🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tám giờ sáng, Linh đẩy cửa quán Góc.

Mưa không lớn — chỉ là thứ mưa lất phất mà người Hà Nội hay gọi là "mưa bụi", loại mưa không đủ để ướt áo nhưng đủ để làm tóc hơi ẩm và mặt đường trở nên bóng như gương. Lá vàng từ hàng sấu ngoài ngõ dính trên vỉa hè, từng chiếc một, lặng im.

Minh đã ngồi ở bàn quen. Hai ly cà phê.

Linh dừng lại ở cửa một giây. Chỉ một giây.

Rồi cô đặt túi xuống ghế đối diện, kéo ghế ra ngồi, nhìn ly cà phê trước mặt. Ly đen đá, không đường — đúng. Hơi ngưng tụ bên ngoài ly thủy tinh, tức là mới rót.

"Anh biết tôi đến à?"

Minh không nhìn lên khỏi trang sách. "Đoán."

"Đoán kiểu gì?"

"Chị nhắn tin tối qua." Anh lật trang. "Mà không có deadline thì hay đến đây sáng hôm sau."

Linh không trả lời ngay. Cô nhìn ra ngoài cửa kính — phố ướt, mái ngói xám xịt, một chiếc xe máy chạy qua để lại vệt nước loang trên đường. Tháng Mười Hà Nội, ngay cả cái nắng cũng ngập ngừng như không muốn ra.

"Tôi có deadline mới," cô nói.

"Ừ."

"Anh không hỏi deadline gì à?"

Minh mới nhìn lên, ánh mắt bình thản theo cái cách chỉ người ngủ đủ giấc và không lo gì mới có được. "Chị muốn kể thì kể."

Linh mở laptop. Màn hình sáng lên — file Word trắng, tiêu đề mới, con trỏ nhấp nháy. Cô nhìn nó một lúc rồi nhấp chuột mở tab cà phê.

"Sữa chua nếp cẩm hôm nay có không nhỉ," cô nói với không khí.

"Hỏi chị Hoa."

"Muộn quá rồi đặt. Thôi." Cô gõ vài chữ vào file. Xóa. Gõ lại. Xóa tiếp. Nhìn sang Minh đang đọc sách, tư thế thẳng lưng, ngón tay không gõ bàn, không nhìn điện thoại. "Anh đọc sách mà không lo à?"

"Lo cái gì?"

"Thì... không biết. Gì đó."

Minh không trả lời. Đó cũng là một kiểu trả lời.

Linh nhìn màn hình. Deadline lần này là bài viết cho một thương hiệu mỹ phẩm Hàn — concept "mùa thu của nàng", yêu cầu "cảm xúc chân thật nhưng aspirational". Cô đọc brief ba lần và vẫn không chắc aspirational nghĩa là gì trong ngữ cảnh này. Có lẽ là xinh hơn. Có lẽ là bán được hàng hơn.

Cô gõ: Mùa thu Hà Nội. Nhìn nó. Gõ tiếp: không cần bạn phải làm gì cả.

Xóa dòng hai.

Bên ngoài, một người phụ nữ dắt xe qua, cái nón lá cũ nghiêng sang một bên che mưa. Góc phố nhỏ, ngõ này không có nhiều người qua lại vào buổi sáng thứ Ba. Đó là lý do quán Góc vẫn sống được — không phải khách đông, là khách quen.

Một lúc Minh gấp sách lại.

"Chị có kế hoạch đi đâu không?"

Linh nhìn màn hình. Ngón tay dừng trên bàn phím.

"Không. Hôm nay không đi đâu cả."

Câu trả lời ra tự nhiên, không nghĩ. Nhưng khi nói xong, cô nhận ra nó không phải vì deadline. Không phải vì lười. Không phải vì mưa.

Là chọn.

Minh gật đầu, mở sách trở lại.

Linh nhìn anh một giây — cái cách anh không hỏi thêm, không bình luận, không gật gù kiểu "ừ hay đó" — rồi quay lại màn hình. Bỗng nhiên mấy chữ brief aspirational có vẻ ít ngáo hơn một chút.

Cô gõ.

Không xóa lần này.

Chín rưỡi, chị Hoa bưng ra đĩa bánh khúc. Không ai gọi. Chị đặt xuống giữa bàn, nói "Hôm nay làm thử mẻ mới, ăn thử đi", rồi đi vào trong.

Linh nhìn bánh. Nhìn Minh.

"Anh ăn không?"

"Ăn."

Hai người ăn bánh. Cà phê nguội dần. Bên ngoài mưa vẫn lất phất, không tạnh, không to hơn — cứ giữ nguyên cái độ lất phất đó suốt buổi sáng như thể thời tiết cũng không muốn quyết định gì.

"Tôi hay bị người ta nói là không thực sự ở đây," Linh nói.

Câu đó ra khỏi miệng trước khi cô kịp nghĩ. Cô nhìn màn hình như thể mình đang nói chuyện với file Word.

Minh không vội. "Ai nói?"

"Người yêu cũ." Cô gõ thêm một câu vào bài. "Hải. Anh ấy nói tôi hay có mặt ở đó mà đầu óc ở chỗ khác. Đúng không sai." Cô dừng. "Nhưng mà... tôi không biết ở đây kiểu gì thì mới được coi là ở đây."

Im lặng một chút. Tiếng mưa nhẹ ngoài cửa kính.

"Bây giờ chị đang làm gì?" Minh hỏi.

"Viết bài."

"Và?"

Linh nhìn xung quanh. Ly cà phê. Đĩa bánh. Góc phố ngoài kia. Anh ngồi đối diện.

"Và ngồi đây."

"Ừ." Minh mở sách. "Vậy là đang ở đây."

Linh không trả lời. Cô nhìn màn hình, nhưng lần này không gõ ngay. Để ngón tay nghỉ trên bàn phím. Nghe tiếng mưa. Nghe tiếng nhạc acoustic nhỏ từ loa trong quán — bài gì đó không có lời, guitar thôi.

Sau ba mươi giây cô gõ tiếp.

Mười một giờ, Linh đọc lại bài lần cuối, sửa một chỗ xuống dòng, rồi gửi.

"Xong," cô nói.

"Ừ."

"Anh không hỏi xong cái gì à?"

Minh nhìn lên, khóe mắt hơi nhướn. "Bài chị vừa làm xong."

"Đúng." Cô gật. "Anh hay thật."

"Ngồi đây từ tám giờ thì biết."

Linh đóng laptop. Nhìn ra ngoài — mưa vẫn rơi, cùng một nhịp, phố vẫn ướt, lá vàng vẫn dính trên vỉa hè. Không có gì thay đổi trong ba tiếng vừa rồi. Kể cả anh ngồi đối diện — vẫn quyển sách đó, vẫn ly cà phê thứ hai, vẫn cái cách ngồi thẳng lưng không cần dựa ghế.

"Anh định ở đây đến mấy giờ?" cô hỏi.

"Chưa biết." Minh lật trang. "Chị?"

Linh nhìn màn hình laptop đã tắt, phản chiếu mờ khuôn mặt cô và khung cửa kính mờ sau lưng.

"Cũng chưa biết."

Cô rót thêm nước từ bình trên bàn, không vì khát, chỉ vì cần làm gì đó bằng tay. Rồi đặt xuống. Rồi nhìn ra ngoài lần nữa.

Lần này không ai nhìn đồng hồ.

Mưa vẫn rơi. Hà Nội tháng Mười vẫn như vậy — không vội, không cần phải vội. Cái lất phất đó có thể kéo dài đến chiều, có thể đến tối, và không ai trong quán nhỏ này có vẻ phiền.

Linh mở laptop ra lần nữa.

Không phải vì deadline. Chỉ vì ngồi đây thì cần làm gì đó — hoặc không cần. Cô chưa quyết định. Mà không quyết định cũng được.

Bên cạnh, Minh đọc sách.

Ngoài cửa, mưa rơi.

Hết Chương 30

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện