Chuyến bay VN214 cất cánh lúc mười một giờ đêm.
Lan nhìn ra cửa sổ máy bay khi Đà Nẵng co dần lại phía dưới — những dải đèn vàng và trắng chạy dọc theo bờ biển như ai đó đã vẽ một đường viền sáng cho thành phố trước khi để nó chìm vào màn đêm. Bốn ngày. Cô đã ở Đà Nẵng bốn ngày cùng nhóm công tác, và bốn ngày đó đã xảy ra quá nhiều thứ không nằm trong kế hoạch.
Khoang hành khách tối hơn bình thường. Hầu hết mọi người đã kéo rèm cửa sổ, đèn trần vặn nhỏ xuống mức vừa đủ để không ai vấp ngã khi đi lại. Mùi không khí tái chế lẫn với mùi cà phê ai đó đang uống ở hàng phía trước — thứ mùi đặc trưng của những chuyến bay đêm nội địa, pha giữa mệt mỏi và tiện lợi.
Khôi ngồi bên cạnh cô, ghế aisle. Từ lúc lên máy bay, anh đã cắm tai nghe và mở laptop làm việc — bộ spreadsheet kế hoạch quý ba mà sáng nay họ còn ngồi tranh luận ở hành lang khách sạn, tờ giấy trắng đặt giữa hai tách cà phê nguội. Nhưng bây giờ màn hình laptop đã tắt. Tai nghe vẫn còn trong tai, nhưng mắt anh nhắm lại.
Lan không biết mình ngủ từ lúc nào.
Cô chỉ biết là khi tỉnh dậy, thứ đầu tiên cô cảm nhận được là hơi ấm — thứ hơi ấm dày và chắc ở bên phải, khác hẳn với lưng ghế lạnh bên trái. Và tiếp theo đó là mùi — mùi của nước hoa anh hay dùng, thứ mùi gỗ nhẹ pha chút cam, đã nhạt đi sau cả ngày dài nhưng vẫn còn đó, thoảng lên rất gần.
Cô nhận ra mình đang tựa đầu vào vai Khôi.
Tim cô dừng lại đúng một nhịp, rồi tiếp tục đập — nhanh hơn, loạn hơn.
Lan không nhúc nhích.
Không phải vì cô không thể. Cô hoàn toàn có thể ngồi thẳng dậy, xin lỗi một câu, giả vờ vừa tỉnh giấc và không có chuyện gì xảy ra. Cô đã làm điều đó hàng trăm lần trong cuộc đời — giả vờ rằng mọi thứ đều ổn, rằng cô hoàn toàn kiểm soát được bản thân.
Nhưng cô không nhúc nhích.
Khoang máy bay chỉ còn vài người thức — một cặp đôi mấy hàng trước đang thì thầm to nhỏ gì đó, một đứa bé ngủ say trên lòng mẹ, tiếng máy bay rì rầm đều đặn như tiếng thở của một con vật khổng lồ. Ngoài cửa sổ — cửa sổ của Lan vẫn còn hé mở — là màn đêm tuyệt đối, chỉ có một dải mây trắng xé ngang ở phía xa.
Ngực Khôi phồng lên, xẹp xuống đều đặn.
Anh đang ngủ. Thật sự ngủ — không phải kiểu nhắm mắt mà vẫn để ý. Lan đủ nhạy để nhận ra sự khác biệt đó. Vai anh hơi chùng xuống, đầu anh nghiêng nhẹ về phía cô, không hoàn toàn nhưng đủ để cô thấy rằng anh đã chấp nhận cái trọng lượng nhỏ bé của cô ở đó — dù là trong lúc ngủ, dù là vô thức.
Hay không phải vô thức.
Lan nhắm mắt lại. Không phải vì buồn ngủ.
Cô cố không nghĩ. Cố không phân tích. Cố không làm đúng thứ mà cô vẫn làm mỗi khi có điều gì đó xảy đến — tháo rời từng mảnh ra, soi dưới ánh đèn, gọi tên cho chính xác rồi cất vào ngăn kéo phù hợp.
Lần này thì không.
Lần này cô chỉ ở đó, trong bóng tối sau mí mắt, với tiếng động cơ phía dưới và mùi gỗ nhẹ ở bên phải, và cảm giác kỳ lạ rằng đây là một trong những nơi yên ổn nhất cô từng ngồi kể từ khi về Việt Nam.
Có thể từ trước đó nhiều hơn.
"Hành khách kính mến, chúng tôi sắp hạ cánh xuống sân bay Nội Bài. Kính mời quý khách..."
Giọng tiếp viên vang lên — nhẹ nhàng nhưng đủ to để thấm qua giấc ngủ. Lan cảm nhận được vai Khôi nhúc nhích, cơ thể anh chuyển từ trạng thái ngủ sang tỉnh theo cái cách mà cô có thể nhận ra từng giai đoạn: đầu tiên là hơi thở thay đổi nhịp, rồi vai căng lên một chút, rồi im lặng — cái im lặng của ai đó vừa tỉnh dậy và đang định hướng lại.
Lan vẫn không nhúc nhích.
Một khoảnh khắc trôi qua. Dài hơn cần thiết.
Rồi giọng Khôi, khàn đặc theo kiểu vừa ngủ dậy — rất khác với giọng anh mỗi buổi sáng trong phòng họp:
"Ngủ thêm đi. Còn mười lăm phút."
Lan nhắm mắt lại.
Không phải vì buồn ngủ.
Nội Bài vào lúc nửa đêm có một thứ không khí riêng — không phải không khí của đến, mà của về. Mùi hơi ẩm của đất đồng bằng Bắc Bộ, nhạt hơn và lạnh hơn so với không khí biển Đà Nẵng, thấm vào ngay khi cánh cửa máy bay mở ra. Tiếng thông báo loa trong nhà ga vọng ra xa, tiếng xe đẩy hành lý lăn trên sàn gạch men bóng loáng, tiếng người nói chuyện điện thoại vội vã theo mọi hướng.
Họ đi qua băng chuyền hành lý trong im lặng. Loại im lặng không khó chịu — loại im lặng của hai người đã đủ quen nhau để không cần lấp đầy mọi khoảng trống bằng lời.
Va li của Lan ra trước. Khôi kéo ra hộ cô — không hỏi, chỉ làm, cái cách anh vẫn làm những việc nhỏ như thế trong mấy ngày qua mà không biến nó thành chuyện lớn. Cô nhận lấy quai va li, tay chạm tay một giây.
Ra cổng đến, dòng người phân tán theo mọi hướng. Taxi, xe ôm, người nhà đón — những chùm người nhỏ gặp nhau rồi vỡ ra như bong bóng nước.
Khôi nhìn điện thoại. "Anh đặt xe rồi. Còn em?"
"Em cũng đặt."
"Về đâu?"
"Tây Hồ."
Anh gật đầu. "Anh Cầu Giấy. Ngược chiều nhau hoàn toàn."
Cô biết. Cô đã biết từ trước — họ sống ở hai đầu Hà Nội, đó là một trong những thứ cô biết về anh mà không nhớ mình đã học được từ khi nào.
Họ đứng ở lề đường, gió khuya thổi lạnh hơn một chút so với dự báo. Mùi xăng, mùi nhựa đường ướt sau cơn mưa mà hẳn đã đổ xuống trong lúc họ ở trên không, mùi của Hà Nội về đêm — thứ mùi mà năm năm xa xứ không làm Lan quên đi được.
Xe của cô tới trước. Màn hình điện thoại báo tên tài xế, biển số, khoảng cách.
Lan kéo va li đến gần. Khôi đứng cách cô chừng hai bước, tay trong túi áo khoác — anh đã khoác lên từ trong nhà ga, biết trước gió sẽ lạnh.
Cô mở cửa xe, đặt va li vào cốp. Quay lại, anh vẫn đứng đó.
Trong ánh đèn vàng của sân bay, mặt anh có những bóng đổ lạ — mệt mỏi, nhưng không phải loại mệt mỏi của cuối một ngày dài. Loại khác. Loại mà cô không có tên gọi.
"Tối mai em rảnh không?"
Giọng anh bình thường đến mức khó tin. Không có gì trong đó để cô bám vào mà đoán — không cao không thấp, không vội không chậm. Chỉ là câu hỏi.
Lan gật đầu.
Trước khi kịp suy nghĩ.
Sau đó mới suy nghĩ.
Nhưng cái gật đầu đã xong rồi, và cô không muốn lấy lại.
Một thoáng gì đó đi qua mắt anh — quá nhanh để gọi tên, nhưng Lan đủ gần để nhìn thấy. Anh gật đầu một lần, nhẹ, kiểu gật đầu của người vừa nhận được câu trả lời mình muốn nhưng không để lộ ra.
"Anh nhắn em."
"Ừ."
Cô vào xe. Cửa đóng lại. Qua kính, cô thấy anh quay đi — bước về phía làn xe khác, vai không quay lại.
Xe lăn bánh.
Hà Nội hiện ra dần qua cửa kính — đường cao tốc Nhật Tân sáng đèn, cầu Nhật Tân vươn ra trong đêm với những vòm thép trắng phát sáng xanh nhạt phản chiếu xuống mặt sông Hồng bên dưới. Nước sông đen tuyền, lặng lẽ, mang theo tất cả những thứ không nói được của một thành phố đang ngủ.
Lan tựa đầu vào cửa kính, nhìn ra ngoài.
Vai phải của cô vẫn còn ấm — hoặc cô tưởng tượng ra vậy. Có thể chỉ là nhiệt độ bình thường của cơ thể. Có thể là ký ức cơ thể của mười lăm phút không nhúc nhích trên máy bay, khi tiếp viên đã thông báo hạ cánh và cô vẫn nhắm mắt lại, không phải vì buồn ngủ, mà vì cô muốn thêm một chút.
Chỉ một chút.
Xe qua cầu. Hà Nội mở ra ở phía trước, quen thuộc và xa lạ theo những cách khác nhau so với năm trước, mười năm trước. Cùng những con đường, cùng những biển hiệu nhấp nháy, cùng mùi đêm khuya pha giữa hàng quán đóng cửa và hoa sữa bắt đầu ngát từ đâu đó theo gió.
Nhưng cô về Hà Nội tối nay với điều gì đó khác.
Cô chưa đặt tên được cho nó. Có thể sẽ không đặt tên được trong một thời gian dài.
Nhưng nó ở đó — trong lòng bàn tay phải vẫn còn dư cảm giác của quai va li anh kéo hộ, trong tai vẫn còn nghe rõ giọng khàn khàn của người vừa ngủ dậy nói rằng ngủ thêm đi, trong cái gật đầu không kịp suy nghĩ mà cô đã cho đi ở lề đường sân bay lạnh.
Điện thoại rung. Một tin nhắn.
Về đến nhà nhắn anh.
Lan nhìn màn hình một lúc lâu hơn cần thiết.
Rồi cô gõ lại: Ừ.
Ngoài cửa kính, Hà Nội tiếp tục trôi qua trong đêm —
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 21 →