Thứ Ba, Sơn gửi thêm một gig mới từ cùng nguồn, một file khác, giọng một người phụ nữ lớn tuổi, thời lượng ba mươi lăm phút, cùng mức giá gấp ba, cùng yêu cầu bảo mật y hệt lần trước.
Tôi nhận việc, phần vì đã trót nhận lần đầu không thể bỏ dở giữa chừng mà không giải thích được lý do hợp lý với Sơn, phần vì tò mò muốn biết liệu file này có mang những đặc điểm là lạ giống file trước hay không.
Tôi mở file, nghe thử ba phút đầu. Giọng người phụ nữ ấm áp, chậm rãi, kể về một khu vườn nhỏ, về những cây rau bà trồng mỗi sáng, về việc con cháu ít khi ghé thăm. Chất lượng ghi âm cũng cũ kỹ tương tự, có tiếng rè nhẹ ở nền, đúng kiểu thiết bị ghi âm đời cũ, không phải microphone chuyên nghiệp.
Tôi bắt tay vào công việc, vừa khử ồn vừa để ý kỹ hơn hẳn bình thường tới cách bà nói chuyện, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu là lạ nào tương tự lần trước. Lần này tôi không để chế độ làm việc tự động cuốn mình đi như mọi khi, mà chủ động dừng lại sau mỗi đoạn năm phút, ghi chú lại từng câu nghe có vẻ khác thường, một thói quen mới hình thành chỉ sau một đêm mất ngủ vì một câu nói trùng hợp.
Tới phút thứ mười hai, bà kể về việc chờ một cuộc gọi, giọng chùng hẳn xuống, rồi nói: "Không sao đâu, mẹ hiểu mà, con cứ lo việc của con đi."
Câu nói không hoàn toàn giống câu tôi từng nghe từ Đăng, nhưng cấu trúc lại tương tự, cùng kiểu bắt đầu bằng "không sao đâu" rồi tiếp nối bằng một câu trấn an ngắn. Tôi ghi chú lại thời điểm chính xác trong file, phút mười hai giây ba mươi tư, cùng nội dung câu nói, lưu vào một file văn bản riêng trên máy, bắt đầu có ý thức thu thập bằng chứng thay vì chỉ để cảm giác lạ trôi qua như những lần trước.
Tôi tiếp tục nghe hết file, ghi chú thêm hai chỗ khác có cảm giác tương tự, dù không rõ ràng bằng đoạn đầu. Cả hai file, người đàn ông và người phụ nữ, đều có chung một đặc điểm: họ đang nói chuyện với ai đó không xuất hiện trong bản ghi, đều dùng những đại từ mơ hồ như "con", "em", không một lần nhắc tên cụ thể, và đều có những khoảng lặng dài như đang chờ một phản hồi từ phía bên kia trước khi nói tiếp câu sau.
Tôi mở file văn bản đối chiếu hai file cạnh nhau, gõ ra một danh sách các điểm chung: chất lượng ghi âm cũ, đại từ mơ hồ, khoảng lặng chờ phản hồi, câu cửa miệng an ủi na ná nhau. Nhìn danh sách đó, một suy nghĩ dần thành hình rõ ràng hơn trong đầu tôi: đây không phải hai cuộc trò chuyện ngẫu nhiên bị ghi âm tình cờ, mà giống như hai phần của cùng một loại tư liệu, được thu thập có chủ đích, cho một mục đích cụ thể nào đó tôi chưa hình dung ra được.
Tôi lưu lại một bản sao của cả hai file gốc vào một ổ cứng ngoài riêng, giấu kín trong ngăn kéo dưới cùng, hành động đi ngược hoàn toàn với cam kết bảo mật đã ký, nhưng linh cảm nghề nghiệp mách bảo tôi rằng, dù chưa biết chuyện gì đang xảy ra, giữ lại bằng chứng vẫn tốt hơn là xoá sạch đi rồi sau này hối tiếc vì không còn gì để đối chiếu.
Tôi giao file thành phẩm cho Sơn đúng hẹn, nhận tiền công đầy đủ, mọi thứ diễn ra bình thường như bất kỳ gig nào khác trên bề mặt. Nhưng tối đó, tôi không mở app Vọng như thói quen cũ, mà ngồi lì trước ổ cứng ngoài, nghe đi nghe lại hai file đã lưu, cố tìm thêm bất kỳ chi tiết nào có thể giúp tôi hiểu rõ hơn mình đang dính vào chuyện gì, một cảm giác vừa sợ hãi vừa không thể dừng lại giữa chừng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 21 →