.

Giọng Vy vang lên, hào hứng đến mức Lan phải đưa máy ra xa tai một chút. "Lan! Lâu quá không gọi được, mày ổn không? Tao có tin cực hot nè — tao vừa được đề bạt, giờ tao dẫn cả một team ở văn phòng mới bên Auckland. Mà tao đang tuyển người, và tao nghĩ ngay đến mày. Lương gấp rưỡi chỗ cũ, có hỗ trợ visa, có nhà ở sáu tháng đầu. Mày còn nhớ cái concept khu dân cư mình từng vẽ chung hồi hai đứa mới vào nghề không? Giờ có cơ hội làm thật rồi đó."

Lan đứng im, nhìn ra ngõ tối, đèn đường vàng hắt lên mặt gạch quen thuộc.

"Cảm ơn chị đã nghĩ đến em," cô nói, chọn từng chữ. "Nhưng em không nhận đâu, chị Vy."

"Đợi đã, mày chưa nghe hết điều kiện mà. Đây không phải công việc bình thường đâu, đây là—"

"Em không cần nghe hết," Lan ngắt lời, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. "Không phải vì điều kiện không tốt. Là vì em không tìm việc nữa. Em đã có việc, và em thích chỗ em đang ở."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc. "Mày về Việt Nam luôn thật à? Tao tưởng mày về thăm nhà ít lâu rồi quay lại chứ."

"Em về hẳn."

"Vì cái anh chàng thợ mộc mày kể hồi trước hả?"

Lan mỉm cười một mình trong bóng tối. "Không chỉ vì anh ấy. Nhưng đúng, có anh ấy trong đó."

Vy thở dài, giọng vừa tiếc vừa không giấu được chút gì đó gần như ghen tị. "Tao không hiểu nổi mày, thật. Mày có sự nghiệp mà đứa nào cũng mơ, giờ bỏ hết để—"

"Để sống," Lan nói, giọng vẫn nhẹ. "Chị Vy, em không nghĩ mình bỏ cái gì cả. Em chỉ chọn cái khác thôi."

Cuộc gọi kết thúc sau vài câu hỏi thăm qua loa, không còn gượng gạo nhưng cũng không còn thân thiết như trước. Lan đứng thêm một lúc ngoài hiên, nhìn điện thoại tắt màn hình, cảm giác lẫn lộn giữa nhẹ nhõm và một chút gì đó khó gọi tên — không hẳn tiếc, chỉ là dư âm của một cánh cửa vừa khép lại thật sự, không còn để hé.

Khi cô quay vào, Khôi đã tắt ti vi, ngồi im trong bóng tối lờ mờ từ ánh đèn hành lang.

"Chuyện gì vậy?" cô hỏi, ngồi xuống cạnh anh.

"Không có gì." Anh nói, nhưng giọng anh không giống "không có gì" chút nào.

"Anh nghe được hết à?"

"Không cố tình. Cửa mở, giọng chị ấy to." Khôi nhìn xuống hai bàn tay đặt trên đùi. "Việc lương gấp rưỡi. Hỗ trợ visa. Nhà ở sáu tháng."

"Khôi."

"Anh không có ý kiến gì về việc em từ chối." Anh nói nhanh, như sợ cô hiểu lầm. "Chỉ là... anh nghe xong, có một giây anh nghĩ — nếu là lần trước, câu trả lời có khác không."

Lan im lặng, không trả lời ngay, vì cô hiểu câu hỏi thật sự đằng sau câu đó không phải về công việc.

"Anh sợ em sẽ đổi ý," cô nói, không phải hỏi.

"Anh sợ mỗi lần có cơ hội tốt hơn xuất hiện, anh lại phải hỏi lại câu đó trong đầu." Khôi nhìn cô, ánh mắt anh hiếm khi để lộ nhiều đến vậy. "Anh biết vậy là không công bằng với em. Em đã nói rõ ràng ở cuối ngõ hôm đó, đã nói với bố em, với mẹ anh. Anh biết. Nhưng có những nỗi sợ không nghe lý lẽ."

Lan ngồi im một lúc, nhìn người đàn ông ngồi cạnh mình — người vừa nghe cô từ chối một cơ hội lương gấp rưỡi mà vẫn không thấy yên tâm, vì với anh, nỗi sợ bị bỏ lại không phải thứ có thể giải quyết bằng một câu trả lời đúng.

Cô không nói gì thêm. Cô đứng dậy, đi vào phòng, lấy cái điện thoại, xóa số của Vy khỏi danh bạ ngay trước mặt anh, rồi ngồi xuống lại, đưa màn hình cho anh xem.

"Em không xóa vì chị ấy làm gì sai," Lan nói. "Em xóa để anh thấy em không giữ cửa nào mở cả. Không phải vì anh yêu cầu. Vì em muốn vậy."

Khôi nhìn màn hình, rồi nhìn cô, và có gì đó trong mắt anh dịu lại — không hẳn hết sợ, chỉ là bớt nặng hơn một chút, đủ để anh thở ra và với tay kéo cô lại gần.

"Anh xin lỗi," anh nói khẽ vào tóc cô. "Anh biết không nên nghi ngờ."

"Không sao. Năm năm trước em cũng để anh chờ mà không nói gì. Bây giờ đến lượt anh sợ, cũng công bằng thôi." Lan cười nhẹ, nhưng rồi nghiêm lại. "Chỉ là lần sau, nói ra như vừa rồi. Đừng để trong đầu."

Khôi gật đầu, không nói gì thêm, chỉ ôm cô chặt hơn một chút trong bóng tối yên tĩnh của phòng khách, nơi tiếng quạt trần vẫn quay đều và câu chuyện chưa kết thúc, nhưng ít nhất, không còn phần nào bị giấu kín nữa.

Họ ngồi như vậy một lúc lâu, không ai bật lại ti vi. Ngoài cửa sổ, mưa lất phất trở lại, gõ nhẹ lên mái tôn nhà bên, tiếng đều đều như một bài hát không lời. Lan cảm nhận nhịp thở của Khôi chậm dần, đều dần, cánh tay anh vẫn vòng quanh vai cô, không siết chặt, chỉ giữ — cái kiểu giữ của người không còn cần phải nắm thật chặt mới yên tâm.

"Anh biết một điều buồn cười không," cô nói khẽ vào bóng tối.

"Gì?"

"Năm năm trước, nếu có ai gọi cho anh với một cơ hội tốt hơn ở đâu đó xa, chắc anh cũng sẽ để em đi, không nói một lời giữ lại. Còn bây giờ anh sợ em đi đến mức phải nói ra nỗi sợ đó thành lời. Em thấy vậy là tiến bộ đấy."

Khôi bật cười khẽ trong bóng tối, tiếng cười rung nhẹ qua lồng ngực áp vào vai cô. "Có lẽ vậy thật. Ngày xưa anh nghĩ yêu ai đó là để họ tự do làm điều họ muốn, kể cả nếu điều đó là rời xa mình. Bây giờ anh nghĩ khác — yêu ai đó cũng có quyền được sợ mất họ, miễn là mình nói ra, không giữ trong lòng để nó âm ỉ thành oán trách."

"Vậy lần sau còn nghi ngờ gì, cứ hỏi thẳng." Lan xoay người, nhìn lên anh trong bóng tối lờ mờ. "Em không thích những câu hỏi bị giữ trong đầu quá lâu. Nó dễ biến thành thứ khác không tốt."

"Anh hứa." Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô. "Ngủ đi. Mai em còn phải dậy sớm."

Ngoài trời, mưa vẫn rơi đều, và trong căn phòng nhỏ ấm áp ấy, không còn cánh cửa nào bị khép hờ, không còn nỗi sợ nào bị giữ lại một mình.

Hết Chương 28

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 29
← TrướcTiếp →