🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Màn hình sáng lên lần thứ ba trong vòng mười lăm phút. Không phải thông báo mới — Linh tự tắt đi rồi lại mở, cái kiểu người ta làm khi đang chờ một cái gì đó mà không biết mình đang chờ cái gì.

Cô gõ được một đoạn, xóa đi một nửa. Gõ lại. Xóa hết.

Bài copy về ứng dụng học tiếng Anh. Deadline thứ Tư. Còn hai ngày. Không gấp.

Nhưng cái chữ cứ không chịu ra.

Linh đẩy ghế ra, duỗi lưng, nhìn lên trần nhà chung cư quen thuộc với vệt ố vàng góc trái mà cô đã nhìn đủ lần để có thể vẽ lại bằng mắt nhắm. Ngoài cửa sổ, Hà Nội thứ Hai tối — xe cộ thưa dần, tiếng rao lạc bước trong ngõ, đèn vàng nhà ai đó bên kia đường vẫn sáng.

Cô nhặt điện thoại lên.

Nhắn: Anh đang làm gì?

Gửi xong mới nghĩ: Ủa, tại sao lại hỏi.

Không có lý do. Không có chuyện cần hỏi. Chỉ là nhìn màn hình chán, nhìn trần nhà chán, rồi tay tự nhắn.

Minh trả lời sau chưa đầy một phút.

Đang vẽ bản thảo. Sao vậy?

Linh gõ: Không có gì. Hỏi thôi.

Dấu ba chấm hiện lên, biến mất, hiện lại.

Hỏi hoài.

Không phải chê. Không phải khen. Chỉ là nhận xét — kiểu Minh hay nhận xét, khô, ngắn, nhưng không lạnh.

Linh gõ: Thói quen. Rồi thêm: Anh vẽ bản thảo lúc tối à?

Hay nhất lúc tối. Yên.

Tôi thì không viết được lúc tối. Cái não nó cứ đi chỗ khác.

Đi đâu?

Linh nhìn câu hỏi đó một lúc. Đi đâu — hỏi thật, không phải hỏi cho có.

Không biết. Lang thang. Kiểu như đang nhìn ra cửa sổ thay vì nhìn vào màn hình.

Nghe bình thường.

Bình thường nhưng bài không xong.

Không có trả lời ngay. Linh đặt điện thoại xuống, nhìn lại đoạn copy dở. Đọc lại từ đầu. Vẫn nhạt. Cái ứng dụng học tiếng Anh này nghe không thuyết phục, cô cũng không thuyết phục khi viết về nó, và người đọc sẽ cảm thấy điều đó.

Điện thoại rung.

Chị muốn ăn phở không? Tôi đang nghĩ đến phở.

Linh đọc lại câu đó hai lần.

Tôi đang nghĩ đến phở — không phải mời chị ăn phở, không phải hay mình ra ăn phở, chỉ là thông báo rằng anh đang nghĩ đến phở, như kiểu chia sẻ một thông tin trung lập về trạng thái hiện tại của mình.

Cô nhìn màn hình máy tính. Nhìn lại điện thoại. Nhìn cái áo khoác vắt trên thành ghế.

Đứng dậy.

Tay lấy áo khoác trước khi đầu kịp nghĩ thêm gì.

Được. Tôi ra.

Quán phở cách nhà Linh chưa đến mười lăm phút đi bộ — một chỗ trong ngõ Tạm Thương mà Minh tìm ra từ hồi mới lên Hà Nội, bảo là ngon hơn mấy chỗ trên phố chính nhưng không ai biết. Linh chưa đến bao giờ.

Cô ra khỏi cổng, đi được mấy bước thì mới nhận ra.

Thứ Hai tối. Không có kế hoạch. Không ai rủ trước. Không phải cuối tuần, không phải sinh nhật ai, không phải cái cớ gì cả — chỉ là anh đang nghĩ đến phở và cô đứng dậy lấy áo khoác.

Đây là lần đầu tiên.

Linh dừng lại một giây giữa vỉa hè. Người đi xe máy lướt qua, đèn vàng hắt bóng lên mặt đường ướt — mưa vừa tạnh được tiếng đồng hồ, lá vàng dính vào gạch, mùi ẩm và mùi khói từ bếp nhà ai đó quyện vào nhau theo kiểu chỉ Hà Nội mới có.

Cô nhìn xuống đôi giày, nhìn lên con ngõ phía trước.

Rồi đi tiếp.

Minh đã ở đó khi Linh đến. Anh ngồi ở bàn góc trong, tay cầm điện thoại nhưng không nhìn vào — đang nhìn về phía cửa, theo cái kiểu người ta nhìn khi đang đợi. Thấy Linh bước vào, anh cất điện thoại.

"Nhanh vậy."

"Gần." Linh ngồi xuống đối diện. "Anh gọi chưa?"

"Chờ chị."

Bà chủ quán đi qua, Linh gọi tái lăn, Minh gọi chín gầu. Không hỏi nhau thích gì, không bàn bạc — như kiểu đã làm việc này nhiều lần rồi mặc dù thực ra chưa bao giờ.

"Bài xong chưa?" Minh hỏi.

"Chưa. Bỏ đó."

"Bỏ được thì bỏ."

"Còn hai ngày." Linh nhìn cái bàn gỗ cũ, vết trà loang thành vòng tròn không đều. "Thật ra là xong được, chỉ là không muốn xong."

Minh không hỏi tại sao. Chỉ gật.

"Anh vẽ bản thảo gì vậy?" Linh hỏi.

"Nhà ở Mỹ Đình. Khách muốn mở thêm khoảng vườn ra sau nhưng đất chỉ có từng đó." Anh để tay lên bàn, chỉ vào không khí vẽ mấy đường ngang dọc. "Cố ép mà không được. Mà ép thì trông giả."

"Thế thì không ép."

"Đang thuyết phục khách hiểu điều đó."

"Khó không?"

"Ai cũng muốn nhiều hơn phần mình có." Anh nói không có giọng phán xét, chỉ là quan sát. "Bình thường."

Phở ra. Linh cúi xuống, hít một hơi — nước dùng thơm kiểu lâu năm, cái mùi không phải nấu vội được. Cô gắp miếng thịt, chấm vào chén tương gừng, ăn thử.

"Ngon thật."

"Nói rồi." Minh múc một thìa nước dùng, không có vẻ đắc ý, chỉ là xác nhận.

Họ ăn một lúc không nói chuyện. Cái im lặng không nặng — không phải loại im lặng người ta cố nghĩ ra câu tiếp theo để lấp vào. Tiếng húp, tiếng muỗng chạm tô, tiếng tivi góc kia đang chiếu tin tức ai đó tắt âm. Người đàn ông bàn bên nhâm nhi trà đá một mình, nhìn ra cửa.

"Chị hay ra ngoài tối không?" Minh hỏi, không nhìn lên, mắt vẫn ở tô phở.

"Không lắm." Linh suy nghĩ. "Thường ở nhà. Hoặc ra cà phê nhưng chiều. Tối thì... không có lý do để ra."

"Hôm nay có lý do?"

Linh ngước lên. Minh đang nhìn cô — không phải nhìn chờ câu trả lời, nhìn kiểu đã biết câu trả lời nhưng muốn xem cô có nói không.

Cô nghĩ đến câu lý do chuẩn chỉnh nhất: tại anh nhắn, tại tôi chán, tại không khí tối nay dễ chịu. Ba câu đó đều đúng một phần và đều thiếu một phần.

"Không có lý do đặc biệt," cô nói. "Anh nhắn. Tôi đi."

Minh nhìn cô thêm một giây. Rồi cúi xuống ăn tiếp.

"Phở ngon hơn khi ăn có người."

Linh không biết phải trả lời gì, nên không trả lời. Gắp thêm miếng gầu, nhai chậm, nhìn ra cửa ngõ tối. Ngọn đèn vàng đầu ngõ hắt xuống mặt đường gạch, bóng một người xe đạp đi qua, mưa còn đọng thành vũng nhỏ phản chiếu trời đêm.

Linh nghĩ: Lần sau chắc sẽ dễ hơn lần này.

Rồi nghĩ thêm: Lần sau — như là đương nhiên sẽ có lần sau.

Cô nhìn xuống tô phở, giấu cái gì đó na ná nụ cười vào miệng theo.

"Anh biết chỗ nào ăn bún bò không?" cô hỏi. "Hỏi trước để dự phòng."

Minh ngẩng lên, vẻ mặt không biểu lộ gì nhưng có gì đó ở góc mắt.

"Biết một chỗ."

"Xa không?"

"Đi bộ được."

"Thôi để hôm khác." Linh múc thêm nước dùng. "Hôm nay phở đã."

Hết Chương 29

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 30
← TrướcTiếp →