🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Pin còn mười hai phần trăm.

Đan gõ xong dòng cuối, đọc lại một lần, rồi bấm giữ, kéo xuống, thả ra. Chưa đầy ba giây từ lúc

màn hình sáng lên chữ "Đã đăng" tới lúc nó biến mất, sạch như chưa từng có. Cô úp điện thoại xuống

mặt quầy, giữa hai ly trà sữa đã pha xong đang chờ khách tới lấy.

Quán Ngày Nắng gần giờ đóng cửa. Mười giờ kém mười lăm, chỉ còn hai bàn, một cặp đang chia nhau

một ly, một ông chú lớn tuổi ngồi một mình gõ laptop chậm rãi như đang gõ từng chữ một. Đan lau

quầy, dọn bớt cốc nhựa, liếc đồng hồ tường. Còn mười lăm phút.

Cô vừa gõ gì trong khung soạn story đó, tự cô cũng không muốn nhớ lại nguyên văn. Một câu về Trúc.

Không phải câu đầu tiên trong tối nay. Bản thật, cô viết trước, đọc đi đọc lại, cảm giác như đang

tự nói chuyện với chính mình trong gương. Đó là thói quen cô giữ suốt gần năm năm nay, từ hồi còn

ở nhà, một mình gõ những câu chẳng dám nói với ai, kể cả với Trúc lúc Trúc còn sống. Gõ bản thật

trước, để cho nó tồn tại đúng một khoảnh khắc trên màn hình, đủ để tự mình đọc lại một lần. Rồi

xoá, gõ một câu khác, nhẹ hơn, an toàn hơn, đại loại về một bộ phim vừa xem. Câu đó cô mới thật sự

đăng, để bạn bè lướt qua thấy một Đan bình thường, không nặng nề gì.

Điện thoại rung. Tin nhắn của Lâm.

"Mai thi Xác suất Thống kê chưa ôn được chữ nào. Mày còn ca không, tao qua chở về."

"Còn 15 phút." Đan gõ, rồi thêm. *"Ê nhớ đội mũ bảo hiểm cho tao, lần trước mày để nó móc ở ghi

đông cả buổi."*

Cô cất điện thoại vào túi tạp dề, quay lại dọn nốt hai cái ghế bị kéo lệch. Lúc quay lại lấy điện

thoại kiểm tra giờ, một thói quen vô thức lặp lại hàng trăm lần một ngày, cô mở lại app LOÉ không

định làm gì cả, chỉ để lướt.

Story cô vừa xoá vẫn còn đó trong mục "Story đã xem" của riêng cô, một tính năng nhỏ ít ai để ý,

lưu lại vài giây cuối cùng trước khi dữ liệu bị dọn hẳn khỏi máy chủ hiển thị. Bên dưới, một dòng

nhỏ: 1 lượt xem.

Đan nhíu mày.

Không phải vì con số một. Story nào xoá nhanh cũng vậy, đôi khi có người đang mở app đúng lúc,

lướt trúng, kịp thấy trước khi biến mất. Chuyện đó từng xảy ra, cô nhớ, hồi năm nhất, một lần cô

xoá chậm hơn bình thường và Hạnh bảo "tao thấy mày vừa đăng gì đó á, xoá lẹ ghê." Bình thường.

Nhưng lần này không bình thường ở chỗ thời gian. Cô mở đồng hồ đo giờ trên điện thoại ra kiểm tra

lại, gõ thử một câu vô nghĩa khác, một câu về cái ghế bị gãy chân trong quán, đăng, đợi, xoá đúng

lúc đồng hồ chỉ hai giây tám mươi phần trăm.

1 lượt xem.

Ai đó đã mở app, tìm đúng story của cô, và xem xong, trong chưa đầy ba giây. Không ai lướt nhanh

tới mức đó, kể cả người rảnh nhất cũng cần thời gian để app tải, để chạm đúng vòng tròn avatar, để

mắt kịp đọc một dòng chữ ngắn.

Cô thử lần nữa. Một câu khác, về việc pin sắp hết. Đăng. Xoá ngay khi ngón tay vừa chạm màn hình.

1 lượt xem.

Cô đứng im một lúc, quầy hàng trước mặt vẫn còn hai cái ly nhựa chưa rửa, nước đá tan chảy loang

ra thành vũng nhỏ. Cô thử thêm một lần cuối, lần này không gõ chữ, chỉ đăng một tấm ảnh chụp cái

đồng hồ treo tường của quán, chẳng có ý nghĩa gì, thứ vô thưởng vô phạt nhất cô nghĩ ra được trong

lúc gấp. Ngón tay giữ nút xoá gần như ngay khi ảnh vừa hiện lên khung xem trước.

1 lượt xem. Vẫn đúng một, không hơn không kém, như thể con số đó đã đợi sẵn từ trước khi cô kịp

đăng bất cứ thứ gì.

Chiếc chuông cửa quán reo lên nhẹ, khách cuối cùng đứng dậy trả bàn. Đan cất điện thoại, đi thu dọn,

tắt bớt một dãy đèn theo đúng quy trình đóng ca đã làm cả trăm lần. Tay cô làm việc quen thuộc, đầu

óc vẫn còn dán ở con số đó.

Cô định bụng sẽ hỏi Lâm, chắc chỉ là lỗi hiển thị, chắc chỉ là máy chủ đếm nhầm, chắc có một lời

giải thích rất kỹ thuật và rất nhàm chán đang chờ sẵn đâu đó. Đan tự trấn an mình bằng đúng câu cô

vẫn hay nói, với chính mình nhiều hơn với ai khác.

Chắc không ai thấy đâu.

Cô khoá cửa sau, bước ra vỉa hè đường Tô Vĩnh Diện, gió tối thổi mùi trà sữa còn vương trên tay áo.

Xe Lâm đã đợi sẵn, đèn pha rọi một vệt sáng lên mặt đường ướt sương. Cô leo lên, đội mũ bảo hiểm,

định kể luôn chuyện con số đó, nhưng câu đầu tiên buột ra lại là chuyện khác hẳn.

"Ê, mày ôn Xác suất tới đâu rồi?"

Xe rồ máy, chạy vào con hẻm tối. Trong túi quần, điện thoại của Đan lại rung lên một lần, ngắn. Cô

không rút ra xem ngay, chỉ ngồi sau, hai tay bám chặt vạt áo Lâm, mắt nhìn những dãy nhà trọ lướt

qua. Con số một, nhỏ xíu, vẫn còn nằm đó chờ cô, ở một nơi cô biết chắc mình sẽ mở ra xem, chỉ là

chưa phải bây giờ.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →